Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1770: CHƯƠNG 1822: AI CÓ THỂ LÀM GÌ?

Bên trong hoa viên.

Đông Bá Tuyết Ưng nhìn thấy đại công tử của Thiết Long phủ vẫn vận một thân áo bào đen rộng thùng thình, lười biếng dựa trên ghế nằm. Sau khi thấy Đông Bá Tuyết Ưng, đại công tử này cười nói: “Hôm qua mới gặp Thanh Vân huynh, mới qua một ngày, sao Thanh Vân huynh lại đến chỗ ta nhanh như vậy? Lẽ nào có tin tức tốt?”

Đại công tử quả thật rất nghi hoặc.

Bởi vì động tác của Đông Bá Tuyết Ưng quá nhanh. Ban đầu, việc thu thập tình báo có tốn chút thời gian, nhưng sau khi giết Hạc Đồng Thần Đế, y chỉ dùng qua chút thức ăn rồi lại đến chỗ Vân Lưu tiểu lâu chủ đoạt lấy Kim Lôi Hồn Nguyên Châu! Sau đó liền sử dụng Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật nhanh chóng đến đây.

Hạc Đồng Thần Đế vừa mới chết, Thiên Tâm Lâu còn đang điều tra chi tiết tình hình, truy tìm hung thủ rốt cuộc là ai! Thiên Tâm Lâu cũng chưa hề công bố tin tức này ra ngoài.

“Đại công tử lúc trước từng nói, muốn có được thi hài của sinh mệnh hồn nguyên thuộc hư không nhất mạch, cần dùng một lá Khô Giới Chi Diệp và một viên Kim Lôi Hồn Nguyên Châu để đổi, đúng không?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.

“Đúng, điều kiện này không thể thương lượng, không thể giảm bớt!” Đại công tử gật đầu, sau đó cười nói, “Đương nhiên, nếu ngươi đưa ra bảo vật quý giá hơn gấp mấy lần, ta cũng không ngại.”

Bất kể là Kim Lôi Hồn Nguyên Châu hay thi hài của sinh mệnh hồn nguyên thuộc hư không nhất mạch, đều là kỳ trân bậc nhất Thần giới.

Muốn quý giá hơn gấp mấy lần ư?

Đó phải là những kỳ vật có trợ giúp lớn cho việc đột phá của cấp độ Thần Đế viên mãn. Thần giới cũng không thể dựng dục ra kỳ vật bực này, chúng đều do ba vị Tổ Thần Hồn Nguyên ban cho tam đại hoàng tộc, căn bản không thể truyền ra ngoài.

“Khô Giới Chi Diệp và Kim Lôi Hồn Nguyên Châu, ta đã chuẩn bị xong.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

Đại công tử sững sờ.

Hắn liếc mắt sang bên, hai nữ tử hầu cận vội vàng lui ra. Trong hoa viên chỉ còn lại Đông Bá Tuyết Ưng và đại công tử.

“Chuẩn bị xong rồi?” Đại công tử không dám tin. Hắn thậm chí còn thông qua nhân quả để cảm ứng ba vị kia là Vân Lưu tiểu lâu chủ, Kim Dực thành chủ và Thuần Dư Thần Đế. Toàn bộ Thần giới cũng chỉ có ba viên Kim Lôi Hồn Nguyên Châu rơi vào tay ba vị này. “Nhân quả của ba người họ vẫn còn đó, hiển nhiên đều bình an vô sự.”

“Hơn nữa, hôm qua hắn vừa mới đến tìm ta, hôm nay đã nói gom đủ, lẽ nào hắn đã có chuẩn bị từ trước?” Đại công tử thầm nghĩ, “Cũng đúng, điều kiện của ta cũng từng đề cập với những cường giả khác muốn có được thi hài sinh mệnh hồn nguyên kia. Hắn có thể đã nghe được nên chuẩn bị từ sớm, chỉ là Khô Giới Chi Diệp là yêu cầu ta mới thêm vào, nên hắn mới tốn một ngày để chuẩn bị?”

“Ba vị kia đều bình an vô sự!”

“Xem ra hắn đã giao dịch với một vị nào đó trong ba người họ?” Đại công tử phán đoán.

Theo hắn thấy, nếu không phải giết chóc đoạt bảo thì tất nhiên là dùng bảo vật để giao dịch.

“Ha ha...” Đại công tử cười lớn, “Thanh Vân huynh đã nói chuẩn bị xong, có thể cho ta xem một chút được không?”

Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu, vung tay lên.

Tức thì, hai vật phẩm lơ lửng trước người y.

Một là chiếc lá cây trông như đã khô héo, không có bất kỳ sinh cơ nào, nhưng hoa văn trên lá lại vô cùng rõ ràng, mơ hồ có một lực lượng kỳ dị lưu chuyển.

Món còn lại là một viên châu có bề mặt lấp lánh tia sét màu vàng, bên trong là một vùng xám xịt không thể nhìn thấu. Bề mặt viên châu có vô số bí văn quy tắc, lực lượng ẩn chứa bên trong thông qua những bí văn này tự nhiên hiển hiện thành tia sét màu vàng. Chỉ thoáng cảm ứng cũng thấy được lực lượng nó ẩn chứa vô cùng mênh mông và cường đại.

Đông Bá Tuyết Ưng nhìn lại viên Kim Lôi Hồn Nguyên Châu, trong lòng vẫn không khỏi thán phục. Bởi vì thứ ẩn chứa bên trong nó chính là hồn nguyên lực mênh mông vô tận! Trải qua bản thân viên châu, hồn nguyên lực lại chuyển hóa thành tia sét màu vàng, thật sự vô cùng thần kỳ.

“Tốt.” Ánh mắt đại công tử sáng rực lên, tỏ rõ vẻ kích động. Hắn đã khao khát Kim Lôi Hồn Nguyên Châu từ rất lâu rồi.

“Bội phục, bội phục, không ngờ Thanh Vân huynh lại chuẩn bị xong nhanh như vậy.” Đại công tử cười nói. Hắn lật tay lấy ra một món bảo vật trữ vật. Đông Bá Tuyết Ưng từ xa cảm ứng, không gặp chút trở ngại nào, thấy được thi hài khổng lồ tựa như dãy núi đang nằm bên trong động thiên của món bảo vật trữ vật này, không khỏi nở nụ cười.

“Vậy giao dịch của chúng ta, xem như đã xong?” Đại công tử cười nhìn Đông Bá Tuyết Ưng.

“Đương nhiên.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.

Đại công tử cầm bảo vật trữ vật, tủm tỉm cười nhìn hai món kỳ trân đang lơ lửng trước mặt Đông Bá Tuyết Ưng, không nói thêm gì nữa.

Đông Bá Tuyết Ưng hiểu ý, vung tay một cái, Khô Giới Chi Diệp và Kim Lôi Hồn Nguyên Châu đang lơ lửng trước người liền bay thẳng qua.

“Sảng khoái.” Đại công tử cũng thuận thế vung tay, nhưng khi vung tay, bàn tay hắn lại đột ngột phóng to, tóm lấy Khô Giới Chi Diệp và Kim Lôi Hồn Nguyên Châu đang bay tới, sau đó lại nhìn Đông Bá Tuyết Ưng với vẻ mặt tựa cười mà không cười.

“Đại công tử, đây là ý gì?” Sắc mặt Đông Bá Tuyết Ưng biến đổi.

Giao dịch giữa các cường giả, khi trao đổi bảo vật, nếu là giữa những người tu hành thì còn có thể dùng thệ ước để ràng buộc. Nhưng đối với những kẻ tu hành huyết mạch lực thì lại rất khó ước thúc, chỉ có thể cố gắng giao dịch bằng phương thức an toàn nhất.

“Ha ha ha ha, Thanh Vân huynh, bảo vật như thế mà ngươi lại tin tưởng Thiết Long Vân Sơn ta đến vậy sao?” Đại công tử cười ha hả, “Đáng tiếc, chính ta cũng không tin tưởng bản thân mình đến thế. Bảo vật đã đến tay ta, ngươi đừng hòng lấy lại được nữa.”

“Ngươi muốn cướp đoạt?” Đông Bá Tuyết Ưng lên tiếng.

“Chính là cướp đoạt, thì sao nào? Ta khuyên ngươi mau chóng rời đi. Ở Thiết Long thành này, còn chưa có ai dám càn rỡ với ta.” Đại công tử cười nhạo. Đây là Thiết Long thành! Có sự trợ giúp của một số pháp trận trong hang ổ, hắn còn dám giao thủ với cả cấp độ Thần Đế viên mãn. Huống chi phụ thân hắn chính là người xếp hạng bảy trên Thần Đế Bảng. Tuy việc tham lam bảo vật có hơi ti tiện, nhưng ai có thể làm gì được hắn?

“Ngu xuẩn!” Ánh mắt Đông Bá Tuyết Ưng lạnh như băng.

Oành!

Một ảo cảnh kinh khủng trực tiếp bao phủ đại công tử, kéo linh hồn hắn vào trong đó.

Đại công tử chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, linh hồn như đang rơi xuống vực sâu. Hắn ra sức giãy giụa, cảm ứng với thân thể cũng trở nên mơ hồ. Hắn hoảng sợ tột cùng, dốc sức giữ lại một tia tỉnh táo: “Phụ thân, cứu mạng!” Nhờ vào một tia tỉnh táo này, hắn miễn cưỡng truyền tin cho phụ thân là Thiết Long thành chủ. Hắn chỉ cảm thấy linh hồn đau đớn từng cơn, trong cơn đau đớn đó, linh hồn hắn dần suy yếu, nhất thời không cách nào phản kháng, trực tiếp chìm vào trầm luân.

Không ngừng rơi xuống, rơi xuống, rơi xuống...

Rơi vào thế giới ảo cảnh rộng lớn, nơi dường như tràn ngập lực hút vô tận.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!