“Tuyết Ưng, chúng ta đi thôi.” Thủ vệ giáp xanh lục quay đầu nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng. “Chủ nhân của Hắc Phong thần cung dù sao cũng là một tồn tại trấn áp cả thời đại, thần cung mà ngài ấy để lại không dễ xông vào như vậy.”
“Ta biết.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng đứng dậy, vuốt ngực, xương cốt và nội tạng đang nhanh chóng khôi phục.
“Thật không ngờ vừa mới vào thần cung, chỉ mới đánh bại thủ vệ, ngay trên hành lang đã bị nghiền ép.” Đông Bá Tuyết Ưng nhẹ nhàng lắc đầu, duỗi tay ra, Thủ vệ giáp xanh lục lập tức hóa thành một luồng khí nhanh chóng quấn quanh cổ tay hắn. “Vốn ta muốn dựa vào thực lực để đối đầu trực diện, xem có thể xông đến đâu. Xem ra, chênh lệch vẫn còn quá lớn.”
“Biết chênh lệch lớn là tốt.” Nam tử áo bào xám lạnh lùng nói: “Ngươi nếu không phải có Thần giới chiến binh của Hạ tộc, ta nhất định sẽ cho ngươi một bài học khó quên!”
“Chênh lệch quá lớn, không thể tấn công chính diện được.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói: “Nhưng bây giờ, các ngươi có chạm vào ta được không?”
Soạt.
Đông Bá Tuyết Ưng biến mất vào hư không không một dấu vết.
“Hắn đâu? Hắn đâu rồi?” Nam tử áo bào xám kinh hãi, nhìn khắp bốn phía. “Sao có thể biến mất không dấu vết? Thần cung của chủ nhân có pháp trận tầng tầng lớp lớp, không gian đã bị phong tỏa. Sao hắn có thể biến mất không dấu vết được, hắn… hắn đi đâu rồi?”
Lúc này, y hoàn toàn không tìm thấy Đông Bá Tuyết Ưng!
*
Ở một thế giới khác…
Một phương diện khác của thế giới chân thật…
“Haiz, thật không ngờ nhanh như vậy đã bị ép phải dùng đến chiêu này.” Một thanh niên áo đen đang đi trong một thế giới rộng lớn. Thế giới này tựa như hình ảnh phản chiếu của thế giới chân thật, giống nhau như đúc. Nhưng nơi đây chính là ‘Hư Giới’. Chỉ những ai có nghiên cứu đủ sâu về Hư Giới mới có thể mang cả thân thể tiến vào thế giới thần bí này.
Uy lực công kích của Hư Giới Chân Ý còn thấp hơn cả Tam phẩm chân ý. Nhưng đối với Hư Giới, cường giả ở thế giới chân thật muốn công kích, thậm chí muốn phát hiện ra cũng vô cùng khó khăn.
Khi đến trước cửa điện Hắc Phong thần cung, Đông Bá Tuyết Ưng đã nhận ra điều này.
Thuấn di? Không gian bị phong tỏa, không thể thuấn di!
Cực Điểm Xuyên Thấu? Dưới sức mạnh cực kỳ cường đại bao trùm Hắc Phong thần cung, lực cản đối với việc xuyên thấu là quá lớn, không thể thành công.
Nhưng Hư Giới thì sao?
Pháp trận của Hắc Phong thần cung căn bản không thể ảnh hưởng đến Hư Giới. Cường giả nắm giữ Hư Giới được xưng là những sát thủ, thích khách khủng bố nhất, danh bất hư truyền. Ngăn cản Cực Điểm Xuyên Thấu thì dễ, nhưng muốn ngăn cản Hư Giới… Hoặc là phải gặp một tồn tại khác có trình độ Hư Giới Chân Ý cao thâm hơn, hoặc là phải có khả năng ngăn cách hoàn toàn thế giới! Tức là ngăn cách cả thế giới chân thật và Hư Giới!
Nhưng cả hai điều này đều quá khó. Trong lịch sử Hạ tộc, ngoài Đông Bá Tuyết Ưng ra cũng chỉ có thêm một người từng nắm giữ Nhị phẩm chân ý. Mà ‘Hư Giới Chân Ý’ cũng là loại cực kỳ hiếm thấy trong số các Nhị phẩm chân ý.
Muốn gặp được người thứ hai nắm giữ Hư Giới? Khó đến mức nào?
Về phần việc ngăn cách thế giới chân thật và Hư Giới, đó quả thực là chuyện chỉ có Thần mới làm được.
“Vút.” Đông Bá Tuyết Ưng thong dong bước đi trong Hư Giới.
“Người đâu? Sao hắn có thể biến mất, sao có thể? Đây rốt cuộc là áo diệu quy tắc gì mà có thể tránh được pháp trận của chủ nhân?” Nam tử áo bào xám không thể tin nổi.
Bốp.
Một bàn tay bỗng dưng hiện ra ngay trên đỉnh đầu, vỗ nhẹ lên đầu y.
“Ngươi cứ từ từ mà tìm nhé.” Giọng nói trêu tức của Đông Bá Tuyết Ưng truyền đến.
“Hả?”
Nam tử áo bào xám vung tay chém lên trên, nhưng phía trên y hoàn toàn trống rỗng, bàn tay của Đông Bá Tuyết Ưng đã thu về Hư Giới.
“Hắn, hắn nắm giữ thủ đoạn gì?” Nam tử áo bào xám vội vàng nhìn khắp bốn phương tám hướng.
Trong khi đó, Đông Bá Tuyết Ưng đã ung dung bước đi trong Hư Giới, tiến sâu vào bên trong Hắc Phong thần cung. Hắc Phong thần cung ở thế giới chân thật có tầng tầng pháp trận và vô số trở ngại, nhưng trong Hư Giới lại thông suốt không gặp cản trở. Mọi thứ đều nằm trong tầm quan sát của Đông Bá Tuyết Ưng, nhờ đó, hắn cũng phát hiện ra rất nhiều cạm bẫy và nguy cơ trong Hắc Phong thần cung, còn có cả một đám sinh vật còn mạnh hơn cả nam tử áo bào xám. Sự khủng bố và hùng mạnh của Hắc Phong thần cung không phải là hư danh.
Nhưng dù có khủng bố đến đâu cũng vô dụng!
Bởi vì bọn chúng đều không thể phát hiện được Đông Bá Tuyết Ưng đang ở trong Hư Giới, nói gì đến việc công kích.
*
Trong một đại điện thuộc Hắc Phong thần cung.
Một người hoàng kim mặc áo bào tro, toàn thân như được đúc từ hoàng kim, đang ngồi trên chủ vị. Người hoàng kim có một đôi mắt tỏa ra kim quang, chỉ ngồi đó thôi cũng đã tỏa ra uy áp vô hình, tựa như một ngọn núi lớn sừng sững.
“Đại ca.”
Bên cạnh y là bốn bóng người đang đứng.
Bốn bóng người này chính là nam tử áo bào xám đã giao thủ với Đông Bá Tuyết Ưng lúc trước, một thanh niên tóc đỏ tuấn mỹ, một nữ nhân yêu mị tuyệt sắc và một đứa bé có vẻ mặt lạnh lùng, bình thản.
“Chúng ta đã tìm khắp nơi, lật tung cả Hắc Phong thần cung lên rồi mà vẫn không tìm thấy kẻ tên Đông Bá Tuyết Ưng kia!” Thanh niên tóc đỏ tuấn mỹ lên tiếng.
“Lão Ngũ.” Nữ nhân yêu mị khẽ cười, thiên địa xung quanh dường như cũng trở nên rực rỡ hơn. Nụ cười của nàng đủ để khiến vô số phàm nhân phải động lòng, chỉ là bốn kẻ bên cạnh đều là Thần giới chiến binh, căn bản không hề bị ảnh hưởng. “Ngươi có nhầm không vậy? Thành tựu về pháp trận của chủ nhân cao thâm đến mức nào, ngài ấy đã bố trí vô số tầng pháp trận, nếu có phàm nhân lợi hại nào đó tốn thời gian từ từ phá giải, ta tin! Nhưng ngươi lại nói hắn biến mất không một dấu vết, chuyện này thật quá nực cười!”
“Hắn thật sự đột nhiên biến mất không dấu vết!” Nam tử áo bào xám có chút tức giận.
“Nhị đệ, ngươi cũng không phát hiện ra sao?” Người hoàng kim nhìn về phía đứa bé lạnh lùng.
Đứa bé lạnh lùng khẽ gật đầu: “Không phát hiện! Ta đã đến nơi lão Ngũ trấn thủ, cẩn thận điều tra nhưng không tìm thấy gì!”
“Ồ…”
Người hoàng kim lâm vào trầm tư.
Mà đúng lúc này.
Ở trong Hư Giới, Đông Bá Tuyết Ưng đang thích thú quan sát năm vị này. Qua cuộc đối thoại của họ, hắn đã đoán ra năm vị này hẳn chính là ‘Ngũ Ảnh’ trong truyền thuyết. Cảm nhận uy hiếp mơ hồ từ họ, người nào cũng rất mạnh mẽ. Đặc biệt là người hoàng kim kia! Cảm giác áp bách mà y mang lại còn trên cả Thủ vệ giáp xanh lục đang bảo vệ mình.
Điều này cũng rất bình thường, chiếc vòng tay màu xám xanh hình thành ‘Thủ vệ giáp xanh lục’ có sở trường là bảo hộ! Còn người hoàng kim kia, qua quan sát, Đông Bá Tuyết Ưng phán đoán y là một Thần giới chiến binh cực kỳ am hiểu tấn công!
“Thần giới chiến binh của Hạ tộc ta chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ: “Nhưng mỗi một người đều đã đạt tới cực hạn dưới sự ràng buộc của quy tắc thiên địa.”