Virtus's Reader
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 1651: CHƯƠNG 1650: QUỶ PHẬT THIÊN QUẬT

Ba ngàn đạo phù ấn, chia cho Thành Hoàng của ba ngàn đại thế giới.

Còn lại thì phân phát cho những thế giới nhỏ hơn.

Tuy phù ấn do Thanh Phong Sơn Thần vẽ không có tác dụng gì lớn, nhưng nó chỉ là vật dẫn, Dạ Huyền đã sớm để lại lời sắc phong của mình trên đó.

Vì vậy, chỉ cần đưa những phù ấn này đến tận tay là không có vấn đề gì.

Phù ấn sẽ tự động nhận diện người của Minh Phủ, nếu người của Minh Phủ đoạt lấy, phù ấn sẽ tự động mất hiệu lực.

Những vấn đề này, Dạ Huyền đều đã tính toán kỹ lưỡng.

Ngoài ra, hắn còn định đợi Cửu U Đế Thần Không xử lý xong chuyện lần này sẽ để y và Tần Giao cùng đến các thế giới khác thị sát tình hình của miếu Thành Hoàng.

Nếu Thành Hoàng của các thế giới khác có vấn đề thì sẽ thay người.

“Chuyện vặt cũng gần xong, đến Quỷ Phật Thiên Quật trước, sau đó đi gặp cái gã lão quỷ Liễu Thụ kia.”

Sau khi bay ra khỏi Thiên Phong, Dạ Huyền đã xác định được hành động tiếp theo của mình.

Chuyện của Quỷ Long Thành và tam đại Quỷ tộc, Vân Đao Ly và Bạch Tri Vũ tự nhiên sẽ xử lý ổn thỏa, không cần Dạ Huyền phải đích thân ra tay.

Bên phía Minh Phủ, Cửu U Đế Thần Không và những người khác cũng có thể giải quyết tốt.

Sau lần sắc phong này, miếu Thành Hoàng sẽ lật ngược tình thế, bắt đầu phản công lại Minh Phủ.

Những điều này Dạ Huyền đương nhiên cũng không lo lắng.

Vì vậy, bây giờ hắn cần đi xử lý chuyện của riêng mình.

Dạ Huyền bay vút lên trời, xuyên qua từng lớp sương mù, tiến vào vũ trụ tinh không.

So với Huyền Hoàng Đại Thế Giới, vũ trụ tinh không của U Quỷ Đại Thế Giới trông đặc biệt khô héo và tĩnh mịch.

Một nơi như thế này, ngay cả Quỷ tộc cũng không muốn đặt chân đến.

Và sâu trong vũ trụ tinh không này, ẩn giấu vô số cấm địa.

Quỷ Phật Thiên Quật chính là một trong số đó.

Đó là một thiên quật, nằm sâu trong cửu thiên của vũ trụ tinh không, đến từ Tây Thiên Đại Thế Giới xa xôi.

Chưa từng có Quỷ tộc nào dám đặt chân đến Quỷ Phật Thiên Quật, bên trong đó tồn tại một sức mạnh kinh hoàng, đủ để hủy diệt tất cả.

Bất kỳ sinh linh nào dám tiếp xúc với Quỷ Phật Thiên Quật, kết cục chỉ có một chữ chết.

Còn về lý do tại sao lại gọi là Quỷ Phật Thiên Quật, đó là vì Phật môn của Tây Thiên Đại Thế Giới đã đặt tên cho nó.

Lần này lên đường, Dạ Huyền không mang theo ai, chỉ đi một mình.

Nơi đó rất nguy hiểm.

Mang theo người khác ngược lại còn là gánh nặng.

Ba ngày sau.

Dạ Huyền dừng bước.

Ngẩng đầu nhìn lên, nơi chân trời bao la, hỗn độn vô tận đang cuộn trào.

Giữa vùng hỗn độn ấy lại nứt ra một vực sâu.

Chỉ có điều, điểm cuối của vực sâu lại nằm tít tận cùng vòm trời.

Một cảm giác áp bức khó tả lập tức ập tới.

Cảm giác nhỏ bé của bản thân vào khoảnh khắc này được thể hiện đến tột cùng.

Dạ Huyền khẽ điểm mũi chân, bay vút đi, lao vào trong vực sâu hỗn độn đó.

Nơi đây chính là lối vào của Quỷ Phật Thiên Quật.

Cảm giác áp bức vô tận ập đến, khiến người ta tê cả da đầu.

Hỗn độn vô biên nuốt chửng vạn vật.

Thời gian và không gian dường như không tồn tại ở nơi này.

Dạ Huyền tiến vào, không ngừng đi sâu hơn.

Sâu bên trong dường như là bóng tối vô tận, đi mãi không thấy điểm dừng.

Nhưng điểm cuối của vực sâu hỗn độn này chính là nơi Quỷ Phật Thiên Quật tọa lạc.

Không biết đã qua bao lâu.

Tựa như đã trôi qua cả một thời đại.

Hỗn độn bao trùm tới, Dạ Huyền không né tránh mà nghênh đón.

Tiếp theo là bóng tối vô biên.

Dạ Huyền không hề xa lạ, ngược lại còn vô cùng quen thuộc.

Hắn vẫn luôn ở trong bóng tối.

Một lát sau, một tia sáng xuất hiện.

Đồng thời, Dạ Huyền cảm nhận được mặt đất dưới chân mình.

“Đến rồi.”

Dạ Huyền khẽ nheo mắt.

Phía trước là một màu vàng u ám, xung quanh đều là vách đá.

Trên vách đá khắc họa những vị Phật Môn Kim Cang, Bồ Tát, Đại Phật.

Thế nhưng những hình khắc này lại trông vô cùng dữ tợn, không có chút chính khí nào của Phật môn, ngược lại giống như yêu ma quỷ quái.

Từng ngọn đèn dầu vàng vọt đang leo lét.

Để lại chút ánh sáng duy nhất cho thiên quật tăm tối này.

Sâu bên trong, từng đợt Phật âm vang vọng, tựa như có hàng tỷ tiên Phật đang ngâm xướng.

Càng lắng nghe kỹ, âm thanh càng thêm hùng vĩ, bao la, khiến người ta đắm chìm trong đó.

Nhắm mắt lại, dường như đã tiến vào một thế giới của Phật Đà.

Đây là dấu hiệu của Quỷ Phật Thiên Quật.

Dạ Huyền không phải lần đầu đến đây.

Xòe tay phải ra, trong lòng bàn tay hiện ra một viên châu màu đen, đang từ từ hấp thu ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu.

Dường như nó muốn khiến nơi này càng thêm tăm tối.

Dạ Huyền liếc nhìn, sau đó nắm chặt tay phải, đi về phía sâu bên trong.

“Cút ra ngoài!”

Nhưng khi vừa bước ra bước đầu tiên, hắn liền nghe thấy một tiếng quát lớn đầy uy nghiêm.

Ngay sau đó, phía trước xuất hiện một vị Nộ Mục Bồ Tát đang lớn tiếng quát mắng Dạ Huyền.

“Cút ra ngoài!”

Cùng lúc đó, phía sau vị Bồ Tát, từng vị Phật Môn Kim Cang với gương mặt dữ tợn cũng gầm lên giận dữ.

Đó là Phật Môn Sư Hống Công, ẩn chứa uy lực hủy thiên diệt địa.

Nó quét tới như gió lốc cuốn lá khô.

Thổi tung vạt áo của Dạ Huyền bay phần phật.

Dạ Huyền nheo mắt, mặc kệ những thứ này, tiếp tục cất bước.

Vị Nộ Mục Bồ Tát kia dường như không muốn Dạ Huyền tiến về phía trước, bèn làm thế niêm hoa chỉ, nhẹ nhàng đẩy tới.

Một đạo Phật ấn xuất hiện giữa không trung, hóa thành một thế giới Tu Di vô biên, trấn áp xuống Dạ Huyền.

Ầm!

Dạ Huyền chỉ cảm thấy hai vai trĩu nặng, như có hai ngọn đại sơn đè lên, khiến hắn không nhấc nổi chân.

Bước chân của Dạ Huyền hơi khựng lại, nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục tiến về phía trước.

Bằng bằng bằng...

Nhưng lúc này, những vị Phật Môn Kim Cang sau lưng Nộ Mục Bồ Tát đồng loạt ra tay, mỗi người đều là Bát Tí Kim Cang, vươn những cánh tay khổng lồ ra sau, như muốn chiến đấu với trời xanh, trấn áp vạn cổ!

Thế nhưng, tất cả những sức mạnh đó đều giáng xuống người Dạ Huyền, vô cùng đáng sợ.

Sức mạnh này đủ để nghiền một cường giả tuyệt thế cấp Đại Hiền Cảnh thành tro bụi.

Đạo Thể của Dạ Huyền hiện lên từng luồng bản mệnh đạo văn, dùng nó để chống lại sức mạnh kia.

Đạo Thể, lấy ‘trấn’ làm gốc.

Được mệnh danh là một thể xuất hiện, vạn đạo cúi đầu.

Đó là sự tồn tại ngay cả ‘Đạo’ cũng có thể trấn áp, sao có thể bị mấy vị Phật Môn Kim Cang và Bồ Tát quèn trấn trụ được chứ?

“Cút ra ngoài!”

Nhưng khi Dạ Huyền chậm rãi bước về phía sâu trong Quỷ Phật Thiên Quật, những tiếng gầm càng lúc càng lớn vang lên, mang theo sức mạnh vô tận, không ngừng tuôn ra như sông lớn vỗ bờ, vĩnh viễn không ngừng.

Nhưng bước chân của Dạ Huyền chưa từng dừng lại.

Hắn không ngừng tiến về phía trước.

Vị Bồ Tát và những Phật Môn Kim Cang kia vẫn luôn giữ một khoảng cách không đổi với Dạ Huyền.

Tựa như từ đầu đến cuối Dạ Huyền chưa từng bước đi một bước nào.

Tuy nhiên.

Sau khi Dạ Huyền đi được mười tám bước, tất cả Bồ Tát, Kim Cang đều biến mất không còn tăm hơi.

Ngay cả những tiếng Phật âm kia cũng tan biến.

Quay đầu nhìn lại, chỉ có bóng tối vô tận, không thấy được gì cả.

Dường như tất cả những gì vừa thấy đều là giả.

Nhưng Dạ Huyền biết, những thứ đó đều tồn tại thật sự.

Nếu vừa rồi có nửa điểm do dự hoặc dừng bước, hắn sẽ bị giam cầm vĩnh viễn ở nơi đó.

Lần đầu hắn đến Quỷ Phật Thiên Quật đã bị nhốt ròng rã một vạn năm, sau đó mới tìm ra được ý vị trong đó.

Cũng hiểu vì sao nơi này chưa từng có sinh linh nào dám tiếp xúc.

Thậm chí ngay cả Đại Đế cũng không muốn mạo hiểm đến đây.

Dạ Huyền thu lại ánh mắt, nhìn về phía sâu bên trong.

Ở đó, có một luồng u quang màu xanh lam.

Đồng thời, còn có tiếng gõ mõ, theo nhịp điệu chậm rãi truyền đến.

Nơi đó, dường như là một Phật quật.

Nhưng khi Dạ Huyền đi đến đó, lại chẳng thấy gì cả.

Chỉ có một chiếc mõ được đặt ở đó.

Hoàn toàn không có ai gõ.

Quỷ dị đến cực điểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!