Virtus's Reader
Vạn Giới Giải Mộng Sư

Chương 534: CHƯƠNG 532: RA BÀN NGOẠI CHIÊU

"A Di Đà Phật!"

Một tiếng niệm Phật vang lên, lấn át cả những lời ong bướm.

Giữa những tiếng cười đùa "Đại sư, không muốn đi sao?", "Ở lại chơi thêm chút nữa đi!", Pháp Hải vòng qua tấm màn bước ra.

Y khoác tăng bào, trên người in đầy những thủ ấn mảnh mai.

Trên đầu trọc của y, một dấu son môi đỏ chót sáng loáng in hằn giữa những vết sẹo giới ba, không biết là của cô gái nào. Một chiếc yếm hồng dính chặt phía sau cà sa, theo mỗi bước chân của y mà phấp phới...

Ừng ực!

Ừng ực!

Một đám nha dịch không ngừng nuốt nước bọt, ánh mắt hâm mộ hận không thể lột tấm tăng y kia, khoác lên người mình thay vào đó.

Lý Mộc cười hỏi: "Đại sư, tư vị như thế nào?"

Pháp Hải mặt không đổi sắc, ném miếng xà phòng trắng nõn trong tay xuống chân, mỉm cười: "Hồng nhan xương trắng, cũng chỉ đến thế mà thôi."

"Đại sư, sao ngài lại nói thế? Vừa mới từ chỗ nô gia vớt ra miếng xà phòng, quay lưng đã bảo người ta là xương khô, thật là vô lương tâm!"

"Đúng đó, đúng đó! Nô gia đây là lần đầu tiên tiếp đãi người xuất gia đấy, nhất định phải kể cho các ân khách nghe, chắc chắn là cực kỳ kích thích..."

"Nói đến, tỷ muội chúng ta đều bị đại sư thấy hết, có tính là người hữu duyên với đại sư không? Không biết đại sư có nguyện ý độ chúng ta ra bể khổ không?"

"Muốn ta nói, đại sư là không nguyện ý đâu, y còn trộm cái yếm của ta nữa!"

"Bạch Liên, con nhỏ đồ lẳng lơ nhà ngươi coi như phát tài rồi! Được đại sư cầm qua cái yếm, mặc lên người trấn trạch trừ tà..."

...

Những lời ong bướm líu ríu, ngay cả Tiểu Thanh cũng nghe mà đỏ mặt tía tai.

Pháp Hải lại bình tĩnh ung dung gỡ chiếc yếm đang treo trên cà sa xuống, quay người trở vào trong màn, hai tay dâng lên: "Đa tạ chư vị nữ thí chủ thay lão nạp rèn luyện phật tâm, A Di Đà Phật. Ta thấy chư vị nữ thí chủ trong lòng khổ, đã muốn bần tăng độ hóa, lão nạp liền vì mọi người tụng niệm một phen kinh văn, để chư vị nữ thí chủ có thể một lát an bình, cũng coi như một trận tạo hóa..."

Nói rồi.

Pháp Hải khoanh chân ngồi trong màn, chắp tay trước ngực tụng kinh: "Quan Tự Tại Bồ Tát, đi sâu Bàn Nhược Ba La Mật Đa lúc, chiếu rõ ngũ uẩn giai không, độ hết thảy Khổ Ách, Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thụ nghĩ đi biết cũng lại như là..."

Theo tiếng tụng kinh du dương.

Tiếng huyên náo im bặt mà dừng.

Trong màn, thân ảnh trang nghiêm của Pháp Hải ẩn hiện, toát ra một vẻ thánh khiết, khiến người ta không thể nào sinh lòng khinh nhờn, cảm thấy mọi thứ đều thật tự nhiên.

Ánh mắt đám nha dịch dần trở nên thanh tịnh, không còn cho rằng việc Pháp Hải tụng kinh giữa một đám cô gái trần truồng vừa rồi là có tổn hại phong hóa, hay là một sai lầm lớn.

Hai bên vừa so sánh.

Thủ đoạn của Lý Tiểu Bạch dường như thật sự có chút không ra gì.

"Trời đất quỷ thần ơi, lão hòa thượng này pro vãi!" Lý Hải Long trợn tròn mắt, "Đường đường chính chính chiếm tiện nghi người ta, còn khiến người ta không nói được lời nào, chiêu này phải học lỏm mới được!"

Hồ Hiểu Đồng tức giận trừng mắt liếc hắn một cái.

Lý Mộc trầm mặc.

Tiểu Thanh khẽ nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Lý Tiểu Bạch.

"Lý công tử, Pháp Hải thiền sư là đắc đạo cao tăng, thủ đoạn của chúng ta có phải hơi quá đáng không ạ?" Bộ đầu Lý Công bước tới, lắp bắp nói.

"Bộ đầu Lý Công, phải học cách nhìn thấu bản chất qua hiện tượng. Hứa Tiên và Bạch Tố Trinh bị hắn giam giữ ở Kim Sơn Tự, mà mục đích của Pháp Hải là muốn ta xuất gia." Lý Mộc khẩy cười một tiếng, "Nếu tất cả chúng ta đều đi làm hòa thượng, ai sẽ chủ trì việc xây dựng hệ thống y tế? Bao nhiêu tiền bạc đã đổ vào, các cổ đông đang chờ báo cáo, Huyện thái gia mong chờ thành tích, bá tánh mong mỏi y tế tiện lợi, người tàn tật nghèo khó chờ đợi quỹ cứu trợ của hệ thống y tế, vô số thợ thủ công, nông dân có thể kiếm kế sinh nhai, nuôi sống gia đình từ việc xây dựng hệ thống y dược... Ngươi thử nghĩ xem, nếu tất cả những điều này tê liệt, hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào?"

Bộ đầu Lý Công đột nhiên ngây người.

"Tiếng tụng kinh có lẽ có thể khiến tâm hồn những nàng hoa khôi kia yên tĩnh, nhưng việc mà Liên minh Báo Ân đang làm lại có thể giúp các nàng tự chủ vận mệnh tương lai một cách trong sạch. Thực tế là vậy, đừng suy nghĩ xa xôi." Giọng Lý Mộc còn có sức xuyên thấu hơn cả tiếng tụng kinh, chỉ vài câu đã phá tan khí tràng của Pháp Hải, "Bộ đầu Lý Công, giờ ngươi còn thấy ta làm quá đáng không?"

"Không quá đáng, không chút nào quá đáng!" Hứa Kiều Dung bước tới, kéo Bộ đầu Lý Công sang một bên, luyên thuyên nói, "Lý công tử, huynh làm đúng lắm, hắn chính là cái lão hồ đồ! Hán Văn bị lão hòa thượng kia bắt đi, vậy mà còn bênh vực lão ta, ta thấy hắn đúng là bị lợi lộc làm mờ mắt rồi! Ta ủng hộ huynh, huynh nhất định phải đánh bại lão hòa thượng đó, cứu Hán Văn về. Theo ta thì huynh cũng chẳng cần tranh cãi đúng sai với hắn làm gì, hắn bắt Hán Văn thì huynh cứ bắt lại hắn, rồi bảo người Kim Sơn Tự đến mà chuộc người là xong!"

"Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở, Hán Văn nhất định sẽ được cứu ra." Lý Mộc mỉm cười nói, "Người dân huyện Tiền Đường không thể thiếu hắn."

Giữa những lời nói đầy tính đời thường của Lý Mộc và đám người.

Tiếng tụng kinh trôi chảy của Pháp Hải vậy mà chợt cao chợt thấp.

Pháp Hải vừa rồi còn mặt không đổi sắc khi bước ra từ giữa đám nữ tử, giờ đây trên trán đầy nếp nhăn của y lại không kìm được mà rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

"Các cô nương, đừng ngâm mình trong nước nghe kinh nữa, lát nữa lại cảm lạnh đấy." Lý Mộc cười nói, "Mặc quần áo vào rồi ra đây xem trò vui đi! Hôm nay các cô đã thu hoạch không nhỏ rồi, ngay cả Pháp Hải thiền sư của Kim Sơn Tự cũng không thể làm loạn tâm trí các cô, điều này đủ để chứng minh các cô có mị cốt trời sinh! Về mà PR một phen, đảm bảo làm ăn phát đạt, mỗi ngày hốt bạc triệu luôn ấy chứ!"

"Xin vâng lời Lý công tử."

"Lý công tử lời nói rất đúng."

Tiếng huyên náo lại nổi lên.

Tiếng nước rầm rầm.

Từng cô gái trẻ cười đùa bước ra khỏi thùng tắm, lau khô người, tìm quần áo mặc vào.

Đối mặt với sức hấp dẫn như vậy, Pháp Hải thở dài một tiếng, nhắm mắt lại.

Tiếng tụng kinh im bặt mà dừng.

Lý Mộc mỉm cười nhìn xem Pháp Hải: "Thiền sư, ngươi tu hành không đủ, sợ là độ không được ta à! Một trận, ngươi thua..."

Pháp Hải đứng dậy bước ra, mặt không biểu cảm: "Thí chủ, mời ra chiêu tiếp."

Lý Mộc mỉm cười: "Pháp Hải, mục tiêu của ta là thiên hạ, ta sẽ không cùng ngươi đơn độc đấu pháp, ngươi không xứng!"

Pháp Hải vốn tâm cao khí ngạo, dù thần thông không bằng Lý Tiểu Bạch, nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn tự đặt mình ngang hàng với Lý Mộc. Ba chữ "ngươi không xứng" vừa thốt ra, y như bị sét đánh, đứng sững sờ tại chỗ...

"Thiền sư, thời đại thay đổi." Lý Mộc cười cười, "Hi vọng phật tâm của ngươi có thể chịu nổi."

Pháp Hải trầm mặc một lát: "Nếu đã vậy, lão nạp sẽ đi theo bên cạnh thí chủ, xem những việc thí chủ làm có thể làm loạn phật tâm của lão nạp hay không!"

"Ở bên cạnh ta ư?" Lý Mộc kinh ngạc nhìn y một cái, lắc lắc ngón tay, ra hiệu cho Lý Hải Long, rồi lắc đầu nói, "Ngươi mơ mộng quá rồi!"

Vừa dứt lời.

Trong ánh mắt kinh hãi của Pháp Hải, Lý Hải Long cười tà mị một tiếng, trong tay cầm một nắm lớn xà phòng vụn, rải bay lả tả khắp quảng trường trống.

Thế là.

Trong Cừu vương phủ.

Pháp Hải thiền sư ấm ức ngồi xổm trên mặt đất, bắt đầu lần thứ hai nhặt xà phòng vụn.

Mọi người trong viện thấy Pháp Hải ngồi xổm dưới đất, rồi lại nhìn ba người Lý Tiểu Bạch, ai nấy đều sinh lòng vô biên đồng tình với Pháp Hải. Thật thà ở Kim Sơn Tự tu hành chẳng phải tốt hơn sao, cứ nhất định phải ra đây lội vào vũng nước đục này, đúng là tự gây nghiệt thì không thể sống mà!

Tiểu Thanh nhìn xem Lý Mộc: "Ngươi vững tin không phải tại tra tấn hắn?"

Lý Mộc nói: "Lão hòa thượng rất cố chấp, không cho hắn tìm chút chuyện làm, hắn có thể quấn chúng ta cái gì cũng không làm thành, ngươi tin hay không?"

Tiểu Thanh hồi tưởng lại những gì Pháp Hải đã làm, khẽ gật đầu như có điều suy nghĩ: "Tin. Nhưng đây vẫn còn là tranh luận về lý tưởng sao?"

"Đương nhiên." Lý Mộc cười gật đầu, "Lão hòa thượng rất cố chấp, đơn thuần thuyết phục y thì tốn thời gian phí sức mà chẳng có kết quả tốt. Chúng ta phải đẩy y ra khỏi cuộc chơi, sau đó từ phương diện đại cục mà từng chút một làm lung lay tâm chí của y."

Tiểu Thanh cau mày nói: "Nhưng ta luôn cảm thấy cuộc tranh luận lý tưởng này vô ích."

Bên cạnh.

Hồ Hiểu Đồng lại lúng túng cúi thấp đầu xuống. Trong đám người, nàng mới là người cảm thấy có lỗi với Pháp Hải nhất...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!