Hành lang cao một trăm mét, rộng sáu mươi mét, vách tường trong suốt như ngọc, bóng loáng như gương.
Hành lang sâu thẳm chừng hơn một ngàn mét.
Cầm Tinh Thạch Hỏa Vân Thương, Đông Bá Tuyết Ưng một mình bước đi, lĩnh vực lực hấp dẫn dò xét xung quanh, đồng thời duy trì một lực bài xích rất mạnh.
Đi hơn một ngàn mét, trước mắt là một cầu thang màu xanh, liên tục kéo dài xuống dưới.
“Thịch, thịch, thịch.” Hắn men theo cầu thang đi xuống, đi sâu gần hai trăm mét mới đến tầng dưới.
“Ừm?” Đông Bá Tuyết Ưng biến sắc.
Oành!
Lĩnh vực lực hấp dẫn luôn được duy trì đã trực tiếp ép một sinh vật ẩn nấp ở góc tường phía trước phải hiện hình! Góc tường đó trông rất bình thường, mắt thường căn bản không nhìn ra có bất cứ sinh vật nào. Nhưng khi hắn xuyên qua lớp trận pháp ngăn cản để đi vào tầng dưới, lực hấp dẫn lan đến góc tường, sinh vật ẩn nấp kia tự nhiên phải phản kháng lại, và vì thế mà bại lộ!
“Xoẹt xoẹt xoẹt ~~~” Sinh vật này như thể tróc ra từ vách tường, vặn vẹo biến thành một nam tử mặc áo bào xám.
Nam tử áo bào xám này đeo một đôi đoản côn màu đen, nhe răng trợn mắt sờ lên mặt mình. Gương mặt y như bị nặn lại thành hình dạng của một người bình thường.
“Thế mà bị ngươi phát hiện, có thể thắng được con rồng ngu kia cùng Vụ Lôi, ngươi, một Siêu Phàm Thánh cấp, quả thực có chút bản lĩnh.” Giọng của nam tử áo bào xám khàn khàn khó nghe, tựa như tiếng kim loại cọ vào đá. “Nhưng... một Siêu Phàm Thánh cấp như ngươi, không thể nào thắng được ta!”
Oành!
Nam tử áo bào xám nháy mắt áp sát, hai tay y cầm hai cây đoản côn dài chừng bốn thước, giờ phút này trực tiếp vung lên.
Vù! Đoản côn vung ra, như xé rách đất trời, mang theo uy lực khủng bố khiến Đông Bá Tuyết Ưng kinh hãi, trực tiếp nghiền ép tới. Còn chưa giao thủ, chỉ bằng vào lĩnh vực lực hấp dẫn cảm nhận không gian xung quanh, hắn đã có thể phán đoán uy thế của một côn này hoàn toàn vượt xa mình. Tốc độ của đoản côn lại nhanh đến kinh người, hắn không kịp lùi!
Chỉ có thể ngăn cản.
Thậm chí hắn còn không dám chính diện đỡ cứng, mà phải cố hết sức hóa giải lực đạo.
“Xoẹt!” Một côn bổ xuống, thương ảnh như rồng lượn va chạm vào, khéo léo trượt đi để hóa giải lực đạo. Dù vậy, Đông Bá Tuyết Ưng vẫn biến sắc, hai tay tê dại, thân thể không kìm được lảo đảo.
“Ầm!” Nam tử áo bào xám gần như theo bản năng, cây đoản côn trong tay kia cũng tiếp tục bổ tới.
Quá nhanh.
Một côn tiếp một côn, nhanh như bánh xe gió.
Quá gấp gáp, Đông Bá Tuyết Ưng chỉ miễn cưỡng đưa ngang trường thương trước người.
“Oành!” Cú va chạm trực diện vang lên, thân Tinh Thạch Hỏa Vân Thương bị đánh cho cong lại, phần cong của thân thương đập vào ngực Đông Bá Tuyết Ưng. Lực va chạm mãnh liệt dù đã bị ‘Chân Ý Tinh Thần’ làm suy yếu, cả người hắn vẫn bay ngược về phía sau. Cũng may, đòn này đầu tiên là bị thân trường thương ngăn cản rồi mới truyền đến người hắn.
“Ầm!” Hai tay nam tử áo bào xám như bánh xe gió, cây côn thứ ba lại nối tiếp vụt tới.
Đông Bá Tuyết Ưng đang bay ngược ra sau, cánh tay tê dại cố gắng giơ lên đỡ, nhưng rõ ràng đã chậm một bước.
Một côn…
Thật sự đánh trúng bụng của Đông Bá Tuyết Ưng.
Vù!
Cả người Đông Bá Tuyết Ưng như một luồng sáng, trực tiếp bị đánh bay, “Ầm!” một tiếng va vào bậc thang màu xanh phía sau.
Rắc rắc rắc! Đông Bá Tuyết Ưng cảm giác mình đã gãy sáu chiếc xương sườn.
“Phụt!” Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt cũng trắng bệch.
“Bán Thần đỉnh phong.” Sắc mặt Đông Bá Tuyết Ưng trắng bệch nhìn nam tử áo bào xám kia. Luận về lực lượng, hắc long cũng đạt tới Bán Thần đỉnh phong, nhưng hai bên có thể giống nhau sao? Thân hình khổng lồ tương đương với sức mạnh to lớn, cũng như con người và con kiến có thể tích chênh lệch thì sức mạnh tự nhiên cũng chênh lệch. Hắc long có hình thể quá khổng lồ, ưu thế này khiến nó cực kỳ sở trường về mặt sức mạnh.
Nhưng nam tử áo bào xám này lại khác, y chỉ có vóc dáng của một người bình thường, nhưng lực lượng lại là Bán Thần đỉnh phong! Hơn nữa, cảnh giới côn pháp của y cũng ẩn chứa ảo diệu không gian.
Còn hắn thì sao? Hắn nắm giữ ba loại chân ý, nhưng về mặt uy lực cũng chỉ ở mức Bán Thần kỳ cựu! Cứng đối cứng, hắn hoàn toàn bị áp chế!
“Ầm.” Khi Đông Bá Tuyết Ưng ngã trên bậc thang, nam tử áo bào xám kia đã nhanh như ảo ảnh xuất hiện ngay trước mặt.
Đông Bá Tuyết Ưng lúc này căn bản không kịp hoàn thủ.
“Đủ rồi!”
Một tiếng quát lớn vang lên.
Ầm.
Chiếc vòng tay màu xanh xám trên cổ tay Đông Bá Tuyết Ưng lập tức hóa thành một thủ vệ giáp xanh lục. Thủ vệ giáp xanh lục phẫn nộ vỗ tới một chưởng, không gian vặn vẹo từng tầng tựa như sóng gợn trên mặt nước. Nam tử áo bào xám biến sắc, tay phải y bổ ra đoản côn, thuận thế nện thẳng về phía bàn tay khủng bố của thủ vệ giáp xanh lục.
Hai bên ầm ầm giao kích.
Thủ vệ giáp xanh lục đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, còn nam tử áo bào xám lại bị chấn động bay ngược về phía sau, lảo đảo rơi xuống đất.
“Thần giới chiến binh của Hạ tộc?” Nam tử áo bào xám nhíu mày.
“Ngươi cũng là Thần giới chiến binh nhỉ,” thủ vệ giáp xanh lục lạnh nhạt nói, “nhưng là một Thần giới chiến binh khá yếu!”
“Ta chỉ là lão Ngũ trong Ngũ Ảnh, thắng ta thì có gì hay ho!” Nam tử áo bào xám hừ lạnh.
Những Thần giới chiến binh mà các tiền bối Hạ tộc gửi về quê hương đều đã đạt đến ngưỡng Bán Thần cực hạn. Dưới sự hạn chế của quy tắc thiên địa, đây là những Thần giới chiến binh có uy lực lớn nhất có thể đưa xuống. Mạnh hơn nữa sẽ vượt qua giới hạn của quy tắc thiên địa.
Thực lực của thủ vệ giáp xanh lục có thể chính diện đối đầu ngang ngửa với ma lực phân thân của ‘tướng quân ác ma gầy gò mặc giáp tím’. Mà vị tướng quân ác ma kia lại tương đương với Hạ sơn chủ khi cầm thần khí! Dù chỉ là ma lực phân thân, cũng có một phần thực lực của bản tôn.
Thủ vệ giáp xanh lục, tuyệt đối được xếp vào mười hạng đầu trên Bảng Bán Thần.
Hơn nữa, bọn họ còn có một ưu thế so với Bán Thần bình thường… đó là bọn họ tuyệt đối bất tử! ‘Bất tử thân’ còn có khả năng bị giết chết, nhưng bọn họ ngay cả khả năng bị giết chết cũng không có! Ít nhất Bán Thần không làm được! Ngay cả cấp độ thành thần như ‘Long Sơn đại đế’ cũng không đủ. Muốn phá hủy Thần giới chiến binh, phải mạnh hơn Long Sơn đại đế rất nhiều, rất nhiều.
“Tiểu tử, ngươi không phải đối thủ của ta. Thần giới chiến binh Hạ tộc này rất mạnh, hắn có thực lực trong mười hạng đầu Bảng Bán Thần. Hắn có thể đánh bại ta! Nhưng muốn thông qua nơi này của ta, ngươi phải dựa vào thực lực của chính mình! Nếu không, đó là vi phạm quy củ của chủ nhân. Mà vi phạm quy củ của chủ nhân, hừ hừ, không phải một Thần giới chiến binh có thể gánh nổi đâu.” Nam tử áo bào xám đứng đó, hai cây đoản côn màu đen trong tay được y tùy ý cắm ra sau lưng, “Trở về tu luyện tiếp đi, chờ Đấu khí Siêu Phàm của ngươi đạt tới Bán Thần đỉnh phong rồi hãy đến!”