“Nửa năm.”
“Đợi thêm nửa năm.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức truyền âm cho Tân Hỏa Cung, đồng thời gửi cả vị trí trên bản đồ qua. “Nơi này phát hiện ác ma, đã bị ta trừ khử rồi.”
Hắn tin rằng sẽ sớm có người của Lâu Long Sơn đến xử lý.
Dứt lời, Đông Bá Tuyết Ưng xoay người rời đi.
Buổi chiều, hai tháng sau khi Đông Bá Tuyết Ưng lĩnh ngộ được Chân Ý Cực Điểm Xuyên Thấu.
Một đoàn xe sang trọng của đại gia tộc nào đó đang di chuyển trên đường lớn. Bên trong một cỗ xe ngựa rộng rãi, một gã mập da trắng nõn đang nửa nằm nửa ngồi, xung quanh có bốn thị nữ xinh đẹp hầu hạ: người thì xoa bóp vai, kẻ thì đấm chân, người lại bóc hoa quả đút cho hắn ăn... Gã mập say sưa hưởng thụ.
“Thật khoan khoái! Dù không được cắn nuốt những linh hồn nhân loại thơm ngon kia, chỉ cần hưởng thụ ở thế giới phàm nhân này cũng đã dễ chịu hơn ở thâm uyên nhiều rồi!” Gã mập lim dim hưởng thụ. “Vận may của ta đúng là không tệ, trong lúc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, ta đã kịp xông vào khi thông đạo không gian còn chưa tiêu tán, lại không bị nữ Bán Thần đáng sợ của Hạ tộc kia giết chết.”
Ngày đó, khi bọn ác ma xông tới, vị Siêu Phàm của Hạ tộc là ‘Thành chủ Bộ’ đã dùng thần khí quét ngang tám hướng, uy lực kinh người khiến vô số ác ma hóa thành tro bụi, vậy mà hắn lại may mắn sống sót.
“Cốc, cốc, cốc.” Bỗng ngoài cửa xe vang lên tiếng gõ, theo sau là một giọng nói: “Đại nhân!”
“Vào đi.” Gã mập thờ ơ nói.
Soạt! Cửa xe được kéo sang hai bên, một thanh niên áo vàng bước vào, cẩn thận ngồi xuống.
Gã mập liếc mắt nhìn hắn: “Chuyện gì?”
“Đại nhân, có chút rắc rối nhỏ.” Thanh niên áo vàng dè dặt nói. Hắn biết rõ gã mập trước mắt này đến từ tổ chức, địa vị cực cao, ngay cả tộc trưởng gia tộc cũng phải cung kính nể vì, nên hắn càng không dám thất lễ. Hơn nữa, thực lực của gã mập này cũng cao thâm khó lường.
“Rắc rối gì mà cũng đến làm phiền ta?” Gã mập nhíu mày. Là một ác ma vực sâu, hắn chỉ thích hưởng thụ chứ không ưa những chuyện phiền phức.
“Nữ nô bỏ trốn kia, người của chúng ta đã đuổi theo, nhưng ả lại được một cao thủ nghi là Kỵ sĩ Ngân Nguyệt bảo vệ, kẻ đó còn giết hai người của chúng ta. Người của chúng ta không dám hành động liều lĩnh.” Thanh niên áo vàng vội thấp giọng bẩm báo. “Gã đó được đoán là Kỵ sĩ cấp Ngân Nguyệt, cho dù toàn bộ đội ngũ chúng ta xông lên vây đánh để đoạt lại nữ nô, e rằng các kỵ sĩ và pháp sư trong đội cũng sẽ tổn thất nặng nề. Đại nhân, bây giờ chúng ta phải làm sao?”
“Nữ nô đó ở đâu?” Gã mập nhíu mày.
“Cách đây mười dặm về phía trước.” Thanh niên áo vàng đáp ngay. “Một nhóm người của chúng ta đang bám theo bọn họ.”
“Hừ, đúng là một lũ vô dụng. Cứ đi theo bọn chúng, mọi việc giao cho ta.” Gã mập lạnh lùng nói.
“Vâng.” Thanh niên áo vàng mừng rỡ, vội ra ngoài thúc giục cả đoàn. “Nhanh, nhanh, nhanh lên!”
Gã mập cười khẩy một tiếng, vẫn ung dung nằm đó. Hắn vốn chẳng coi cao thủ phàm nhân ra gì. Tuy hiện tại đã hóa thành hình người và không dám vận dụng ma lực trong cơ thể, nhưng chỉ cần dùng sức mạnh thể chất thuần túy, việc giết chết một kẻ cấp Xưng Hào cũng dễ như trở bàn tay! Dĩ nhiên, nếu không cần thiết, hắn sẽ không ra tay.
“Ta đường đường là một ác ma, đi bắt nạt lũ phàm nhân này thật đúng là vô nghĩa. Hết cách rồi, phải che giấu ma lực thôi.” Gã mập lẩm bẩm. Nếu không phải vì che giấu ma lực, một khi sức mạnh của hắn bộc phát hoàn toàn... dù là trăm vạn phàm nhân cũng sẽ bị hắn tàn sát sạch sẽ. Điều khổ sở nhất là không dám vận dụng ma lực, khiến mọi bí thuật và thủ đoạn đều không thể thi triển, cũng không thể cắn nuốt linh hồn nhân loại, chỉ có thể dùng những thứ cơ bản nhất như sức mạnh và tốc độ của cơ thể. Hắn thậm chí còn không dám thi triển Chân Ý thất phẩm mà mình đã lĩnh ngộ! Một khi uy lực của Chân Ý bị phát hiện, thân phận của hắn sẽ bị nghi ngờ!
Rầm rầm rầm!!!
Vó ngựa nện xuống mặt đất, đoàn xe sang trọng phóng đi vun vút, mười dặm đường thoáng chốc đã qua.
“Bao vây hắn lại!” Thanh niên áo vàng ngồi trên ngựa, chỉ tay về phía trước và giận dữ quát.
“Híiiii~~~” Lập tức, đội kỵ binh nhanh chóng tản ra, cùng với các pháp sư yểm trợ phía sau tạo thành nhiều lớp vòng vây, siết chặt lấy mục tiêu.
Ở bên vệ đường.
Bị bao vây là hai người và một con ngựa Đạp Tuyết.
Đó là một thiếu nữ thanh tú và một nam tử áo xanh đeo chiến đao. Thiếu nữ lúc này vô cùng căng thẳng, nhìn đám kỵ binh đông đảo đang vây quanh. Trong đó còn có không ít kỵ sĩ hùng mạnh, từ Kỵ sĩ Thiên Giai cho đến cả Kỵ sĩ cấp Lưu Tinh! Điều này khiến thiếu nữ vô cùng bất an, thân thể mảnh mai không kìm được run rẩy. Nàng nhìn sang nam tử áo xanh bên cạnh.
“Đừng hoảng hốt, cứ yên tâm ăn chút gì đi, ngươi cũng mấy ngày rồi chưa ăn gì.” Nam tử áo xanh cười an ủi.
“Nhưng bọn họ đến rồi, đã vây chặt chúng ta rồi. Đại thúc!” Thiếu nữ cắn môi. “Nếu không còn cách nào khác, đại thúc không cần lo cho ta, người cứ tìm cách chạy đi.”
“Vị kỵ sĩ kia.”
Thanh niên áo vàng ngồi trên ngựa cao giọng quát. “Nữ nô này xuất thân từ gia tộc phạm trọng tội, bị triều đình đày làm nô lệ, nay là nữ nô của Quế gia chúng ta. Ngươi tốt nhất đừng nhúng tay vào, nếu không ta bẩm báo lên trên, tội danh cường đoạt nữ nô của Quế gia ta đã vi phạm pháp luật đế quốc. Lâu Long Sơn sẽ bắt ngươi, nhẹ thì cũng phải ngồi tù vài năm.”
“Thiếu gia Quế gia các ngươi theo đuổi không thành, liền dám đổi trắng thay đen, hãm hại cả nhà người ta, còn biến một tiểu cô nương thành nữ nô.” Trong mắt nam tử áo xanh lóe lên một tia hàn quang. “Thủ đoạn thật đủ độc ác!”
“Hừ.” Thanh niên áo vàng tức giận hừ một tiếng, lập tức xuống ngựa, đi đến bên cỗ xe ngựa và cung kính nói: “Đại nhân.”
“Ừm.”
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Một gã mập bước ra khỏi xe, đôi mắt lạnh như băng nhìn nam tử áo xanh: “Dám đối đầu với Quế gia, đúng là không biết tự lượng sức mình! Ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi!” Hắn vừa dứt lời, các pháp sư đã bắt đầu âm thầm niệm chú.
“Đại thúc.” Thiếu nữ vội la lên. “Người mau đi đi, ta không muốn người cũng bị bọn họ giết chết!”
Nam tử áo xanh, cũng chính là Đông Bá Tuyết Ưng, mỉm cười: “Đừng sợ, bọn chúng không giết nổi ta đâu.” Mấy ngày nay hắn vẫn luôn chìm đắm trong tu luyện. Chỉ chín ngày sau khi lĩnh ngộ được Chân Ý Cực Điểm Xuyên Thấu, hắn đã thành công nắm giữ Chân Ý Tinh Thần! Nhanh hơn cả dự tính. Mà hiện tại, tâm trí của Đông Bá Tuyết Ưng chủ yếu đều đặt vào Chân Ý Hư Giới, dốc lòng nghiên cứu tìm hiểu.
“Giết!” Gã mập chỉ tay về phía Đông Bá Tuyết Ưng, giận dữ gầm lên.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿