Lâm Phàm cười nói: "Liệu có thể gia nhập hay không vẫn còn là câu hỏi mà, nhìn Vương huynh như này, chắc hẳn rất quen thuộc đối với sơn môn, ta thuận đường đến Ninh thành, không quen thuộc cho lắm, không biết Vương huynh có thể giải thích một lượt cho ta được không."
"Nói hay lắm." Vương Bảo Phong ăn xong miếng bánh, uống miếng nước, sau đó đáp: "Cách Ninh thành trăm dặm có hai tòa sơn môn, Thanh Nang tông và Chính Đạo tông. Thanh Nang tông này có sở trường luyện đan, chế thuốc, rất có danh vọng ở nơi đó, rất nhiều phú thương đại tộc đều sẵn lòng bỏ ra một khoản tiền lớn để xin được đan dược."
"Chính Đạo tông cũng không tồi, tu luyện nội kình, quyền cước, binh khí, dung nạp mọi vật, người am hiểu bất cứ thứ nào đều có thể tìm được pháp môn tu luyện thích hợp ở Chính Đạo tông."
Vương Bảo Phong giảng giải một cách rất hứng thú, chỉ là ở giữa hai lông mày có chút hạ xuống, cái cảm giác mất mát ấy vẫn là bị Lâm Phàm nhìn ra.
"Vương huynh quen thuộc với sơn môn như vậy, chẳng lẽ…"
"Hầy, đừng nhắc đến nữa, ta đã từng đến Chính Đạo tông nhưng lại bị đào thải. Chỗ đó chọn lọc cực kỳ nghiêm ngặt, ta chỉ là Đoán Khí tầng sáu, vốn muốn tốn chút tiền mua chuộc người trong nội bộ, nhưng không ngờ rằng người ta còn không thèm đếm xỉa, trực tiếp ném ta ra khỏi sơn môn, nói ra cũng thật mất mặt." Vương Bảo Phong nghĩ đến chuyện cũ, không khỏi cười ra tiếng.
"Vương huynh đúng thật thẳng thắn."
"Không có gì là thẳng thắn với không thẳng thắn, đã làm thì hiển nhiên phải nhận, huống hồ cũng không phải bí mật gì. Tu vi Lâm huynh đạt đến Đoán Khí tầng mấy rồi?"
"Sao Vương huynh lại hỏi điều này?"
"À, sơn môn tuyển chọn hết sức nghiêm ngặt, Đoán Khí tầng chín chính là tiêu chuẩn. Lúc trước ta không hiểu, sau này mới biết, Đoán Khí tầng chín cũng phân cao thấp, sau khi nhập môn cũng sẽ có khảo hạch, hình như là kiểm tra liệu xem kình đạo có đủ để mở được Long Môn hay không. Nếu như kình đạo không đủ, sẽ bị loại ngay lập tức."
Nghe được những điều mà Vương Bảo Phong nói cho hắn, trong lòng Lâm Phàm biết được, dựa vào tình hình của hắn, gia nhập sơn môn sẽ không thành vấn đề.
Nếu như phải lựa chọn, Thanh Nang tông không phải mục tiêu của hắn. Luyện đan, luyện dược là việc quá tầm thường, chẳng cần cân nhắc gì hết.
"Lâm huynh chuẩn bị đến sơn môn nào?" Vương Bảo Phong hỏi.
Vương Bảo Phong năm nay hơn hai mươi tuổi, chỉ cần có thể mua chút đan dược ở Thanh Nang tông, lại nỗ lực thêm vài năm, có lẽ sẽ có thể tiến vào tầng chín, lúc đó lại có thể tiếp tục đi thử.
"Chắc là Chính Đạo tông." Lâm Phàm trả lời.
Vương Bảo Phong nói: "Vậy thì xin chúc mừng Lâm huynh trước, có thể mã đáo thành công, gia nhập Chính Đạo tông."
"Đa tạ." Lâm Phàm cười đáp, thưởng thức bánh ngọt, ừm, mùi vị đúng là không tệ, tay nghề của vị Vương phu nhân này đích thực là nhất tuyệt, quả nhiên, người phụ nữ đoan trang hiền thục luôn có tay nghề cực kỳ giỏi.
…
Vài ngày sau, đã đến được Ninh thành.
Trên suốt quãng đường Lâm Phàm nói chuyện với người của Vương gia cũng coi như là đã thân quen, đặc biệt là vị Vương phu nhân này, nhìn thấy quan hệ của Lâm Phàm và Vương Bảo Phong ngày càng tốt, cũng trở nên nhiệt tình hơn rất nhiều.
Thậm chí còn dò hỏi liệu hắn đã kết hôn chưa, muốn giới thiệu em gái của nàng cho Lâm Phàm.
Đồng thời cũng khen em gái mình hết sức sinh động, giống như một tiên nữ vậy.
Lâm Phàm phảng phất nghĩ đến việc bị giục kết hôn ở tiền kiếp, thật đáng sợ, chỉ có thể nhận bản thân đã có vợ, con cái đã có ba đứa.
Vương Bảo Phong nhiệt tình mời Lâm Phàm đến nhà làm khách, Vương phu nhân cũng như vậy, Vương lão gia tử càng là như vậy.
Lâm Phàm nghĩ được ăn chùa uống chùa, bèn đồng ý.
Dọc đường, hắn ngắm nhìn Ninh thành, nơi này còn phồn hoa hơn cả thành Thiên Cửu và thành Hà Tân. Mặc dù Ninh thành không có đường thủy, làm ảnh hưởng đến việc buôn bán, nhưng cũng không sánh được với việc có đến hai đại sơn môn.
Mỗi năm không biết có bao nhiêu người từ ngoại thành đến.
Vài ngày sau, Lâm Phàm ở Vương gia được ăn uống ngon lành, được dâng rượu ngon, được cho làm khách quý, tiếp đãi rất tốt, tốt đến mức Lâm Phàm cũng có chút ngại.
Quá nhiệt tình, đúng là người tốt!
Đến nay, Lâm Phàm chuẩn bị rời đi, đến Chính Đạo tông thăm dò tình hình.
"Vương huynh, ngươi đây là ý gì?" Lâm Phàm nhìn Vương Bảo Phong đưa đến gói vải, mặt tỏ vẻ khó hiểu, vừa sờ ngón tay vào, lập tức có thể nhận ra một cách rõ ràng, bên trong này đựng ngân phiếu.
"Lâm huynh, lần này nhập sơn môn, kim ngân đi đường là rất cần thiết, sơn môn cũng là nơi có đạo lí đối nhân xử thế, quan hệ giữa người với người, có ngân lượng và không có ngân lượng là hai câu chuyện khác nhau, những việc này ta hiểu rõ, hãy tin ta." Vương Bảo Phong nói.
"Nhưng thứ này…" Lâm Phàm đúng là rất thích được hưởng thụ miễn phí, nhưng hưởng thụ miễn phí thì cũng cần phải bỏ ra một chút nỗ lực chứ.
Vương Bảo Phong xua tay nói: "Lâm huynh không cần từ chối, ta tin tưởng Lâm huynh thế nào cũng có thể gia nhập vào sơn môn, mà ta cũng chỉ hy vọng, tương lai Lâm huynh có thể nhớ đến phần tình cảm này, lúc ta tham dự khảo sát của sơn môn, có thể giúp đỡ ta một chút."
Lâm Phàm không ngờ rằng Vương Bảo Phong thành thật như vậy, nói đến mức hắn không biết phải phản bác như nào.
Người thành thật như vậy, thực sự là rất ít gặp.
"Vậy ta cảm tạ Vương huynh." Lâm Phàm chắp tay nói.
…
"Phu quân, Lâm công tử quả thực không tầm thường, nhưng tặng ngân lượng hình như có chút…" Vương phu nhân không có ý kiến gì với phu quân, chỉ là cảm thấy con người của phu quân quá tốt rồi, luôn không cảnh giác gì cả.
Vương Bảo Phong cười nói: "Phu nhân, ngươi đây là góc nhìn của phụ nữ. Ta nhìn Lâm huynh liền biết phi phàm, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường, tương lai nhất định có thể làm ra nghiệp lớn. Dùng lời của phụ thân mà nói, đây gọi là mắt sáng biết nhìn người."
"Nhưng việc này… đây đã là vị thứ mười mà ngươi mắt sáng chọn rồi đó."
"A đây…" Vương Bảo Phong hơi đỏ mặt, sau đó ôm hai vai của vợ, đẩy về phía trước: "Phu nhân, ta biết ngươi thích có con gái, hôm nay sắc trời rất đẹp, ta đã xem ngày rồi, hôm nay nhất định thành công."
Vương phu nhân đỏ mặt: "Phu quân, trời vẫn còn sáng mà."
Chương 101 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]