"Pháp Hải thiền sư, tạm tắt Lôi Đình Chi Nộ đi, đây đều là giả thiết, còn chưa có xảy ra mà. Kỳ thật, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng." Lý Mộc cười nói, "Ngươi hẳn là hiểu rõ, chúng ta không có ác ý, đúng không? Lần trước cũng sẽ không thả ngươi đi..."
Pháp Hải nhìn Lý Mộc, lại ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, Hộ pháp Vi Thiên và Dạ Xoa đang tranh chấp: "Lúc đó ngươi, bất quá mất đi một cái chân, La Sát đâu? Nàng dứt bỏ chính là tình yêu a..."
Tà ma ngoại giới, thị phi trần tục...
Pháp Hải trầm tư một lát, ánh mắt rơi vào thùng phân cách đó không xa, thùng phân tản ra mùi hôi thối làm người ta buồn nôn;
Hắn lại nhìn về phía chảo dầu đang sôi sùng sục, dù cho cách rất xa, vẫn như cũ có thể cảm nhận được hơi dầu nóng hổi bốc lên;
Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi vào phía sau tấm màn, thấp thoáng bóng dáng mỹ nhân.
Trong cái thế giới loạn tượng mọc thành bụi này, tâm tình táo bạo của hắn dần dần bình phục lại.
Pháp Hải chắp tay trước ngực, nhìn Lý Tiểu Bạch, niệm một tiếng Phật hiệu: "A Di Đà Phật, không thích không sinh luẩn quẩn, không muốn không rơi vào Luân Hồi. Lý Tiểu Bạch, ngươi cùng Phật ta hữu duyên, không bằng bỏ xuống thành kiến, vọng tưởng trong lòng, quy y Phật Môn, ngày sau có thể chứng đại đạo, thậm chí có thể chứng đắc Phật Đà chi vị!"
Đậu đen rau muống!
Lý Mộc ngây ngẩn cả người, cái quỷ gì? Đây là muốn độ hóa ta sao?
Nếu không phải ta biết tỏng ngươi là hạng người gì, thì đúng là bị ngươi hù cho phát khiếp rồi!
Pháp Hải vứt xà phòng trong tay, khoanh chân ngồi trên mặt đất, dáng vẻ trang nghiêm, một đạo Phật quang từ sau đầu dâng lên, nói: "Ngày xưa Phật Tổ cắt thịt nuôi chim ưng, xả thân cứu hổ, lão nạp không bằng Phật Tổ, nhưng cũng có thể độ hóa ma trong lòng thí chủ, đưa tay nhập chảo dầu vớt xà phòng; thí chủ cho rằng sắc đẹp có thể làm hại tu hành của ta, thật ra đâu có biết, trong lòng lão nạp, vạn vật đều vô ngã vô tướng, trong mắt ngươi tuổi trẻ nữ tử, chính là hồng nhan xương khô trong mắt lão nạp, tâm như bạch ngọc, thì vạn trần không nhiễm, nếu có thể độ hóa thí chủ, lời đàm tiếu phàm tục, lão nạp há lại bận tâm..."
Mẹ nó chứ!
Lão hòa thượng này tính chơi bài ngửa, mặt dày vô đối rồi!
Lý Mộc nhíu mày.
Khi trong lòng Pháp Hải, thùng phân không còn là thùng phân, chảo dầu không còn là chảo dầu, nữ sắc đều là hồng nhan xương khô, thì hắn đã trở thành một hòa thượng không có bất kỳ kẽ hở nào.
Lý Mộc bị Pháp Hải đẩy vào thế khó.
Dùng vũ lực trấn áp Bạch Tố Trinh, nên nàng dùng "độ hóa vật lý". Không làm gì được ta, liền dùng "độ hóa tinh thần"...
Đúng là đồ vô lại! Hắn đoán chắc ta vì danh tiếng mà không dám giết hắn đây mà!
Nhưng ngươi sợ là không biết, ta không giết ngươi, không phải vì thanh danh, mà là vì cái nhiệm vụ chết tiệt này chứ sao!
...
Không sợ đối thủ thủ đoạn cao siêu, chỉ sợ đối thủ mặt dày vô đối!
Lý Mộc nhìn khắp bốn phía, ánh mắt của đám nha dịch nhìn Pháp Hải đã thay đổi hẳn.
Hắn thầm thở dài một tiếng, dưới sự tàn phá của thực tế phũ phàng, Pháp Hải trưởng thành nhanh chóng.
Đúng là gặp phải đối thủ cứng cựa rồi!
"Thí chủ, có thể thỏa thích thi triển thủ đoạn của ngươi." Pháp Hải mỉm cười, "Thí chủ trong lòng còn có thiện niệm, có thể độ hóa thí chủ, đi đến chính đạo, lão nạp nguyện vì thí chủ nhặt một đời xà phòng! Hãy diệt tận mọi phiền não, không để chúng phát sinh, cũng không tạo nghiệp mới, phiền não sẽ không sinh, nghi nghiệp khổ sẽ vĩnh viễn chấm dứt..."
Lý Hải Long cũng không ngờ Pháp Hải lại có thể phá chiêu kiểu này. Hắn cân nhắc cục xà phòng trong tay, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Lý Mộc.
Lý Mộc khẽ lắc đầu, ngắt lời Pháp Hải đang niệm kinh: "Thiền sư, ta là ma sao?"
Pháp Hải đưa tay chỉ trời, rồi lại chỉ đất, mỉm cười.
Lý Mộc nói: "Ta làm hết thảy, tạo phúc vạn dân, có công đức lớn lao!"
Pháp Hải nói: "Cho nên nói, thí chủ trong lòng còn có thiện niệm, có duyên với Phật ta, một niệm thành ma, một niệm thành Phật."
Lý Mộc cười nói: "Vậy thiền sư đây là quyết tâm độ hóa ta rồi?"
Pháp Hải nói: "Độ hóa thí chủ, cũng là độ hóa bần tăng. Thí chủ buông bỏ chấp niệm, cũng là ngày lão nạp thành Phật."
Tam quan của lão hòa thượng này cứng như đá vậy!
Đây có phải là phát hoành nguyện không ta?
Lý Mộc hơi đau đầu: "Thiền sư, đã ngươi quyết tâm độ hóa ta, vậy có thể thả Bạch Tố Trinh không?"
Pháp Hải cười nói: "Bạch Tố Trinh lấy thân yêu si mê người phàm, cũng cần độ hóa. Lý thí chủ, Phật ta vốn từ bi, quy y không dám trái lời, một khi nghe công án, vạn sự đều thành tro tàn."
Lý Mộc nói: "Không thương lượng được à?"
Pháp Hải nói: "Thân này không độ kiếp này, còn đợi kiếp nào độ thân này."
Đối thoại với hòa thượng đúng là tốn sức vãi! Lý Mộc nhìn Pháp Hải với ánh mắt thương hại, cười vang nói: "Thiền sư, ngươi sai rồi. Ngươi ta vô duyên, trong mắt ngươi chỉ có đầy trời thần Phật, mà trong mắt ta thì là thương sinh vạn vật, ngươi độ nhầm người rồi! Pháp Hải, không bằng để ta tới độ ngươi đi!"
Một cái mũ chụp thẳng tới, Lý Mộc lắc lắc ngón tay, ngầm truyền tin cho Lý Hải Long: Ném xà phòng!
Lý Hải Long sững sờ: "Ném thật hả?"
Lý Mộc gật gật đầu: "Ném đi, không thể để hắn dắt mũi."
Vèo!
Bốn, năm cục xà phòng rời tay, bay thẳng về phía tấm màn khuất nẻo...
Mắt đám nha dịch lập tức sáng rực lên, bọn họ là dân đen thấp cổ bé họng, ai độ ai thì kệ cha nó chứ?
Pháp Hải là cao tăng đắc đạo thì sao chứ, lại chẳng cho họ miếng ăn miếng uống nào.
Bọn họ càng vui khi nhìn lão hòa thượng vào bồn tắm nhặt xà phòng...
"A!"
"A!"
Xà phòng bay vào màn, một mảnh tiếng thét chói tai của nữ tử, cùng tiếng bọt nước văng tung tóe...
Sau đó.
Pháp Hải đang ngồi xếp bằng, như một con đại điểu màu vàng, phi thân nhào thẳng vào trong màn.
"Tới, tới, đại hòa thượng đến thật rồi!"
"Chị em ơi, giấu kỹ xà phòng vào, đây là cao tăng đắc đạo đó, cả đời mới gặp được một lần, tranh thủ thời gian "khai quang" đi!"
"Vì Hứa tướng công của chúng ta!"
"Xuân Hoa, Lý công tử cầm chắc điện thoại, đừng bỏ sót bất cứ khoảnh khắc nào nhé..."
"Ái chà, hòa thượng thò tay vào rồi... Đại sư xấu tính quá đi à..."
"Ái chà chà, tay hòa thượng nhanh ghê..."
...
Tiếng oanh oanh yến yến, líu lo không ngừng, bọt nước văng tung tóe, làm ướt cả tấm màn trắng...
Đám nha dịch đứa nào đứa nấy ngóng trông, hận không thể thò đầu vào xem cho rõ ngọn ngành, ngay cả Lý Công cũng không ngoại lệ, nếu không phải Hứa Kiều Dung mặt đỏ bừng kéo hắn lại, có khi hắn đã nhảy lên nóc nhà mà nhìn rồi...
Tiểu Thanh đỏ mặt tới tận gốc cổ, quay đầu lại, cố ép mình không nhìn về phía đó.
Hồ Hiểu Đồng mắt trợn tròn, miệng đắng lưỡi khô: "Hai người các ngươi không phải là quá đáng quá rồi sao, lại còn đưa cả điện thoại di động vào đó nữa?"
Lý Mộc quay đầu, cười cười nói: "Là ý của Bá Hổ, hắn nói lưu lại đoạn hình ảnh này, có ý nghĩa kỷ niệm, với lại, biết đâu sau này còn có công dụng khác nữa."
Hồ Hiểu Đồng liếc xéo Lý Hải Long một cái, bất lực nói: "Pháp Hải sẽ không đội trời chung với chúng ta mất..."
"Chuyện này không phải bình thường quá sao!" Lý Mộc nói, "Ngay từ khi hắn chụp ảnh Bạch Tố Trinh và Hứa Tiên, chuyện này đã định trước không thể hòa giải, luôn có một bên phải bị chinh phục."
"Vì sao không trực tiếp giết hắn?" Tiểu Thanh đột nhiên quay đầu lại, nói: "Cách làm này còn tàn nhẫn hơn cả giết hắn..."
Hồ Hiểu Đồng ngượng ngùng cúi đầu, nếu biết Giải Mộng Sư sẽ làm như vậy, nàng nói gì cũng sẽ không cho phép cái nguyện vọng "đổi tam quan" đó đâu!
"Thanh cô nương, trời đất có đức hiếu sinh, đừng có chém chém giết giết luôn miệng như vậy." Lý Mộc nói, "Ngươi vừa rồi cũng nghe rồi đó, Pháp Hải muốn độ hóa ta, muốn độ hóa ta đâu có dễ dàng vậy? Với lại, ta cũng đã nói, muốn độ hóa hắn, đây là cuộc chiến lý niệm, phải chinh phục đối phương từ quan niệm, chém chém giết giết thì trở nên tầm thường rồi."
"..." Tiểu Thanh im lặng.
Nói thật.
Nàng thật sự không nhìn ra cuộc chiến lý niệm nào trong chuyện nhặt xà phòng này cả, cái này giống như Lý Tiểu Bạch đang cố tình hành hạ Pháp Hải thì đúng hơn!