Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 632: CHƯƠNG 684: NHỊ TRỌNG THIÊN GIỚI THẦN (PHẦN 2)

Thanh Quân trước kia quá mức chói lọi.

Vừa sinh ra đã là Siêu Phàm, thiên phú siêu việt, thuở nhỏ đã nắm giữ sơ hình của Nhất Phẩm Chân Ý, sau đó nhanh chóng lĩnh ngộ hoàn toàn, ba trăm năm đã trở thành Giới Thần! Phải biết rằng trước đó, kỷ lục trở thành Nhất Trọng Thiên Giới Thần nhanh nhất cũng phải mất sáu trăm năm, đó còn là thành tựu của Thời Không Đảo Chủ. Vậy mà Thanh Quân chỉ mất ba trăm năm đã làm được, ngay cả những tồn tại đỉnh cao như Huyết Nhận Thần Đế cũng phải kinh động.

Bọn họ đều tranh nhau thu nhận làm đệ tử!

Thời Không Đảo Chủ đã phải thỏa hiệp! Còn Vạn Thần Điện Chủ lại vì thế mà khai chiến với Huyết Nhận Thần Đế, nhưng cuối cùng Huyết Nhận Thần Đế vẫn bá đạo hơn một bậc.

Thanh Quân, trở thành đệ tử của Huyết Nhận Thần Đế!

Huyết Nhận Thần Đế tự nhiên dốc sức bồi dưỡng, hiện nay thực lực của Thanh Quân đã sâu không lường được.

“Chúc mừng chủ nhân, chúc mừng chủ nhân!” Hắc điểu vội kêu lên. “Dễ dàng như vậy đã thu được một đệ tử tốt! Vạn Thần Điện Chủ và Thời Không Đảo Chủ bọn họ muốn tranh cũng muộn rồi.”

“Ha ha...” Huyết Nhận Thần Đế cười, “Còn sớm lắm. Năm xưa tên nhóc Tuyệt Diệt kia cũng từng khiến Thần giới và Vực sâu kinh động, hai vị Chúa Tể Vực Sâu phải tự mình ra tay đoạt lấy hắn, nhưng cuối cùng sát tính quá nặng, lại quá mức tự đại nên đã mất mạng. Tốc độ tu hành của Đông Bá, so với Thanh Quân và Tuyệt Diệt thì có chậm hơn một chút.”

“Nhưng ta vẫn thích nhất là tính tình của Đông Bá, chí tình chí nghĩa, lại không kiêu ngạo, không nóng vội.” Huyết Nhận Thần Đế sau khi đảo ngược thời gian đã sớm hiểu rõ tất cả. “Hắn từng bái Hồng Trần làm sư phụ, có lẽ vì lo sợ Hắc Ma Lão Tổ sẽ nhổ cỏ tận gốc mà giết hắn, nên luôn che giấu tin tức. Thậm chí ngay cả trước mặt ta, hắn cũng không hề hé lộ nửa lời, dù vì vậy mà bị các đồng môn khác chế nhạo.”

“Không đặt hy vọng vào người khác, lại có đủ kiên nhẫn.”

Huyết Nhận Thần Đế rất hài lòng.

Hắn thích nhất những người có tính kiên nhẫn, bởi vì chính bản thân hắn cũng là người vô cùng nhẫn nại, từng bước một quật khởi để đạt tới trình độ như ngày hôm nay.

Tại Ân Thạch Biệt Viện, Cung Phong đang một mình uống rượu, con ngươi lạnh như băng nhìn về phía xa xăm.

Nàng bản tính lạnh lùng tàn nhẫn, rất chán ghét kẻ yếu, nhưng lại vô cùng nhu thuận với cường giả. Đặc biệt là khi đối mặt với Thần Đế bệ hạ, Cung Phong tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn và trung thành, nên Thần Đế dùng nàng cũng rất đắc lực.

“Cho gọi Đông Bá đến gặp ta.” Giọng nói của Thần Đế truyền vào trong đầu nàng.

“Ừm?”

Cung Phong mở bừng mắt, vội cung kính đáp: “Vâng, thưa sư tôn.”

Nàng lập tức đứng dậy đi ra ngoài, vừa rời khỏi tĩnh thất liền phóng thích lĩnh vực để dò xét toàn bộ Ân Thạch Biệt Viện, trong lòng lại thầm nghi hoặc: “Sư tôn sao lại tìm Đông Bá? Theo lý mà nói, sư tôn hẳn phải rất thất vọng về hắn mới đúng! Chẳng lẽ... Đông Bá đã đột phá? Hay là sư tôn thật sự rất quý mến Đông Bá, nên muốn chỉ điểm hắn đôi chút?”

“Ừm, lần đầu gặp mặt đã ban thưởng hai tấm lệnh bài, sư tôn hẳn là khá ưu ái Đông Bá.”

Cung Phong có rất nhiều phán đoán, nhưng vẫn lập tức đi tìm Đông Bá Tuyết Ưng.

“Sao không có?” Cung Phong đi trên hành lang, nhìn quanh, lĩnh vực của nàng đã dò xét qua, trong Ân Thạch Biệt Viện không hề có Đông Bá Tuyết Ưng.

Đúng lúc này, từ cửa sau Ân Thạch Biệt Viện có bốn người đi vào, chính là Đông Bá Tuyết Ưng trong bộ hắc y mộc mạc, Dư Tĩnh Thu, Xích Hỏa Đế Quân và Long Sơn Đại Đế. Bốn người bọn họ đang cùng nhau tiến vào.

“Cuối cùng cũng xuất hiện.” Cung Phong nhướng mày, nàng liếc mắt một cái liền nhìn ra, Đông Bá Tuyết Ưng vẫn là Thần cấp! Vẫn chưa thành Giới Thần.

“Vẫn chưa đột phá sao?” Cung Phong thầm cười lạnh trong lòng.

“Đông Bá sư đệ!” Cung Phong lạnh lùng gọi.

Đông Bá Tuyết Ưng vừa trông thấy, liền nhắc nhở: “Tĩnh Thu, mọi người về trước đi.” Nói xong, hắn liền đi về phía Cung Phong sư tỷ.

Hắn vừa mới đột phá Thần tâm, nhưng việc diễn biến nội thế giới cần một lượng lớn Thần tinh, hắn không thể dại dột tiến hành ngay trong rừng núi được. Vốn dĩ hắn định trở về tĩnh thất trong động phủ để tu luyện, để nội thế giới diễn biến và ngưng tụ ra Giới Thần Lực. Chưa có Giới Thần Lực... thì vẫn chưa thể xem là Giới Thần thực thụ.

“Cung Phong sư tỷ.” Đông Bá Tuyết Ưng đi tới.

“Không ở yên tu hành cho tốt, ngươi chạy loạn đi đâu vậy?” Trong mắt Cung Phong sư tỷ lộ ra một tia chán ghét, nàng lạnh lùng nói: “Sư tôn có lệnh, cho gọi ngươi đến gặp, còn không mau đi theo ta.”

Nói xong, Cung Phong sư tỷ quay người đi trước.

Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu, lẳng lặng đi theo phía sau. Hắn nhớ lại việc sư tôn Huyết Nhận Thần Đế đã giáng lâm lực lượng xuống Hạ Tộc thế giới, liền mơ hồ hiểu được vì sao sư tôn lại triệu kiến mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!