Cung Phong sư tỷ đi phía trước, dù sao cũng là một Giới Thần tam trọng thiên, tuy không quay đầu lại nhưng vẫn có thể cảm nhận được mọi động tĩnh phía sau. Dáng vẻ lắc đầu mỉm cười của Đông Bá Tuyết Ưng khiến nàng không khỏi nổi giận.
“Ta dặn dò ngươi vài câu mà ngươi còn lắc đầu?” Cung Phong sư tỷ đột ngột quay lại, nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng, “Đông Bá sư đệ, ngươi đang khiêu khích ta phải không?”
Đông Bá Tuyết Ưng lạnh nhạt đáp: “Sư tôn triệu kiến, sư tỷ có gì bất mãn, đợi sau khi diện kiến sư tôn, chúng ta giải quyết riêng được chăng?”
“Được, được lắm.” Cung Phong sư tỷ nén giận, nàng cũng không dám trì hoãn việc Thần Đế bệ hạ triệu kiến.
Nhưng trong lòng Cung Phong quả thực vô cùng tức giận.
Ở toàn bộ Ân Thạch biệt viện, vì nàng luôn ngoan ngoãn nghe lời nên mọi việc vặt vãnh đều do nàng quản lý! Vì vậy, đám đệ tử ký danh và đệ tử nội môn ai nấy đều nể mặt nàng. Theo nàng thấy, Đông Bá Tuyết Ưng chỉ mới là Thần cấp mà cũng dám bất kính với mình! Điều này khiến nàng ghi hận trong lòng: “Dám nhe nanh múa vuốt trước mặt ta, hừ!”
Cung Phong dẫn đường, Đông Bá Tuyết Ưng theo sau.
Rất nhanh, cả hai đã đến một hoa viên xinh đẹp yên tĩnh, Huyết Nhận Thần Đế trong bộ áo bào đỏ sậm đang khoanh tay đứng, lặng lẽ nhìn hồ nước bên cạnh.
“Sư tôn.” Cung Phong sư tỷ lúc này tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, cung kính nói: “Đông Bá sư đệ đã tới rồi ạ.”
“Sư tôn.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng cung kính hành lễ.
Huyết Nhận Thần Đế trong bộ áo bào đỏ sậm lúc này mới quay đầu lại. Từ trong hư không, một con hắc điểu bỗng nhiên bay ra, đậu lên vai ngài rồi vui vẻ kêu lên: “Đông Bá tiểu tử, không tệ, che giấu sâu thật đấy!”
Cung Phong sư tỷ đứng một bên, có chút khó hiểu và nghi hoặc.
Che giấu sâu thật đấy?
Là có ý gì?
“Sư tôn tuệ nhãn.” Đông Bá Tuyết Ưng cung kính nói: “Bởi vì có đại thù uy hiếp, nên con vẫn luôn cẩn trọng.”
Huyết Nhận Thần Đế khẽ gật đầu, nở một nụ cười: “Không tệ.”
Chỉ hai chữ này thôi cũng đủ khiến Cung Phong sư tỷ bên cạnh kinh hãi: “Cái gì, sư tôn vậy mà lại mỉm cười? Chuyện này, chuyện này sao có thể?” Nàng hầu hạ Thần Đế nhiều năm, thừa hiểu tính cách của bệ hạ lạnh lùng cao ngạo đến mức nào. Đối mặt với các đệ tử bình thường, ngài đều không chút biểu cảm, ngay cả tức giận cũng hiếm khi có, càng đừng nói đến mỉm cười.
Ngay cả ở Vạn Hoa Yến, đối mặt với vô số đại năng giả, Huyết Nhận Thần Đế cũng chỉ mỉm cười với vài người có thực lực tương đương. Còn với các đại năng giả tầm thường, ngài đều đối đãi một cách lạnh lùng.
Như lần trước Đông Bá Tuyết Ưng bái sư, tuy được ban thưởng hai tấm lệnh bài, nhưng Huyết Nhận Thần Đế cũng rất lạnh nhạt, nói chưa được mấy câu đã bảo hắn lui xuống! Vậy mà lần này, vừa mở miệng đã mỉm cười?
“Rốt cuộc là sao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đông Bá Tuyết Ưng che giấu sâu, hắn che giấu cái gì?” Cung Phong sư tỷ mơ hồ có vài phỏng đoán, nhưng vừa nghĩ đến việc Đông Bá Tuyết Ưng mới tu hành hơn 5000 năm, nàng liền phủ định tất cả.
“Ngươi tu hành 900 năm đã nắm giữ Nhất phẩm Thần tâm,” Huyết Nhận Thần Đế khẽ gật đầu, “Thiên tư trác tuyệt, vậy mà lại ẩn nhẫn đến tận bây giờ, cho đến khi đột phá thành Giới Thần nhị trọng thiên mới bộc lộ. Ngươi tuy trẻ tuổi nhưng tính nhẫn nại lại rất tốt. Điểm này vô cùng đáng khen. Con đường tu hành của ngươi hiện tại có thể đột nhiên tăng mạnh, nhưng tương lai khi cảnh giới càng cao thâm, con đường ấy sẽ càng thêm gập ghềnh, gặp phải đủ loại khó khăn trắc trở... khi đó càng cần đến sự nhẫn nại.”
“Vâng.” Đông Bá Tuyết Ưng cung kính đáp.
“Ngươi cũng rất cẩn trọng, tốt lắm. Trên con đường tu hành, sư tôn có thể giúp đỡ rất ít, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính ngươi.” Huyết Nhận Thần Đế vô cùng hài lòng về người đệ tử này.
Nhẫn nại, cẩn trọng.
Đây là hai ưu điểm nổi bật nhất của chính Huyết Nhận Thần Đế, cũng là điểm đáng sợ nhất của ngài.
Có lẽ vì thời trẻ ngài sở trường ám sát, lúc còn yếu thế cũng rất cẩn trọng và nhẫn nại, nên con đường trưởng thành của ngài mới vững chắc từng bước một. Ngày nay ở Thần giới, Thâm Uyên... có thể nói Huyết Nhận Thần Đế là một trong những người có sức ảnh hưởng lớn nhất. Huyết Nhận tửu quán của ngài có thể trải rộng khắp mọi nơi ở Thần giới, Thâm Uyên và các vật chất giới, đủ thấy thủ đoạn của ngài cao siêu đến mức nào.
Ngay cả vị Chúa tể hung ác nhất của Hắc Ám Thâm Uyên cũng muốn kết giao với ngài!
Vì vậy, khi thấy Đông Bá Tuyết Ưng cẩn trọng và nhẫn nại như vậy, Huyết Nhận Thần Đế tự nhiên vô cùng hài lòng.
“Tuyệt Diệt Đế Quân năm xưa, ngươi từng nghe nói chưa?” Huyết Nhận Thần Đế hỏi.
“Con từng nghe qua.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức đáp.
“Hắn 2900 năm đã thành Giới Thần nhị trọng thiên, tốc độ tu hành vượt xa ngươi! Nhưng chính vì quá điên cuồng, thiếu cẩn trọng và nhẫn nại, cuối cùng đã chôn vùi tính mạng.” Huyết Nhận Thần Đế nói: “Ngươi phải lấy đó làm gương.”
“Vâng.” Đông Bá Tuyết Ưng vội nói.
Bên cạnh, Cung Phong sư tỷ ngây người lắng nghe, hoàn toàn chết lặng.
Tuyệt Diệt Đế Quân? Phải lấy đó làm gương? Đây chẳng khác nào đặt Đông Bá Tuyết Ưng và Tuyệt Diệt Đế Quân lên cùng một bàn cân để so sánh.
900 năm thành Giới Thần nhất trọng thiên?
Đột phá Giới Thần nhị trọng thiên mới bộc lộ?
Cẩn trọng? Nhẫn nại?
“Cái này, cái này, cái này...” Cung Phong sư tỷ nào đã từng nghe Huyết Nhận Thần Đế dụng tâm nhắc nhở như vậy bao giờ, bình thường Thần Đế chỉ điểm đồ đệ đều là chỉ một hai câu rồi bảo cút đi.
“Đông Bá, hắn là Giới Thần nhị trọng thiên?” Cung Phong sư tỷ tuy không muốn tin, nhưng cuộc đối thoại bên cạnh đã quá rõ ràng, đường đường Thần Đế bệ hạ không thể nào nói dối. “Hắn mới tu luyện bao lâu chứ? Cho dù là Siêu Phàm nắm giữ Nhất phẩm Chân ý bình thường cũng phải mất 3000 năm mới thành Giới Thần, khoảng 10 vạn năm mới thành Giới Thần nhị trọng thiên. Không, Đông Bá Tuyết Ưng này chính là Siêu Phàm nắm giữ Nhất phẩm Chân ý! Hơn nữa còn là loại cực kỳ khủng bố trong số đó.”
Nàng vừa nghe được, Đông Bá Tuyết Ưng chỉ mất 900 năm đã nắm giữ Nhất phẩm Thần tâm.
“Từ nay về sau, ngươi hãy làm đệ tử thân truyền của ta.” Huyết Nhận Thần Đế nói một cách thản nhiên.
“Vâng, sư tôn.” Đông Bá Tuyết Ưng có chút phấn khích. Tuy hắn cũng đã mơ hồ đoán được, dù sao với tư cách là chủ nhân Hồng Thạch Sơn, hắn thừa hiểu tốc độ tu hành của mình có ý nghĩa gì! Nhưng quả thực việc Thần Đế thu nhận đệ tử thân truyền quá khó khăn và hiếm thấy. Trong thời đại này, ngoài Phổ Tàng Đế Quân và Thanh Quân có tuổi thọ vĩnh hằng, môn hạ của sư tôn căn bản không có đệ tử thân truyền nào khác! Hắn là đệ tử thân truyền duy nhất ở cảnh giới Giới Thần!
“Bái kiến sư huynh.” Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn sang, Cung Phong sư tỷ giờ phút này đang nặn ra một nụ cười vô cùng cung kính.
Quy củ sư môn vô cùng nghiêm ngặt.
Đệ tử thân truyền, đệ tử nội môn, đệ tử ký danh, địa vị khác biệt một trời một vực!
“Cung Phong, ngươi lui xuống trước đi.” Huyết Nhận Thần Đế phân phó.
“Vâng.” Cung Phong vội vàng ngoan ngoãn lui ra.