Thời gian trôi qua.
Tại Thiên Thanh Giới trong Hỗn Độn Hư Không, đây là địa bàn của Xích Mi Sơn Chủ.
Một cung điện vắng lặng được xây dựng trên đỉnh núi.
Trong cung điện này, thị nữ và người hầu cũng chỉ có hơn mười người, xem như cực ít. Xích Mi Sơn Chủ ngồi một mình trên ngai vàng trên cao, ánh mắt xuyên qua cửa cung điện, nhìn về khoảng Hỗn Độn Hư Không mờ mịt xa xăm.
“Đông Bá Tuyết Ưng.” Xích Mi Sơn Chủ vẫn luôn nghĩ cách.
Phải trừ khử hắn.
Không trừ khử, một phi vụ lớn trong kế hoạch của hắn, một lượng lớn Nguyên Giới Thạch sẽ không còn!
“Trên người có hai kiện bí bảo bảo mệnh? Sư huynh nói, Giới Tổ và Mẫu Tổ cũng khó giết được hắn, muốn giết hắn, chỉ có Thánh Chủ?” Xích Mi Sơn Chủ cũng không dám tin, “Đám Vũ Trụ Thần kia lại coi trọng Đông Bá Tuyết Ưng đến vậy sao?”
Hắn lại không biết.
Việc Hủy Diệt Ma Tộc lẻn vào khiến họ hoài nghi có ‘Vương’ giả trà trộn bên trong, để Đông Bá Tuyết Ưng đi mạo hiểm truy tra, bọn họ đương nhiên phải cho Đông Bá Tuyết Ưng vật phẩm bảo mệnh. Lúc ấy Đông Bá Tuyết Ưng lại phát hiện một sào huyệt cấp Kim Giáp, khiến Vu Tổ và Giới Tổ bọn họ càng thêm vui mừng, tự nhiên cũng lấy ra pháp bảo bảo mệnh thích hợp nhất với Hỗn Độn Cảnh.
“Làm sao bây giờ?” Xích Mi Sơn Chủ suy tư.
Trong lòng hắn vẫn luôn có một kế sách, chỉ là đang do dự, bởi vì làm vậy sẽ phải chọc đến một sự tồn tại cực kỳ khủng bố.
“Không còn cách nào khác, chỉ có thể lợi dụng Thánh Chủ để giết Đông Bá Tuyết Ưng.” Trong mắt Xích Mi Sơn Chủ tràn đầy vẻ lạnh lẽo.
Muốn lợi dụng Thánh Chủ thì quá dễ dàng, bởi vì các Vũ Trụ Thần đều có ý dò xét nhất mạch truyền thừa này của bọn họ, mà kẻ mạnh nhất Hỗn Độn Hư Không là ‘Thánh Chủ’ lại là kẻ tham lam nhất trong số đó, đã sớm dùng mọi thủ đoạn, lúc trước hoặc là cưỡng bức, hoặc là dụ dỗ, thậm chí từng tự mình ra tay đối phó Xích Mi Sơn Chủ, từng chém giết hắn.
Đáng tiếc, điều kiện đầu tiên để có được truyền thừa trung tâm của nhất mạch này chính là phải luyện thành ‘phân thân thuật’. Cho nên Thánh Chủ dù nghĩ mọi cách cũng không chiếm được truyền thừa trung tâm thật sự.
Mặc dù cường đại như Thánh Chủ, cũng có rất nhiều phương diện không am hiểu, hắn đối mặt với thủ đoạn Cửu Vân Đế Quân để lại, đến nay vẫn chưa thể phá giải.
“Thánh Chủ điên cuồng muốn có được nhất mạch truyền thừa này của chúng ta, nếu hắn biết Đông Bá Tuyết Ưng đã thôi diễn ra một phần truyền thừa...” Xích Mi Sơn Chủ thầm cười lạnh, “Chỉ sợ sẽ lập tức ra tay nhỉ.”
Chỉ là vì từng bị Thánh Chủ chém giết, cho nên hắn không muốn trêu chọc đến Thánh Chủ.
Nhưng lần này, cũng đành phải vậy, mượn Thánh Chủ, thanh ‘đao’ này một lần.
...
Trong một cung điện u ám.
Mặt nước ao phẳng lặng dần dần dâng lên ngưng tụ, biến thành một bóng người bằng dòng nước, ngoài thân có ngân quang lưu chuyển, chính là ‘Gia Minh Chi Chủ’, một người có địa vị cực cao trong Cổ Thánh Giáo. Bản thân thực lực của Gia Minh Chi Chủ đã là cấp độ tầng thứ chín, sở trường truy tìm tung tích, hơn nữa còn có thể tiên đoán tương lai... Thiên phú tiên đoán tương lai này khiến Thánh Chủ vô cùng coi trọng y và giao phó trọng trách.
“Gia Minh Chi Chủ.” Trong cung điện, một cường giả Hỗn Độn Cảnh khoác hắc bào cung kính hành lễ, “Bên Thiên Thanh Giới truyền đến tin tức.”
“Ồ? Tin tức gì?” Hóa thân dòng nước của Gia Minh Chi Chủ hỏi.
“Điều tra được tin tức về một phần truyền thừa trung tâm của nhất mạch đó.” Vị cường giả Hỗn Độn Cảnh này nói.
Gia Minh Chi Chủ cũng hơi kinh ngạc.
Những thứ Thánh Chủ thật sự khao khát cũng không nhiều, trừ ‘chưởng khống quy tắc chí cao’ là mục tiêu theo đuổi quan trọng nhất, thì nhất mạch truyền thừa của Vạn Giới Lâu Chủ và Xích Mi Sơn Chủ... cũng xếp trong ba hạng đầu. Thánh Chủ thậm chí đã từng tự mình ra tay nhiều lần, ngụy trang thân phận, che giấu khí tức để lẻn vào, có thể thấy được trình độ coi trọng của hắn.
Đáng tiếc nhất mạch đó bảo mật truyền thừa trung tâm quá kỹ, căn bản không thể thành công! Thánh Chủ chỉ có thể phân phó thủ hạ, cho nên Cổ Thánh Giáo đã sớm nghĩ cách tìm một số người không có ấn ký linh hồn, nhưng lại cuồng nhiệt tín ngưỡng Thánh Chủ từ sâu trong nội tâm để tiến hành thẩm thấu.
Trong đó đã có người bái nhập môn hạ của Vạn Giới Lâu Chủ và Xích Mi Sơn Chủ.
Ngay cả trong đám người hầu thị nữ cũng có người của Cổ Thánh Giáo thẩm thấu vào.
“Thám tử của chúng ta đã điều tra được một tin tức vô cùng quan trọng, Đông Bá Tuyết Ưng của Thái Hư Thiên Cung dường như đã nắm giữ một phần truyền thừa trung tâm của nhất mạch đó.” Cường giả Hỗn Độn Cảnh khoác hắc bào cung kính nói.
“Điều tra ra sao? Nói rõ xem.”
“Vâng, lúc ấy...”
Gia Minh Chi Chủ yên lặng lắng nghe.
Bản tôn của y thì bắt đầu dựa vào tình báo này để tra xét những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Y có thể tiên đoán tương lai, tự nhiên cũng có thể nhìn thấy một phần quá khứ. Những chuyện đã xảy ra trong quá khứ thì tương đối dễ dàng xem xét. Đây cũng là nguyên nhân Gia Minh Chi Chủ phụ trách việc này.
Vừa nghe, vừa điều tra, trong lòng Gia Minh Chi Chủ cũng có phán đoán.
Vù.
Chỉ một lát sau.
Bản tôn Gia Minh Chi Chủ liền tự mình đến nơi ở của Thánh Chủ.
Trong cung điện chói lọi nhất của Cổ Thánh Giới.
Trên chiếc giường đá đen bóng, Thánh Chủ một mình khoanh chân ngồi, trên người khoác sa y màu đen, khuôn mặt bình tĩnh ôn hòa. Hắn chỉ khoanh chân ngồi ở đó, lại giống như dù Hỗn Độn Hư Không có hủy diệt thì hắn vẫn vĩnh viễn tồn tại, không có gì có thể uy hiếp được hắn, kể cả quy tắc chí cao ngự trị trên vạn vật. Bởi vì sự tồn tại của bản thân hắn đã ẩn chứa một phần ý vị của quy tắc chí cao.
Vù.
Bên ngoài, một bóng người đi tới, đó là một nam tử mặc áo trắng, đi chân trần, những người hầu trong cung điện đều không ngăn cản.
“Thánh Chủ.” Ánh mắt nam tử áo trắng tràn ngập trí tuệ, dường như có thể nhìn thấu tất cả, hắn cung kính hành lễ.
Thánh Chủ mở mắt, quan sát nam tử áo trắng phía dưới.
Mặc dù có thể nhìn thấy một phần tương lai, nam tử đi chân trần ‘Gia Minh Chi Chủ’ vẫn vô cùng cung kính khi đối mặt với Thánh Chủ.
Bởi vì càng có thể nhìn thấy tương lai, lại càng cảm nhận được sự cường đại của Thánh Chủ. Trên dòng sông thời gian mà y có thể quan sát được, Thánh Chủ vẫn luôn cao cao tại thượng như vậy, thậm chí khi thoáng dò xét ‘Thánh Chủ’ trên dòng sông thời gian tương lai, y cũng sẽ gặp phải phản phệ, không thể tiếp tục dò xét được nữa.
Y hiểu rằng, sự cường đại của Thánh Chủ đã mơ hồ vượt qua sự khống chế của quy tắc chí cao, tương lai của Thánh Chủ, thiên phú của y cũng khó có thể nhìn trộm.
Mặc dù y có thể tiên đoán tương lai, nhưng sự tồn tại tầm cỡ Thánh Chủ cũng có thể thay đổi tương lai.
“Thu được một tin tức.” Nam tử áo trắng đi chân trần Gia Minh Chi Chủ nói với giọng ôn hòa, “Là tin tức do đệ tử chúng ta ẩn náu dưới trướng Xích Mi Sơn Chủ truyền về, nói rằng Xích Mi Sơn Chủ vì Đông Bá Tuyết Ưng mà nổi giận, tâm tình cực kỳ không tốt, còn nhắc tới hai chữ ‘học trộm’... Ta sau khi điều tra, cũng phát hiện không lâu trước đây, Xích Mi Sơn Chủ từng nghĩ cách đối phó Đông Bá Tuyết Ưng, thậm chí ta hoài nghi, Vạn Giới Lâu Chủ đã từng ra tay. Nhưng cảnh tượng khi hắn ra tay, ta lại không cách nào nhìn trộm được.”