"Không sao, vợ chồng già với nhau, còn cần gì để ý những thứ đó. Hãy tin ta, sẽ có con gái, Lâm huynh cũng sẽ thành công, cho dù có thất bại thì có gì mà phải sợ, đời người dài đằng đẵng, sẽ luôn có thay đổi."
Vương Bảo Phong cũng muốn cùng Lâm Phàm đi Chính Đạo tông, cho dù không thể nhập môn, nhưng cũng có thể xem xem. Chỉ là hắn ta sợ Lâm huynh thất bại thật, bản thân kỳ vọng quá cao vào Lâm huynh, nếu như thất bại, Lâm huynh nhất định sẽ cảm thấy mất mặt.
Vậy nên nhịn lại, không đi cùng nữa, mà cùng phu nhân ở nhà sinh con hạnh phúc biết bao.
Nửa ngày sau.
Cách Ninh thành một khoảng không xa có một ngọn núi, tên gọi là núi Bách Thiện, Chính Đạo tông tọa lạc ngay trên ngọn núi này.
Trên đường đi, Lâm Phàm gặp được vài người cũng muốn gia nhập Chính Đạo tông như mình.
Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, mọi người tụ tập lại cùng nhau lên dường, hắn cũng hòa nhập vào trong đó, nhưng lại nói ít nghe nhiều.
Chính Đạo tông và Thanh Nang tông rất có danh tiếng ở đây, vì là hai đại sơn môn nên việc tuyển chọn đệ tử cũng hết sức nghiêm ngặt, phàm là người có thể gia nhập sơn môn thì địa vị sẽ như diều gặp gió. Tuy rằng có rất nhiều người đến vì danh tiếng của hai sơn môn này, nhưng khả năng được lựa chọn vẫn phải nói là cực kì thấp.
Tại cửa sơn môn.
Một vị nam tử Chính Đạo tông đứng canh gác, hắn ta nhìn thấy bọn họ đến thì từ tốn hỏi:
“Các ngươi đều đến để tham gia buổi khảo hạch nhập môn Chính Đạo tông đúng không?”
Mọi người đều hết mực cung kính với vị nam tử của sơn môn này.
“Biết quy tắc hết rồi chứ?” Người nam tử trung niên mặc một bộ tông bào của Chính Đạo tông, đôi mắt trông như vĩnh viễn không thể mở ra được, hai mắt híp lại thành một đường chỉ, nhìn chằm chằm vào người khác.
“Hiểu, hiểu.”
Ngay sau đó, mọi người đều chủ động đưa ngân phiếu, đó là phí tham gia khảo hạch, không tính là ít, khoảng chừng hơn trăm lượng. Đối với những bá tánh tầm thường thì số ngân lượng này vô cùng lớn, nhưng đối với những người tu hành thì có rất nhiều cách để kiếm được chừng này ngân lượng,.
Lâm Phàm nhớ đến việc Vương Bảo Phong đưa cho mình ngân lượng, xem như đã hiểu, hắn ta rất quen thuộc nơi đây nên đã sớm biết sẽ có chuyện này, do đó hắn ta đã chuẩn bị đầy đủ ngân lượng trước cho Lâm Phàm.
Lâm Phàm cũng bắt chước theo người khác đưa ngân lượng.
Vị nam tử trung niên hài lòng gật đầu: “Ta là người tiếp dẫn ở Chính Đạo tông, tên là Mã Trung, các ngươi đi theo ta.”
Mọi người đi theo phía sau.
Lâm Phàm cảm thấy việc mở sơn môn đúng là một món hời, phí báo danh khảo hạch nhiều tới như vậy, cộng thêm cuộc khảo hạch lại nghiêm khắc đến thế, mà số lượng người có thể được tuyển vào lại vô cùng ít, hoàn toàn là họ tới để đưa tiền mà.
Người đến báo danh đều là những cao thủ trong giang hồ, bọn họ tự nhận tu vi của mình đủ để có thể vào sơn môn lấy tiếng, tìm kiếm chỗ dựa.
Nếu bọn họ thật sự có thể vào sơn môn, vậy thì thành tựu tương lai là vô hạn.
“Huynh đài, ngươi ở đâu vậy, tuổi còn trẻ mà đã tới sơn môn tham gia khảo hạch rồi, đúng là khiến người khác nể phục.” Vị nam tử chủ động bắt chuyện với Lâm Phàm lớn hơn hắn khá nhiều tuổi, vừa nhìn đã thấy hắn ta ít nhất cũng hơn ba mươi, nhìn kĩ sẽ biết đó là một ông chủ giàu có không thiếu tiền.
“Thành Thiên Cửu.” Lâm Phàm trả lời.
Lần này hắn không nói xạo.
Lâm Phàm xem xét tình hình của đối phương, xác định hắn ta có khả năng sẽ là đồng môn của mình, vậy nên ngay lần đầu gặp mặt mà đã nói dối thì cho dù là quy tắc trong giang hồ, chung quy cũng không tốt lắm.
“Ta đến từ thành Đoạt Ấn.”
Thành Đoạt Ấn?
Nếu Lâm Phàm nhớ không lầm thì hình như Bách Cương tông nằm ở chỗ đó, vị hán tử này ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ để gia nhập vào Chính Đạo tông, hắn vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.
Ngay lúc bọn họ định tiếp tục nói chuyện với nhau thì…
“Yên lặng!” Mã Trung nhẹ giọng nói, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa một sự uy nghiêm có thể khiến tinh thần khiếp sợ.
Lâm Phàm nhìn Mã Trung thêm vài lần, thật ra trước đó hắn không để ý, nhưng bây giờ vừa nhìn thì hắn lại phát hiện cả người đối phương đều toát ra một loại khí thế bức người, chỉ vừa nhìn đã khiến người ta có một loại cảm giác nóng bức như đang ở trong lò luyện.
Cường giả.
Người tiếp dẫn này thật sự là một cường giả.
Mọi người làm theo lời Mã Trung nói, thành thật đi phía sau, không dám nói thêm một lời.
Với sức đi của mọi người thì việc trèo lên núi chỉ đơn giản như uống nước, không hề có khó khăn gì. Lâm Phàm nhìn ngắm những kiến trúc chung quanh, hắn không thấy có gì đặc biệt, nhưng vì đã tu luyện đến Tẩy Tủy cảnh nên Lâm Phàm cũng có thể nhận thấy rõ ràng nơi đây cực kì nguy hiểm, cất giấu không ít cao thủ, nếu ai dám gây sự thì căn bản chỉ có chết.
Một lát sau, Lâm Phàm cũng không biết Mã Trung đã dẫn bọn họ tới đâu, sau khi quay tới quay lui thì cuối cùng cũng tới được đích đến.
Là sân khảo hạch.
“Sư huynh, mọi người đều đến cả rồi.” Mã Trung vội vàng tiến đến cạnh một người báo cáo.
“Ừ.”
Vẻ mặt của vị nam tử đứng đó thật hờ hững, ánh mắt hắn nhìn vào đám người Lâm Phàm không chút gợn sóng, không hề sợ hãi, chẳng có tí dao động nào.
“Các ngươi muốn vào sơn môn thì còn phải xem kình đạo có đạt tiêu chuẩn không, người không đạt đủ tiêu chuẩn thì sẽ không được Chính Đạo tông thu nhận, đến từ chỗ nào thì quay về chỗ đó, đã nghe rõ hết chưa?
“Được rồi, khảo hạch bắt đầu. Mã sư đệ, tiến hành đi.”
Cuộc khảo hạch chính thức mở màn.
Người tham gia buổi khảo hạch đều vô cùng khẩn trương. Lâm Phàm thầm suy tính xem lát nữa nên làm thế nào cho phải.
Tu vi của hắn đã đạt đến Tẩy Tủy, có nên biểu hiện ra hết hay không thì còn phải đợi xem tình hình trước đã, đến lúc đó mới quyết định lượng lực đạo cần thi triển là bao nhiêu.
Mã Trung trầm giọng nói: “Đợi lát nữa từng người sẽ lên khảo hạch, các ngươi nhớ phải tung ra kình đạo mạnh nhất của mình để đánh vào sư huynh ta. Nếu ai che giấu, cuối cùng không thông qua được thì sẽ không có cơ hội lần thứ hai đâu, nghe rõ chưa?”
Chương 102 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]