Nhất mạch này của bọn họ... vốn có khả năng bảo mệnh rất lợi hại. Khả năng bảo mệnh của Xích Mi sơn chủ hắn xem như rất yếu, nhưng nếu thành tựu Vũ Trụ Thần, cũng có thể đạt tới hư hóa cực hạn! Hơn nữa còn có phân thân thuật, có thể phân hóa ra chín đại phân thân, đến lúc đó hắn đánh lén ám sát chỉ sợ cũng có thể uy hiếp những Vũ Trụ Thần tầng thứ hai, thủ đoạn cũng có thể xưng là viên mãn.
Nhưng chín đại phân thân và hư hóa cực hạn, trước cơn đại phá diệt của hỗn độn hư không vẫn phải ngã xuống! Nhưng hắn có sư phụ hỗ trợ, có thể tránh được hạo kiếp cuối cùng.
“Đúng là một tên ngu xuẩn, chỉ biết bảo mệnh, thực lực lại yếu đến như vậy. Về phần đại phá diệt của hỗn độn hư không, đến lúc đó cầu xin sư phụ chẳng phải là được rồi sao?” Xích Mi sơn chủ thầm nghĩ.
Còn Vạn Giới lâu chủ lại cho rằng... vẫn nên dựa vào chính mình.
Vạn Giới lâu chủ tuy cũng ích kỷ lạnh lùng, nhưng không có dã tâm quá lớn.
“Ngươi sợ chết, giờ lại phá hỏng chuyện tốt của ta.” Xích Mi sơn chủ có phần sốt ruột.
Đông Bá Tuyết Ưng không chết, các Vũ Trụ Thần há sẽ cầu hắn tìm kiếm sào huyệt cấp Kim Giáp?
“Sư huynh, ta muốn liên hệ sư phụ.” Xích Mi sơn chủ nói.
“Liên hệ sư phụ?” Vạn Giới lâu chủ kinh ngạc.
“Phải.” Xích Mi sơn chủ gật đầu, “Không thể để Đông Bá Tuyết Ưng này sống sót, hắn còn sống, đến lúc đó Phá Giới Truyền Tống Thuật sẽ ngày càng nhiều, nói không chừng ngày nào đó, phân thân thuật hắn cũng có thể nghiên cứu ra.”
“Vậy ngươi liên hệ đi.” Vạn Giới lâu chủ nói, trong lòng hắn cũng hiểu suy nghĩ thật sự của sư đệ mình, chỉ sợ vẫn là vì chút Nguyên Giới Thạch kia. Hắn biết sư đệ tâm cao khí ngạo, khác với hắn không có dã tâm gì, sư đệ Xích Mi sơn chủ vẫn rất có dã tâm.
Xích Mi sơn chủ gật đầu.
Hai sư huynh đệ đều có cách liên hệ sư phụ của mình, nhưng đối mặt với sư phụ, Xích Mi sơn chủ vẫn rất kính sợ.
Bởi vì khác với sư huynh, sư huynh không dựa vào sư phụ cũng vẫn tiêu dao tự tại. Hắn thì ở nhiều phương diện đều phải cầu cạnh sư phụ, cho nên tự nhiên càng phải dỗ dành sư phụ hơn.
Xoạt.
Chung quanh tràn ngập dao động vô hình, chí cao quy tắc phải tránh lui.
Một bóng người trong suốt hiện ra, chính là một cái bóng trong suốt đầu chim thân người, thanh âm cũng quanh quẩn chung quanh: “Vạn Giới, Xích Mi, hai người các ngươi tìm ta?”
“Sư phụ.” Vạn Giới lâu chủ rất cung kính hành lễ, với ân truyền đạo, người dẫn đường, hắn tự nhiên cung kính với sư phụ.
“Sư phụ, trong hỗn độn hư không này của chúng ta có một kẻ tên Đông Bá Tuyết Ưng, hắn thế mà có thể thi triển Phá Giới Truyền Tống Thuật. Hắn thi triển ảo cảnh khắp nơi, con nghi ngờ hắn đã dựa vào ảo cảnh để điều tra phương pháp tu hành cơ sở từ các đệ tử của con và của Vạn Giới sư huynh, rồi sau đó...” Xích Mi sơn chủ lập tức bắt đầu kể lể.
Bóng người trong suốt sau khi nghe xong rất lạnh nhạt nói: “Giết? Muốn giết thì các ngươi cứ giết đi! Chuyện này không cần hỏi ta.”
“Sư huynh đã ám sát thất bại, chúng con tạm thời cũng không có cách nào.” Xích Mi sơn chủ nói.
“Ta ở hỗn độn hư không này bị áp chế, cũng không có cách nào giúp các ngươi. Nếu không có việc khác, vậy ta đi đây.” Bóng người trong suốt lạnh lùng nói.
Xích Mi sơn chủ do dự một chút, không dám khuyên thêm nữa.
Hắn biết rõ tính tình sư phụ mình, sư phụ đã không đáp ứng thì khuyên bảo thêm sẽ chỉ khiến sư phụ mất hứng. Hắn có thể dỗ dành sư phụ vô cùng cao hứng, tự nhiên đã sớm thăm dò được tính cách của ngài.
“Con và sư huynh sẽ nghĩ cách tiếp, cung tiễn sư phụ.” Xích Mi sơn chủ lập tức cung kính hành lễ, cuối cùng hắn còn nhắc đến sư huynh, tỏ vẻ chuyện này là ý tưởng của cả hai sư huynh đệ.
“Cung tiễn sư phụ.” Vạn Giới lâu chủ cũng nói. Hắn trái lại rất lạnh nhạt, bị sư đệ lợi dụng, hắn cũng chẳng để tâm.
Thực lực khác nhau, tâm tính cũng khác nhau.
Vạn Giới lâu chủ là người thật sự có thể lạnh nhạt nhìn hỗn độn vũ trụ tiêu tan, cho nên đối với chút tâm tư nhỏ của sư đệ cũng chỉ cười cho qua.
“Tu hành cho tốt, sớm ngày thành tựu Vũ Trụ Thần.” Bóng người trong suốt dặn dò một câu, liền tiêu tán không dấu vết.
Trên mảnh hoang dã này lại chỉ còn lại Vạn Giới lâu chủ và Xích Mi sơn chủ.
“Sư đệ, sư phụ ở hỗn độn hư không này bị áp chế, cũng không có cách nào cả. Ta cũng không giết được Đông Bá Tuyết Ưng.” Vạn Giới lâu chủ nói xong, liền trực tiếp tiêu tán.
Xích Mi sơn chủ cô độc đứng trên hoang dã, sắc mặt âm trầm.
“Không có biện pháp? Bị hỗn độn hư không áp chế? Lão già này! Cũng quá keo kiệt, ban cho một món bí bảo loại hư không lợi hại, ta không tin không giết được tên Đông Bá Tuyết Ưng kia.” Xích Mi sơn chủ thầm tức giận, hắn biết rõ nội tình của sư phụ mình sâu cỡ nào, mặc dù bị hỗn độn hư không áp chế, nhưng nếu thật sự muốn giết Đông Bá Tuyết Ưng thì vẫn có cách.
Chỉ là có muốn trả cái giá đủ cao hay không mà thôi.
Hiển nhiên, đối với một tiểu tử Hỗn Độn cảnh, sư phụ hắn lười phải tốn công tốn sức. Hơn nữa sư phụ hắn quá cao ngạo, mặc kệ là Đông Bá Tuyết Ưng học được một chút từ Cửu Vân đế quân, hay là tự mình thôi diễn ra từ phương pháp cơ sở, ngài đều không để vào mắt.
Bởi vì truyền thừa nhất mạch này của ngài bác đại tinh thâm, ngài căn bản không tin Đông Bá Tuyết Ưng trong tình huống không được truyền thừa lại có thể thôi diễn ra được bao nhiêu! Dù sao lúc trước Cửu Vân đế quân đến chết cũng chưa thôi diễn ra được phân thân thuật! Phải biết rằng, Phá Giới Truyền Tống Thuật, phân thân thuật... đều chỉ là cơ sở của nhất mạch này mà thôi, ngay cả Xích Mi sơn chủ cũng biết phân thân thuật.
...
Đông Bá Tuyết Ưng bị ám sát, trực tiếp truyền tống trở về Thái Hư thiên cung.
Trong Thái Hư thiên cung, Hư Không thủy tổ và Vu Tổ đều có hóa thân nán lại ở chỗ Đông Bá Tuyết Ưng để nghiên cứu tấm lân giáp mà Mạch Cổ tướng quân để lại. Dùng lời của Hư Không thủy tổ mà nói: “Quá huyền diệu, hư hóa ẩn chứa trên tấm lân giáp này quá ngắn gọn. Ta nếu có thể nghiên cứu thấu đáo, có lẽ ta ở trên phương diện hư không còn có thể tiến thêm một bước.” Hắn hiển nhiên rất si mê.
Về phần Vu Tổ? Thì lại thích nghiên cứu tất cả những vật thần bí. ‘Hư hóa cực hạn’? Vu Tổ đương nhiên vô cùng khao khát, hắn cũng hy vọng có thể khắc bí văn của tấm lân giáp này vào thân thể mình, để bản thân cũng có thủ đoạn hư hóa cực hạn, đến lúc đó hắn đối mặt Thánh Chủ sẽ càng thêm tự tin hơn.
“Đông Bá Tuyết Ưng, ngươi tìm hiểu thế nào rồi?” Hóa thân Vu Tổ nhìn thấy Đông Bá Tuyết Ưng đi tới, nhiệt tình hô.
“Có chút thu hoạch.” Đông Bá Tuyết Ưng đi qua.
Vu Tổ vô cùng thích trao đổi với Đông Bá Tuyết Ưng.
Lần ám sát này khiến Đông Bá Tuyết Ưng suy nghĩ lại rất nhiều, thậm chí cũng hạ lệnh, yêu cầu thê tử và con cái nếu không được hắn cho phép thì tạm thời đừng rời khỏi Thái Hư thiên cung.