“Vù.”
Đông Bá Tuyết Ưng khẽ cất bước đã tóm lấy thân thể đại công tử. Hắn vẫy tay một cái, toàn bộ bảo vật, bất kể là Khô Giới Chi Diệp, Kim Lôi Hồn Nguyên Châu hay pháp bảo trữ vật... tất cả vật phẩm trên người đại công tử đều bị thu lấy.
“Thật sự quá tự tin, ngươi cho rằng ở Thiết Long thành này, không ai làm gì được ngươi sao?”
“Kẻ nào dám làm càn ở Thiết Long phủ của ta!”
Một thanh âm lạnh như băng vang lên, bóng người nam tử mặc áo bào xám mộc mạc kia chỉ khẽ nhoáng lên một cái đã xuất hiện trong vườn. Y dùng ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng, sát khí khủng bố vô tận tựa sóng biển ngập trời ập tới, bao trùm cả thiên địa.
Thiết Long thành chủ kinh ngạc và giận dữ tột cùng. Hắn không thể ngờ rằng ngay trong phủ đệ của mình, trưởng tử ‘Thiết Long Vân Sơn’ đã ở cảnh giới Thần Đế hậu kỳ lại phải cầu cứu hắn, và bị bắt nhanh đến như vậy.
“Hơn nữa, ta không hề cảm ứng được một tia động tĩnh chiến đấu nào, cứ như thể trận chiến còn chưa bắt đầu đã kết thúc?” Thiết Long thành chủ không dám tin. Hắn đang ở ngay trong phủ đệ, nếu thật sự có giao tranh, động tĩnh nào có thể qua mắt được hắn chứ?
“Thiết Long thành chủ.” Đông Bá Tuyết Ưng mở miệng.
“Ngươi là ai?” Thiết Long thành chủ lạnh lùng nói, “Âm mưu tính kế con trai ta, rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Theo Thiết Long thành chủ thấy, đối phương nhất định đã sớm có mưu tính mới có thể lặng yên không một tiếng động bắt được trưởng tử đã ở cảnh giới Thần Đế hậu kỳ của hắn! Hơn nữa, sau khi bắt người, mục tiêu thật sự có lẽ chính là Thiết Long thành chủ y.
“Nói đi! Ngươi muốn gì, cứ nói thẳng ra.” Thiết Long thành chủ lạnh như băng nói, “Ta khuyên ngươi đừng làm tổn hại đến con trai ta dù chỉ một chút, nếu không ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.”
Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu: “Thiết Long thành chủ, ta quả thực không tính kế con trai ngài, cũng không tính kế ngài! Tất cả đều do con trai ngài tự chuốc lấy.”
“Hừ.” Thiết Long thành chủ cười lạnh, “Đừng nói những lời vô ích đó nữa, ngươi muốn gì mới chịu thả con trai ta?”
“Thả hắn? Cũng được thôi, bảo vật trị giá mười vạn Hồn Nguyên Tinh Ngọc.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Ngươi lấy ra đủ số bảo vật đó, ta sẽ thả hắn.”
Vị đại công tử của Thiết Long phủ này lúc trước tuy muốn cướp đoạt bảo vật, nhưng cũng không có ý định giết hắn. Một khi đã như vậy, Đông Bá Tuyết Ưng tự nhiên cũng bằng lòng giữ lại cho hắn một mạng! Chỉ là... bảo vật trên người đại công tử tuy đã bị mình lấy đi, nhưng chút bảo vật ấy có lẽ chỉ khiến đại công tử đau lòng một phen. Còn đối với ‘Thiết Long thành chủ’ mà nói, đó cũng chỉ là một phần nhỏ trong khối tài sản khổng lồ của y mà thôi!
Phải làm cho bọn họ đủ đau lòng!
“Bảo vật trị giá mười vạn Hồn Nguyên Tinh Ngọc?” Thiết Long thành chủ thoáng kinh ngạc. Dù xót của, nhưng hắn vẫn ngạc nhiên vì yêu cầu của đối phương lại ‘thấp’ đến vậy! Hắn còn tưởng đối phương sẽ đưa ra yêu cầu hà khắc hơn, ví dụ như bắt hắn phải làm một việc gì đó.
“Ta đưa, ngươi có thể cam đoan sẽ thả con trai ta không?” Thiết Long thành chủ trầm giọng hỏi.
“Ngươi không có lựa chọn.” Đông Bá Tuyết Ưng đáp.
Thiết Long thành chủ nghiến răng, nhưng vẫn vung tay ném một chiếc vòng tay trữ vật về phía Đông Bá Tuyết Ưng. Sau khi nhận lấy và thoáng cảm ứng, Đông Bá Tuyết Ưng không khỏi thầm cảm thán, không hổ là một tồn tại cường đại xếp hạng bảy trên Thần Đế bảng, tích lũy quả thật phong phú. Nhưng tính cả số bảo vật thu được từ đại công tử, số bảo vật trị giá hơn mười vạn Hồn Nguyên Tinh Ngọc này... e rằng cũng đủ khiến Thiết Long thành chủ thương cân động cốt rồi.
“Trả cho ngươi.” Đông Bá Tuyết Ưng tiện tay ném Thiết Long Vân Sơn đang bị khống chế qua.
Thiết Long thành chủ vội vàng đỡ lấy con trai, thấy hắn dần dần tỉnh lại, y mới thở phào nhẹ nhõm, liền phất tay tạm thời thu con trai vào trong động thiên bảo vật.
Sau đó, Thiết Long thành chủ mới nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng, sát khí càng thêm nồng đậm, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười lạnh: “Quả thực có can đảm, ta còn tưởng ngươi phải chạy ra ngoài thành rồi mới dám giao con trai ta lại. Không ngờ ngay trong Thiết Long phủ của ta, ngươi đã giao người trực tiếp? Xem ra, ngươi rất tự tin đấy.”
“Đúng vậy, từ khi tu hành có thành tựu, ta vẫn chưa thực sự toàn lực giao thủ với một cao thủ cấp Thần Đế viên mãn nào.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười, “Nhân cơ hội này, ta muốn lĩnh giáo Thiết Long thành chủ vài chiêu.”
“Ồ? Ha ha ha...” Thiết Long thành chủ cất tiếng cười lớn, thanh âm làm cho hư không xung quanh cũng chấn động dữ dội, tựa như sấm sét rền vang, “Dám giao thủ với ta, vậy thì ta cũng muốn xem xem ngươi rốt cuộc có mấy phần thực lực.”
Toàn bộ Thiết Long phủ trong nháy mắt gió nổi mây phun.
Từng đạo pháp trận dâng trào.
Vô số tia sét lóe lên, ngăn cách không gian xung quanh. Hiển nhiên Thiết Long thành chủ không muốn dư âm trận chiến của họ lan đến những người khác trong phủ đệ.
“Đến đây.” Thiết Long thành chủ nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, y cũng không thèm dùng pháp trận của phủ đệ để áp chế đối phương. Cùng lúc đó, thân thể của Thiết Long thành chủ cũng đang xảy ra biến hóa. Quần áo trên người y biến mất, bề mặt cơ thể mọc ra những lớp vảy màu đen, trên mặt cũng hiện lên vảy, trên đầu thì mọc ra hai chiếc sừng cong, còn sau lưng thì mọc ra một cái đuôi dài chừng sáu bảy thước phủ đầy vảy.
Hai chân của Thiết Long thành chủ cũng trở nên thô to, khớp xương đảo ngược.
Đôi tay cũng biến thành móng vuốt sắc bén.
Giờ khắc này, Thiết Long thành chủ trông như một con long thú hình người! Vảy trên thân hắn được bao bọc bởi nhiều tầng sức mạnh: lớp trong cùng là khí kình vô sắc lưu chuyển, lớp giữa là một tầng huyết quang bao phủ, còn lớp ngoài cùng thì phát ra những tiếng “xẹt xẹt”, khiến không gian xung quanh không ngừng bị hủy diệt rồi lại tự hồi phục. Khí tức của Thiết Long thành chủ cũng bùng nổ hoàn toàn, khiến cả đất trời phải rung chuyển.
“Bán Hồn Nguyên sinh mệnh thể, nhưng thân thể có thể mạnh mẽ như Thiết Long thành chủ ngươi thì cũng hiếm thấy.” Đông Bá Tuyết Ưng lên tiếng khen ngợi, “Không hổ là người có năng lực chiến đấu chính diện xếp hạng hai Thần giới.”
Luận về thực lực tổng thể, Thiết Long thành chủ xếp thứ bảy. Nhưng về chiến đấu chính diện lại xếp hạng hai, chỉ đứng sau Vân Phượng thành chủ.
“Ngươi không phải muốn luận bàn với ta sao? Ngươi còn nói mình tu hành có thành tựu, muốn tỷ thí một phen, nhưng lại chọn ta, ngươi thật sự quá ngu xuẩn.” Thiết Long thành chủ vừa dứt lời, thân thể y vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng cái đuôi đột nhiên quất mạnh!
Cái đuôi vung tới, đồng thời cũng phình to ra một cách dữ dội.
Sức mạnh khủng bố vô tận khiến hư không bị nén lại tầng tầng lớp lớp, những lớp không gian bị áp súc mơ hồ xuất hiện vài khe hở, để lộ ra những tia sét màu vàng bên ngoài màng ngăn của Thần giới!
Cái đuôi phủ đầy lân giáp phình to quật tới, uy thế hung mãnh cuồng bạo đến mức khiến Đông Bá Tuyết Ưng cũng phải kinh hãi.
“Ông.”
Ảo cảnh khủng bố chỉ trong một ý niệm đã bao trùm lấy Thiết Long thành chủ.