“Tốt lắm! Rất tốt! Với thực lực nghiền áp chính diện như vậy, đủ để phá vỡ pháp trận rồi! Đúng rồi, ngươi có chắc chắn giữ được mạng dưới sự tấn công của ác ma không? Lũ ác ma ngũ giai đó không phải dạng vừa đâu, theo điều tra cho đến nay, tên mạnh nhất là ‘Cơ Nhĩ La’ còn mạnh hơn cả Trường Phong thời Thánh Cấp!” Trần cung chủ có phần lo lắng hỏi. “Ngoài ra còn có những ác ma ngũ giai khác, mỗi tên lại có một loại chân ý khác nhau.”
“Yên tâm, cung chủ, ngài hẳn là biết, Chân ý xuyên thấu của ta có thể tấn công từ xa. Ta hoàn toàn không cần lại gần chúng.” Đông Bá Tuyết Ưng truyền tin đáp. “Hơn nữa, ta còn có thể cưỡng ép xuyên qua các chướng ngại không gian. Ta muốn đi, chúng không cản nổi đâu.”
Khi chân ý mới thành hình, thân thể Đông Bá Tuyết Ưng đã có thể cưỡng ép xuyên qua không gian trong chiến đấu, nay khi đã nắm giữ chân ý hoàn chỉnh, năng lực này lại càng nghịch thiên hơn. Dù cho không gian bị phong tỏa hoàn toàn, hắn vẫn có thể mạnh mẽ xuyên thủng! Bởi vì đây vốn không phải là chân ý hệ không gian, mà là ‘Cực Điểm Xuyên Thấu’! Về mặt lý thuyết, một khi đạt đến cực hạn, bất kể là thời gian hay không gian, tất cả đều có thể xuyên thấu!
“Vậy thì tốt.” Trần cung chủ thở phào nhẹ nhõm. “Ta vẫn quá căng thẳng rồi.”
Trận chiến này liên lụy đến sinh tử của hơn một nửa Siêu Phàm trong Hạ tộc! Nó cũng liên lụy đến sinh tử của Đông Bá Tuyết Ưng, một Siêu Phàm tuyệt thế nắm giữ nhị phẩm chân ý! Ông không thể không căng thẳng.
“Không sao đâu, ta có lòng tin.” Đông Bá Tuyết Ưng rất tự tin.
“Đúng rồi, ngươi định khi nào sẽ tấn công sào huyệt ác ma ở thế giới loại nhỏ?” Trần cung chủ vội hỏi.
“Cho ta nửa năm.” Đông Bá Tuyết Ưng nói. “Ta cần nửa năm để chuẩn bị.”
“Ha ha, được, ác ma giáng lâm cũng đã gần hai mươi năm, đâu thiếu gì nửa năm này?” Trần cung chủ nói. “Hơn nữa, ngươi vừa mới nắm giữ chân ý hoàn chỉnh, quả thật cũng cần làm quen thật kỹ, củng cố lại cảnh giới! Nếu đã vậy, ngươi cứ chuẩn bị cho tốt, xong xuôi thì báo cho ta biết. Ta sẽ sắp xếp các Bán Thần. Để Tư Không quan chủ, Trường Phong và Hạ sơn chủ, ba người họ đi hỗ trợ ngươi.”
“Được.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Hai bên kết thúc truyền tin.
Đông Bá Tuyết Ưng hít một hơi thật sâu, hắn nhìn mặt hồ phẳng lặng như gương trước mặt, thầm nghĩ: “Nửa năm, chắc là đủ rồi.”
Hắn yêu cầu nửa năm, việc củng cố cảnh giới bản thân chỉ là thứ yếu, chủ yếu là vì muốn nắm giữ thêm một nhị phẩm chân ý khác!
Cực Điểm Xuyên Thấu là chân ý hắn tu hành sớm nhất, cũng là chân ý đầu tiên được hắn nắm giữ hoàn chỉnh.
Tinh Thần Chân Ý, việc tu hành cũng rất thuận lợi, nhanh thì ba năm ngày, chậm nhất cũng chỉ một hai tháng là có thể nắm giữ.
Chỉ có ‘Hư Giới Chân Ý’ tu hành muộn nhất là Đông Bá Tuyết Ưng không chắc chắn! Nhanh thì vài tháng, chậm thì vài năm cũng là chuyện bình thường.
Phải biết rằng…
Mỗi năm, đều có Siêu Phàm của Hạ tộc chết đi! Từ khi ác ma xâm nhập đến nay, số Siêu Phàm của Hạ tộc tử trận đã hơn hai phần mười! Rõ ràng, trong giai đoạn đầu của cuộc chiến, các Siêu Phàm Hạ tộc còn thiếu kinh nghiệm, chỉ một chút sơ sẩy là có thể trúng chiêu. Theo thời gian trôi qua, những người sống sót sẽ ngày càng cẩn thận và khôn khéo hơn, số lượng tử vong mới dần dần giảm xuống.
Nhưng qua ngàn năm, số Siêu Phàm của Hạ tộc cũng phải chết đi trên tám phần!
“Nửa năm, Tinh Thần Chân Ý chắc chắn có thể nắm giữ.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ. “Có Tinh Thần Chân Ý và Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý, hai nhị phẩm chân ý này… là có mười phần chắc chắn! Còn Hư Giới Chân Ý có thành tựu được hay không thì phải xem vận may, cho dù vài năm nữa mới tu luyện thành công cũng không sao. Các Siêu Phàm của Hạ tộc không thể vì ta mà chờ thêm vài năm nữa.”
…
Đang ngồi câu cá bên hồ, sắc mặt Đông Bá Tuyết Ưng đột nhiên biến đổi.
Vụt.
Thân thể hắn cưỡng ép xuyên qua không gian, đi tới một sơn thôn hẻo lánh cách đó hơn năm mươi dặm.
“Ha ha ha, thật sảng khoái, ở trong vực sâu chưa bao giờ được sung sướng thế này. Oa ô, linh hồn của nhân loại trong thế giới vật chất này quả là mỹ vị tuyệt đỉnh, ô ô, ở vực sâu thường chỉ có các ma thần mới có tư cách hưởng dụng… Ha ha, thế giới Hạ tộc rộng lớn như vậy, số lượng Siêu Phàm lại quá ít, khả năng ta đi săn mà bị phát hiện là cực thấp. Săn một chỗ rồi lập tức chuồn đi, chậc chậc, quá đã, quá sung sướng.” Một gã nam tử xấu xí gầy gò, nhưng bàn tay hắn lại biến thành móng vuốt ác ma thô to, thân thể cũng tỏa ra khí tức ma lực mãnh liệt.
Dựa vào khí tức ma lực này để phán đoán, đây chỉ là một ác ma nhất giai hoặc nhị giai yếu ớt nhất.
“Phụt.”
Bàn tay của Đông Bá Tuyết Ưng đã xuyên qua hư không, trực tiếp đánh xuống. Hiện tại, toàn thân hắn đều có chân ý hộ thể, đối mặt với ác ma cũng phải cảnh giác, ai biết được có ác ma mạnh hơn đang ẩn núp hay không? Lớp ngoài bàn tay bao bọc bởi ‘Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý’ đánh lên đầu con ác ma yếu ớt kia, phụt một tiếng, vô thanh vô tức, toàn bộ thân thể con ác ma hoàn toàn phân giải.
Uy lực của chân ý khiến con ác ma nhỏ bé trong nháy mắt vỡ nát thành những hạt cơ bản nhất, hoàn toàn tiêu tán, đến mức mắt thường cũng không thể nhìn thấy.
Những vật phẩm như binh khí mà con ác ma mang trên người, dưới uy lực này có cái hoàn toàn vỡ nát, có cái thì còn sót lại chút vật liệu cứng rắn.
“Ầm.” Bảo vật trữ vật mà con ác ma mang theo bên người cũng vỡ vụn dưới chấn động, không gian bên trong hoàn toàn sụp đổ, rất nhiều vật phẩm bên trong cũng theo đó tan tành. Đông Bá Tuyết Ưng liếc mắt một cái liền thấy trong không gian nhỏ bé đang vỡ nát như bọt biển kia, một quả cầu thủy tinh cũng vỡ tan theo. Bên trong quả cầu thủy tinh đó đang giam giữ lượng lớn linh hồn nhân loại đang gào thét.
Theo quả cầu vỡ nát, những linh hồn nhân loại này cũng đều khôi phục tự do, từng người một biến mất dưới quy tắc của thiên địa.
“Lũ ác ma chết tiệt.” Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng lóe lên hàn quang. Hắn biết, những linh hồn nhân loại bị bắt trong quả cầu thủy tinh kia, cuối cùng đều sẽ được hiến cho một số ít ác ma như ác ma tướng quân và ác ma ngũ giai! Giống như bản thể của lũ ác ma ở năm thế giới Siêu Phàm loại nhỏ, chúng luôn ở đó, không thể ra ngoài đi săn, tự nhiên sẽ để cho những ác ma yếu hơn đi săn giúp chúng.
“Nhưng con ác ma nhỏ bé này nói không sai.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn thôn trang đã hóa thành tử địa, “Số Siêu Phàm của Hạ tộc chúng ta quá ít, khả năng phát hiện ra chúng đang đi săn là quá thấp. Cho nên… những người phàm đã bị chúng giết chết từng đám một.”
Trong lòng Đông Bá Tuyết Ưng vô cùng phẫn nộ và không cam tâm.
Dựa theo lịch sử tham chiếu.
Theo thời gian trôi qua, số lượng Siêu Phàm của Hạ tộc sẽ ngày càng ít, phạm vi họ có thể tuần tra cũng sẽ thu hẹp lại, lũ ác ma sẽ càng thêm ngông cuồng! Đương nhiên, thường đi đêm có ngày gặp ma, lũ ác ma đi săn hết lần này đến lần khác, chỉ cần bị bắt gặp một lần là đến ngày tàn của chúng! Nhưng quá trình tàn khốc như vậy phải kéo dài hơn một ngàn năm.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi