Bên cạnh Ngôn Tùng là một lão giả gầy gò, tóc hoa râm, thân mặc hoa phục, dung mạo có vài phần tương tự Ngôn Tùng.
Lục Minh suy đoán, người này hẳn là quốc sư.
Đôi mắt quốc sư hơi híp lại, khóe miệng thoáng nét cười nhàn nhạt, không nhìn ra đang suy tính điều gì, toát lên vẻ đa mưu túc trí.
Mà ở vị trí trung tâm, có hai người đang ngồi.
Một người là lão giả tóc trắng như tuyết, khoác trên mình chân long bào, đầu đội ngọc quan, xem ra chính là quốc chủ của Minh Viêm quốc.
Bên cạnh quốc chủ Minh Viêm quốc là một nữ tử xinh đẹp, nàng trông trạc hơn hai mươi tuổi, dáng người thướt tha, ánh mắt quyến rũ như tơ, vô cùng vũ mị yêu kiều. Người này hẳn là tỷ tỷ của Ngôn Tùng, Thanh Phi.
Trên những ghế ngồi còn lại cũng có một vài người, từng người khí chất bất phàm, đều là nhân vật cấp cao của Minh Viêm quốc.
Nguyễn Thiên Giao sải bước tiến lên, hướng về phía quốc chủ Minh Viêm quốc khom người hành lễ, nói: "Vi thần bái kiến bệ hạ!"
"Ha ha, Thiên Giao đã về, không cần đa lễ, mời ngồi!"
Quốc chủ Minh Viêm quốc cất tiếng cười ha hả.
"Tạ bệ hạ!"
Nguyễn Thiên Giao đáp, nói xong liền cùng Lục Minh đi đến một dãy ghế bên cạnh ngồi xuống.
"Lớn mật Lục Minh, ngươi là cái thá gì, ngươi có tư cách gì ngồi ở đó!"
Lục Minh vừa ngồi xuống, ở phía đối diện, Ngôn Tùng đã đập bàn đứng dậy, ánh mắt âm hiểm lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Minh.
Khóe miệng Lục Minh nhếch lên một tia cười lạnh, nhanh như vậy đã gây khó dễ rồi sao!
"Còn chưa chịu dậy? Cũng không nhìn xem đây là nơi nào? Những người ngồi ở đây là ai? Với thân phận của ngươi, có tư cách ngồi ở đây sao? Còn không mau cút sang một bên!"
Ngôn Tùng lần nữa quát lớn.
Nhưng Lục Minh lại như thể không nghe thấy gì, bưng chén rượu trên bàn lên, thong thả nhấp một ngụm, nói: "Rượu ngon, quả là rượu ngon, đáng tiếc lại có một con chó hoang sủa bậy, làm mất cả hứng!"
"Ngươi... Lớn mật!"
Ngôn Tùng giận dữ, trong mắt tràn ngập sát cơ tàn độc.
"Ngươi cho rằng mình rất cao quý sao? Lúc trước sao lại quỳ trước mặt ta?"
Lục Minh khinh thường cười nói.
"Im miệng! Người đâu, mau rút ghế của kẻ này đi!"
Ngôn Tùng hét lớn, lập tức có người tiến lên, muốn dọn ghế của Lục Minh đi.
Quốc chủ Minh Viêm quốc, Thanh Phi, quốc sư và những người khác đều chỉ nhàn nhạt quan sát, tựa như đang xem trò vui.
"Cút ngay!"
Lúc này, Nguyễn Thiên Giao quát khẽ một tiếng, một luồng sát khí kinh qua sa trường lan tỏa ra, khiến tên hộ vệ định rút ghế của Lục Minh thân hình cứng đờ, đứng sững tại chỗ.
"Lục Minh là bằng hữu của ta, muốn rút ghế của Lục Minh, vậy thì rút luôn cả ghế của ta đi!"
Nguyễn Thiên Giao lớn tiếng nói.
"Cái này..."
Tên hộ vệ kia ngẩn người, không biết phải làm sao.
Thân phận của Nguyễn Thiên Giao không phải Lục Minh có thể so sánh, nàng là nguyên soái Thần Giao quân, là nữ chiến thần của Minh Viêm quốc, hắn nào dám rút ghế của Nguyễn Thiên Giao?
"Rút đi, sao không rút?"
Ánh mắt Nguyễn Thiên Giao bức người, nhìn thẳng vào tên hộ vệ. Trán hộ vệ toát mồ hôi lạnh, vội hướng ánh mắt cầu cứu về phía Ngôn Tùng, quốc sư và những người khác.
"Đáng chết!"
Ngôn Tùng vô cùng phẫn nộ, lại cực kỳ ghen ghét.
Không biết Lục Minh đã cho Nguyễn Thiên Giao uống thuốc mê gì mà khiến nàng cứ một mực che chở cho hắn.
"Thôi được rồi, lui ra đi. Vị tiểu huynh đệ này nếu là bằng hữu của Thiên Giao nguyên soái, tự nhiên có thể ngồi ở đây!"
Lúc này, quốc sư nhàn nhạt lên tiếng.
Tên hộ vệ như được đại xá, thở phào một hơi, khom người lui ra.
"Thiên Giao, ngươi trở về thật đúng lúc, quả nhân đã ban hôn cho ngươi, thời gian cũng đã định, ngươi trở về vừa vặn có thể cùng Ngôn Tùng thành hôn!"
Phía trên, quốc chủ mở miệng.
"Bệ hạ, vi thần chuyến này trở về cũng là vì việc này. Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, vi thần đối với Ngôn Tùng không có chút cảm giác nào, kính xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ!"
Nguyễn Thiên Giao đứng dậy, hướng quốc chủ hành lễ nói.
"Làm càn!"
Bên cạnh quốc chủ, Thanh Phi lạnh lùng quát: "Quân vô hí ngôn, bệ hạ đã hạ chỉ, lẽ nào lại có chuyện thu hồi thánh chỉ? Nguyễn Thiên Giao, ngươi muốn bệ hạ trở thành một kẻ nói không giữ lời sao?"
"Vi thần không dám!"
Nguyễn Thiên Giao ôm quyền nói: "Những chuyện khác, vi thần nhất định tuân theo. Nếu để vi thần ra trận giết địch, vi thần sẽ không nhíu mày lấy một cái, nhưng duy chỉ có chuyện này, vi thần không thể lĩnh mệnh!"
"Thiên Giao, Thanh Phi đã nói rồi, quân vô hí ngôn. Hơn nữa Ngôn Tùng cũng không tệ, vừa vặn xứng đôi với ngươi, chuyện này cứ quyết định như vậy đi!"
Quốc chủ phất tay, ngữ khí không cho phép nghi ngờ.
Nguyễn Thiên Giao quả thực khó có thể tin, không ngờ quốc chủ lại qua loa như vậy muốn gả nàng cho Ngôn Tùng, hoàn toàn không cần sự đồng ý của nàng. Quốc chủ trước kia dù có ngu ngốc cũng sẽ không như vậy.
"Trước đó, bệ hạ đã chiếu cáo thiên hạ, hiện tại cả nước đều biết hai người các ngươi sẽ thành hôn vào nửa tháng sau. Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, trong khoảng thời gian này, Thiên Giao nguyên soái hãy ở lại trong hoàng cung!"
Quốc sư tiếp lời, dường như đã định đoạt xong xuôi mọi việc.
Nguyễn Thiên Giao lắc đầu, đối với quốc chủ thất vọng đến tột cùng.
Vốn dĩ, nàng trở về là muốn tìm quốc chủ đòi một lời giải thích, để quốc chủ thu hồi thánh chỉ, nhưng bây giờ mới phát hiện, quốc chủ hoàn toàn đứng về phía quốc sư.
Lục Minh vẫn chưa lên tiếng, trong mắt hắn có tia sáng kỳ dị lóe lên, hắn âm thầm quan sát quốc chủ, phát hiện ra vài điều thú vị.
"Thiên Giao, vị quốc chủ này e rằng sẽ không nghe lời ngươi đâu. Thanh Phi kia am hiểu mị thuật, quốc chủ đã trúng mị thuật, đối với Thanh Phi răm rắp nghe theo!"
Lục Minh truyền âm cho Nguyễn Thiên Giao.
"Cái gì?"
Nguyễn Thiên Giao sững sờ, sau đó nổi giận, đột nhiên đứng dậy, khí tức cường đại lan tràn ra, nhìn chằm chằm quốc sư, lớn tiếng nói: "Ngôn Khôi, còn có Ngôn Thanh, các ngươi thật to gan, dám dùng mị thuật mê hoặc bệ hạ!"
Lời vừa nói ra, sắc mặt Thanh Phi, quốc sư, Ngôn Tùng và những người khác đều kịch biến.
"Nguyễn Thiên Giao, ngươi nói bậy bạ gì đó?"
Ngôn Tùng gầm lên.
"Ta có nói bậy hay không, trong lòng các ngươi tự biết rõ. Ngôn Khôi, Ngôn Thanh, các ngươi dám ám hại bệ hạ, âm thầm điều khiển ngài, thảo nào bệ hạ không màng triều chính, đem hết quyền lực giao cho các ngươi. Ta phải đem chuyện này công bố thiên hạ!"
"Lục Minh, chúng ta đi!"
Nói xong, Nguyễn Thiên Giao sải bước ra ngoài.
"Ngăn bọn chúng lại!"
Quốc sư sắc mặt âm trầm, vung tay lên. Lập tức, bóng người lấp lóe, bốn bóng người đã bao vây Lục Minh và Nguyễn Thiên Giao, từng người đều tản ra khí tức cường đại.
Minh Thánh viên mãn!
Lục Minh không cần nhìn cũng biết, bốn người này đều có tu vi Minh Thánh viên mãn, không hề thua kém Nguyễn Thiên Giao.
"Bốn vị đường đường là nguyên soái, cũng tự cam đọa lạc, nghe lệnh của quốc sư sao?"
Nguyễn Thiên Giao lên tiếng, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng.
Bốn người này là những tồn tại cùng nàng nổi danh, là bốn vị nguyên soái còn lại của Minh Viêm quốc, chiến lực cường đại, cũng đều có tu vi Minh Thánh viên mãn. Chiến lực mỗi người không yếu hơn nàng bao nhiêu, bốn người liên thủ, nàng tuyệt đối không địch lại.
"Nguyễn Thiên Giao, ngươi kháng chỉ bất tuân, quả là lòng lang dạ sói, muốn tạo phản!"
Quốc sư nhàn nhạt mở miệng, chụp cho Nguyễn Thiên Giao một cái mũ lớn.
"Ngươi nói bậy!"
Nguyễn Thiên Giao quát khẽ. Rõ ràng phe quốc sư mới là kẻ mưu phản, vậy mà lại dám vu cáo nàng tạo phản.