Quốc sư cười lạnh, nói: "Ngươi ngay cả mệnh lệnh của bệ hạ cũng không nghe, kháng chỉ bất tuân, không phải muốn tạo phản thì là gì? Hơn nữa ta đã nhận được tin tức, ngươi ngầm cấu kết với Lạc Thủy quốc, ý đồ phạm thượng làm loạn, hủy diệt Minh Viêm quốc, tội đáng chết vạn lần!"
"Cấu kết với Lạc Thủy quốc? Nói năng bậy bạ! Chỉ bằng lời nói từ một phía của ngươi, ai sẽ tin?"
Nguyễn Thiên Giao quát lớn.
"Ngươi muốn chứng cứ, vậy ta sẽ cho ngươi. Ra đây!"
Thanh âm lạnh lùng của Quốc sư vang lên, sau đó, một gã tráng hán chừng 30 tuổi bước ra.
"Bái kiến bệ hạ, bái kiến quốc sư!"
Gã tráng hán hướng quốc chủ cùng quốc sư hành lễ.
"Vương Hưng, sao ngươi lại ở đây?"
Nguyễn Thiên Giao vô cùng kinh ngạc, bởi vì Vương Hưng chính là hộ vệ của nàng, đã đi theo nàng nhiều năm. Nhưng nàng không hề lệnh cho Vương Hưng đến quốc đô, Vương Hưng không phải nên ở trong Thần Giao quân sao?
Trong lòng Nguyễn Thiên Giao dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Vương Hưng, đem những gì ngươi biết, nói hết ra!"
Quốc sư nói.
Vương Hưng gật đầu, nói: "Nguyễn Thiên Giao xác thực đã ngầm cấu kết với Lạc Thủy quốc, một mực mưu đồ bí mật, chờ đến thời cơ thích hợp liền chuẩn bị tạo phản, tự mình xưng đế. Nhưng thuộc hạ là người của Minh Viêm quốc, chỉ trung thành với Minh Viêm quốc, chỉ trung thành với bệ hạ, há có thể trơ mắt nhìn chuyện như vậy xảy ra? Hôm nay, ta sẽ vạch trần bộ mặt lòng lang dạ thú của Nguyễn Thiên Giao!"
Thanh âm của Vương Hưng truyền khắp toàn trường.
"Vương Hưng, ngươi dám vu khống ta!"
Nguyễn Thiên Giao hét lớn, tức đến run rẩy cả người.
Rất rõ ràng, Vương Hưng đã bị quốc sư mua chuộc, cùng quốc sư liên thủ hãm hại nàng.
Nhưng Vương Hưng là hộ vệ của nàng, lời hắn nói ra, có lẽ sẽ có rất nhiều người tin.
"Nguyễn Thiên Giao, âm mưu của ngươi đã bại lộ, còn không mau thúc thủ chịu trói? Bất quá nể tình Ngôn Tùng vì ngươi cầu tình, ta có thể tha cho ngươi một mạng. Chỉ cần ngươi tự phế tu vi, gả cho Ngôn Tùng, sau đó giao ra binh quyền, chuyện ngươi mưu phản, ta có thể không thông cáo thiên hạ, bảo toàn thanh danh cho ngươi!"
Quốc sư lạnh lùng mở miệng, với vẻ mặt như đã nắm chắc phần thắng.
Vì chuyện này, hắn đã sớm bắt đầu bố trí, tất cả kế hoạch đều hoàn mỹ không một kẽ hở, Nguyễn Thiên Giao không có bất kỳ cơ hội nào để phản kháng.
Kết cục sau cùng chỉ có một, đó là phế bỏ tu vi, giao ra binh quyền, gả cho con trai hắn là Ngôn Tùng.
Ánh mắt Ngôn Tùng lộ vẻ dương dương đắc ý, ngạo nghễ nhìn Nguyễn Thiên Giao và Lục Minh.
"Một ả tiện nhân, một tên cẩu vật, cũng muốn đấu với ta, quả thực không biết sống chết!"
Ngôn Tùng cười to, trong lòng đắc ý vô cùng.
Đặc biệt là khi hắn nhìn về phía khuôn mặt tràn ngập anh khí cùng vóc người hoàn mỹ của Nguyễn Thiên Giao, trong lòng liền nóng rực, hận không thể lập tức chiếm nàng làm của riêng.
Bất quá, cũng sắp rồi, hắn thầm nhủ với chính mình.
"Các ngươi… hèn hạ!"
Nguyễn Thiên Giao tức giận đến toàn thân run lên không ngừng, nàng hiểu rằng, quốc sư không chỉ muốn Ngôn Tùng cưới nàng, mà còn muốn đoạt binh quyền của nàng.
Bây giờ, bốn vị đại nguyên soái khác đã đầu nhập vào quốc sư, nếu như Thần Giao quân cũng bị đoạt vào tay, vậy thì Minh Viêm quốc sẽ thực sự trở thành thiên hạ của quốc sư, không người nào có thể ngăn cản.
Nguyễn Thiên Giao đưa mắt nhìn về phía quốc chủ, nhưng quốc chủ ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng, chỉ cùng Thanh phi ở tại chỗ cười ha hả uống rượu.
Nguyễn Thiên Giao thất vọng tột cùng.
"Còn gì nữa không?"
Lúc này, thanh âm của Lục Minh nhàn nhạt vang lên.
"Cái gì?"
Quốc sư, Ngôn Tùng và những người khác đều sững sờ, không hiểu Lục Minh có ý gì.
"Không nói nữa à? Vậy là các ngươi đã nói xong rồi. Nếu đã nói xong, vậy đến lượt ta!"
Lục Minh đưa mắt quét một vòng bốn phía, trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên, nói: "Chuyện hôm nay là thế này, Quốc sư, Ngôn Tùng, Thanh phi dẫn người tạo phản, sát hại quốc chủ, ý đồ chiếm đoạt ngai vị. Sau đó Thiên Giao nguyên soái dẫn người đuổi tới, chém giết đám phản nghịch quốc sư, vì quốc chủ báo thù. Cuối cùng được dân chúng ủng hộ, Nguyễn Thiên Giao đăng cơ trở thành nữ hoàng của Minh Viêm quốc."
Cái gì?
Quốc sư, Ngôn Tùng, Thanh phi, còn có những người khác tại hiện trường, bao gồm cả Nguyễn Thiên Giao, đều ngây dại.
Hồi lâu sau mới phản ứng lại.
"Ha ha ha, tiểu tử này, sắp chết đến nơi rồi, xem ra là bị dọa điên rồi!"
Ngôn Tùng cười to, cười đến nước mắt cũng chảy ra.
Quốc sư, Thanh phi mấy người cũng cười, nụ cười tràn đầy khinh miệt.
Ý của Lục Minh là muốn giết hết tất cả bọn họ, sau đó để Nguyễn Thiên Giao ngồi lên bảo tọa nữ hoàng, điều này sao có thể?
Thực sự là lời nói điên cuồng!
Quốc sư và những người khác đều lắc đầu.
Lục Minh phảng phất không nhìn thấy biểu cảm của bọn họ, ngược lại nhìn về phía Nguyễn Thiên Giao, nói: "Thiên Giao, nàng thấy chủ ý này của ta thế nào?"
"A?"
Nguyễn Thiên Giao sững sờ, nhất thời chưa kịp phản ứng.
"Ta hiểu rồi, nàng không tiện ra tay, vậy thì để ta!"
Lục Minh mỉm cười, sau đó đứng dậy, bước về phía Ngôn Tùng.
"Tên điên này, giết hắn cho ta!"
Ngôn Tùng hét lớn.
"Tiểu tử, nói năng cuồng vọng, chết đi!"
Một vị nguyên soái quát lớn, bước ra một bước, mặt đất oanh minh, thân thể khôi ngô của hắn lao về phía Lục Minh, như một ngọn núi lớn ập tới, khí thế kinh thiên.
Nhưng sắc mặt Lục Minh vẫn bình tĩnh, phảng phất không nhìn thấy vị nguyên soái này ra tay, mặc cho công kích của người nọ đánh tới.
"Cẩn thận!"
Nguyễn Thiên Giao kinh hô, nhưng muốn cứu viện đã không kịp.
"Tiểu tử, đi chết đi!"
Ngôn Tùng gầm thét trong lòng, trong mắt tràn đầy đắc ý, dám cùng hắn tranh giành nữ nhân, không biết sống chết!
Đúng lúc này, ánh mắt Lục Minh nhìn về phía vị nguyên soái kia, trong mắt hắn loé lên hai đạo hắc quang rồi biến mất.
Sau đó, mọi người liền thấy thân thể vị nguyên soái kia run lên, bịch một tiếng, ngã vật xuống đất, không còn chút hơi thở nào.
Chết!
Vị nguyên soái kia, đột nhiên cứ thế chết, chết một cách lặng yên không một tiếng động, không một ai nhìn thấy hắn chết như thế nào, cũng không một ai nhìn thấy Lục Minh ra tay ra sao.
Hiện trường lập tức yên tĩnh trở lại.
Đôi mắt Quốc sư hơi nheo lại, loé lên một tia hàn quang.
"Lớn mật, dám giết thống soái một quân, không phải tạo phản thì là gì? Ra tay, cùng lúc ra tay, giết chết kẻ này!"
Thanh phi bên cạnh quốc chủ hét lớn.
Oanh! Oanh! Oanh!
Ba vị nguyên soái còn lại đồng thời xuất thủ. Ba người đều là tu vi Minh Thánh viên mãn, cùng lúc ra tay, thanh thế vô cùng đáng sợ, muốn một đòn đánh chết Lục Minh.
"Chết!"
Lục Minh ngay cả nhìn cũng không nhìn ba vị nguyên soái, ánh mắt của hắn vẫn luôn nhìn về phía Ngôn Tùng, trong miệng nhẹ nhàng phun ra một chữ.
Lực lượng của Thần Kiếm Quyết theo thanh âm khuếch tán, xông vào cơ thể ba vị nguyên soái.
Ba vị nguyên soái cũng giống như người trước đó, thân thể khẽ run lên, linh hồn đã bị Lục Minh xoá sổ, thân thể mềm nhũn ngã xuống, không còn chút hơi thở nào.
Chết rồi, lại chết!
Bốn đại nguyên soái, những cường giả đỉnh cao của Minh Viêm quốc, trong nháy mắt, toàn bộ đều chết, không ai thấy họ chết như thế nào.
Tại hiện trường, vang lên từng tràng âm thanh hít vào khí lạnh.
Bọn họ chỉ nghe thấy Lục Minh nhàn nhạt nói ra một chữ "Chết", ba vị nguyên soái liền bỏ mạng.
Điều này cũng quá kinh khủng, đây là thần thông gì?
Phảng phất Lục Minh chính là Tử Thần, muốn ai chết, người đó phải chết.
Sắc mặt Ngôn Tùng biến đổi, trở nên trắng bệch như tờ giấy, trong mắt mang theo vẻ hoảng sợ.
Sắc mặt Quốc sư và Thanh phi cũng thay đổi, trở nên ngưng trọng vô cùng.
Bọn họ biết rõ, đã gặp phải một cường giả khó nhằn rồi.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe