"Bổn tọa cảm nhận được rồi!"
Cửu U Minh Phượng vốn đang yên lặng bỗng nhiên mở mắt, truyền âm cho Dạ Huyền.
"Khoan hãy vội."
Dạ Huyền híp mắt, đáp lại.
Cửu U Minh Phượng đè nén sự náo động trong lòng, ở lại trong Cửu U Minh Giới chờ đợi.
Thời gian chậm rãi trôi đi.
Vệt u quang màu lam kia vẫn bao trùm lấy Phật quật này.
Tiếng mõ lại vang lên.
Lần này, Dạ Huyền đã thấy chiếc dùi tự động gõ vào mõ.
Nhưng lại chẳng có ai vung nó lên.
Tựa như có một con quỷ vô hình đang gõ mõ vậy.
Dạ Huyền chậm rãi cất bước, không gây ra một tiếng động nào, tiến về phía chiếc mõ.
Khi đến trước mõ, hắn tận mắt trông thấy chiếc dùi lơ lửng bay lên, sau đó hạ xuống gõ vào mõ.
Chiếc mõ này lớn hơn mõ bình thường gấp mấy lần, cao bằng nửa người.
Dù chỉ gõ nhẹ một cái, âm thanh cũng sẽ vang vọng rất lâu trong Phật quật.
"Biến mất rồi sao..."
Dạ Huyền nhíu chặt mày, bất giác cúi đầu nhìn Đại Đạo Trận Hoàn trong lòng bàn tay.
Đại Đạo Trận Hoàn tỏa ra từng luồng huyền quang có thể thấy bằng mắt thường, khuếch tán ra khắp Phật quật, đồng thời cũng bảo vệ cho Dạ Huyền.
Với sức mạnh hiện giờ của hắn, chưa chắc đã chống lại được luồng sức mạnh quỷ dị trong Phật quật này.
Thứ sức mạnh đó, Đế hồn không thể nào ngăn cản được.
Đây cũng là lý do vì sao hắn lại đến Quỷ Địa lấy Đại Đạo Trận Hoàn ra trước, sau đó mới xuất hiện ở đây.
Trong ký ức của Dạ Huyền, vị Cổ Phật kia ngồi ngay trước chiếc mõ này và gõ mõ.
Lúc mới vào đây, Dạ Huyền còn tưởng vị Cổ Phật này đã ẩn thân đi.
Sau khi đến gần mới phát hiện, vị Cổ Phật kia thật sự đã biến mất.
Không còn lại chút khí tức nào.
Dường như đã rời đi từ rất lâu rồi.
"Theo lý mà nói, lão ta không thể nào rời khỏi Quỷ Phật Thiên Quật được, hơn nữa nơi này cũng chẳng phải Tây Thiên Đại Thế Giới..."
Dạ Huyền suy tư một hồi, định hỏi Bạch Trạch.
"Vẫn chưa hồi phục đến mức đó."
Thế nhưng Bạch Trạch lại trả lời Dạ Huyền như vậy.
Dạ Huyền đành phải từ bỏ việc tìm kiếm câu trả lời từ Bạch Trạch.
Dù sao thì Bạch Trạch hiện giờ, trạng thái cũng chẳng khác Cửu U Minh Phượng là bao, trông mong nàng biết tuốt mọi thứ thì đúng là quá đáng rồi.
Dạ Huyền đi dạo vài vòng trong Phật quật, sau khi xác định không có bóng dáng của vị Cổ Phật kia, hắn liền để Cửu U Minh Phượng bay ra ngoài.
"Nguồn sức mạnh thật nồng đậm!"
Cửu U Minh Phượng nhắm mắt lại, tận hưởng với vẻ mặt say sưa.
"Đừng gây ra động tĩnh quá lớn, dù sao thì ta cũng không dám chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì." Dạ Huyền nhắc nhở.
"Yên tâm, bổn tọa tự có chừng mực." Cửu U Minh Phượng khẽ gật đầu nói.
Dạ Huyền để Cửu U Minh Phượng ở lại trong Phật quật, còn mình thì tiếp tục tìm kiếm tung tích của Cổ Phật.
Chuyến đi đến Quỷ Phật Thiên Quật lần này, việc quan trọng nhất là tìm vị Cổ Phật này để bàn chuyện.
Nếu không tìm được, vậy thì mọi thứ đều thành công cốc.
Còn về việc Cửu U Minh Phượng có chạy trốn sau khi hồi phục lại thực lực trước kia hay không, thì đó là chuyện không thể nào.
Đây là Quỷ Phật Thiên Quật.
Chỉ riêng con đường Dạ Huyền vừa đi tới, Cửu U Minh Phượng ngay cả bản thể cũng không có, chỉ dựa vào thần hồn mà muốn trốn thoát thì đúng là si tâm vọng tưởng.
Những chuyện này, Dạ Huyền đều đã tính toán cả rồi.
"Theo lý thì lão ta sẽ không đến nơi đó, nhưng ai biết được gã này có nổi điên hay không chứ..."
Dạ Huyền có vẻ mặt kỳ quái, đi vòng ra phía sau Phật quật, nơi đó có một con đường nhỏ được hỗn độn bao quanh.
Nếu không cẩn thận rơi vào trong đó, sẽ bị hủy diệt ngay tức khắc.
Đi một mạch, rất nhanh đã đến cuối con đường nhỏ.
Nơi đó có một hồ sen.
Trong hồ sen, thánh liên nở rộ, đóa thánh liên ở chính giữa thánh khiết không tì vết, tỏa ra thánh quang rực rỡ, tràn ngập đạo ý.
"Đã nở rồi sao."
Dạ Huyền nhìn thấy đóa thánh liên ở chính giữa, không khỏi nhếch miệng cười.
Cửu Long Thánh Liên.
Báu vật hiếm có trên đời.
Loại bảo vật như thế này về cơ bản là cực kỳ hiếm thấy.
Trong khắp chư thiên vạn giới, có lẽ cũng chỉ có vài đóa mà thôi.
Nhưng ở đây, lại có cả một hồ Cửu Long Thánh Liên.
Tương truyền, sau khi Cửu Long Thánh Liên nở rộ sẽ sinh ra ý thức, có chín con rồng quấn quanh, tựa như có chín con chân long bảo vệ, người thường căn bản khó mà hái được.
Thực tế, bảo dược cấp bậc này, muốn dùng tay để hái thì gần như là không thể.
Cần phải được bảo dược công nhận mới có thể lấy đi.
"Thôi vậy, cũng không thể tay không đến rồi tay không về được."
Nụ cười của Dạ Huyền càng tươi hơn, hắn nhìn Cửu Long Thánh Liên, chậm rãi cất lời: "Ngươi có muốn rời khỏi nơi này không?"
Phía trên Cửu Long Thánh Liên hiện ra một khuôn mặt người non nớt, có phần cảnh giác nhìn Dạ Huyền, cất giọng non nớt hỏi: "Ngươi là ai? Hình như ta đã gặp ngươi rồi."
"Dạ Đế!"
Đúng lúc này, trong hồ Cửu Long Thánh Liên, một tiếng "rào" vang lên, liền thấy một con cá chép rồng màu đỏ to bằng nửa cái hồ hiện ra, đang tha thiết nhìn Dạ Huyền: "Chẳng phải ngài đã hứa sẽ đưa ta đi sao?"
Xích Long Lý!
Trong loài cá chép rồng, đây là một trong những huyết mạch có máu rồng thuần khiết nhất!
Loại huyết mạch này, nếu chưa đến thời khắc cuối cùng thì sẽ không hóa rồng.
Nhưng một khi hóa rồng, sẽ có sức mạnh kinh khủng có thể tranh đoạt ngôi vị Chân Long!
Con này lợi hại hơn nhiều so với con cá chép rồng mà Dạ Huyền lấy được từ Long gia.
Đương nhiên, con cá chép rồng kia được Dạ Huyền tương trợ, sở hữu huyết mạch Chân Long, hiện giờ đã sắp hóa rồng, tương lai cũng có tiềm năng tranh đoạt ngôi vị Chân Long.
"Cút sang một bên, còn chưa hóa rồng mà cũng vác cái mặt mo đến tìm ta à?"
Dạ Huyền đảo mắt, nói với giọng bực bội.
"Đừng mà, Dạ Đế, cái nơi quái quỷ này thật sự không phải chỗ cho cá chép rồng ở, sắp bí bách đến mức nội thương rồi." Xích Long Lý tha thiết nhìn Dạ Huyền.
"Ngài ấy chính là Dạ Đế mà ngươi thường nhắc tới sao?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt phía trên Cửu Long Thánh Liên đầy vẻ tò mò, đánh giá Dạ Huyền.
"Đúng vậy, Dạ Đế thần thông quảng đại, không gì không làm được, chúng ta chỉ có đi theo ngài ấy mới có lối thoát." Giọng Xích Long Lý rất lớn, dường như sợ Dạ Huyền không nghe thấy lời nịnh nọt của nó.
"Thật sao, vậy ta nguyện đi theo ngươi." Cửu Long Thánh Liên nói với vẻ mặt đầy phấn khích.
Vừa nói, Cửu Long Thánh Liên vậy mà lại từ trong hồ sen bay vút lên, hóa thành một luồng tiên quang, bay về phía Dạ Huyền.
"Dạ Đế, mang ta theo với!" Xích Long Lý kêu lên.
Dạ Huyền cười ha hả nói: "Cũng được, dời cả cái hồ Cửu Long Thánh Liên này đi luôn vậy."
Ầm!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thế giới của Dạ Huyền đột ngột mở ra, bộc phát ra lực thôn phệ kinh hoàng, muốn dời cả hồ Cửu Long Thánh Liên đi.
"Ha ha ha, đa tạ Dạ Đế, sau này tiểu tử xin nguyện vì ngài làm trâu làm ngựa!" Xích Long Lý cười lớn.
"Ủa?"
"Dạ Đế, sao ngài lại có nhiều phân thân thế?"
Xích Long Lý cùng với hồ Cửu Long Thánh Liên tiến vào thế giới của Dạ Huyền, nhìn thấy năm vị Dạ Huyền ở sâu trong Thái Sơ Hồng Mông Thiên.
"Còn nói nhảm nữa ta ném ngươi ra ngoài đấy." Dạ Huyền lạnh nhạt nói.
"Đừng ném, đừng ném, ta ngậm miệng lại ngay." Xích Long Lý không dám lải nhải nữa.
Cửu Long Thánh Liên cũng quay trở lại trong hồ sen.
"Các ngươi tự chọn một vị trí đi."
Dạ Huyền tùy ý nói.
Thế giới do hắn sáng tạo ra tuy không bằng một đại thế giới, nhưng lại rộng lớn vô biên, và không có bất kỳ sinh linh nào.
"Đến đó đi!" Xích Long Lý điều khiển hồ Cửu Long Thánh Liên, bay về phía ngọn núi cao nhất, san phẳng đỉnh núi, biến nó thành một cái hồ lớn để chứa hồ Cửu Long Thánh Liên.
Dạ Huyền quan sát cảnh tượng đó, thầm nhíu mày.
Hắn vốn định đưa hồ Cửu Long Thánh Liên này vào thế giới của mình để xem có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm hay không, nhưng lại không có.
Không những thế, tốc độ thời gian trên ngọn núi đó ngược lại còn trở nên chậm chạp như thế giới bên ngoài.
Thế giới của hắn, quả thực có chút không ổn.