“Rõ, bọn ta biết rồi.”
Cuộc khảo hạch đã tới, tâm trạng mọi người đều vô cùng căng thẳng, thời khắc quyết định cuối cùng cũng đã tới.
Người tham gia khảo hạch đầu tiên là một nữ tử, nhan sắc tầm trung, mái tóc ngắn trông gọn gàng và lanh lợi, nàng ta hít sâu một hơi, ngưng tụ kình đạo rồi đột nhiên đánh thẳng một quyền về phía đối phương.
Ánh mắt Lâm Phàm lóe sáng.
Ai nói nữ nhân yếu đuối, kình đạo mà vị nữ tử này phát ra cực kì mạnh, nàng ta chính xác là một cao thủ Đoán Khí tầng chín.
Lâm Phàm lại nhìn về phía người của sơn môn, hắn chỉ thấy người đó đứng yên tại chỗ không chút suy suyển, một quyền của đối phương bị chặn lại trong lòng bàn tay hắn ta, âm thanh nặng nề, nhưng lại không có bất kì chuyện gì xảy ra.
Trái lại vị nữ tử đó còn vì bị lực đạo phản lại mà chân phải lùi lại mấy bước, nhờ vậy mới có thể miễn cưỡng ổn định thân thể.
“Sư huynh, nàng ta không đủ tiêu chuẩn sao?” Mã Trung hỏi.
Hoàng Hàn lắc đầu trả lời: “Kình đạo yếu kém, không có hi vọng đánh sâu vào Long Môn, không đạt chuẩn.”
Sắc mặt nữ tử trắng bệch, vội vàng nói: “Xin hãy cho ta thêm một cơ hội nữa, ta tu hành đến tận bây giờ đều là để được vào sơn môn, nếu không thể vào sơn môn thì đời này ta coi như bỏ.”
Người đầu tiên đã không đủ tiêu chuẩn, đòn này đúng là gây áp đảo tinh thần những người tham gia một cách trắng trợn mà.
“Trước đó ta đã nói rõ quy tắc rồi, cơ hội chỉ có một lần, ta thấy kình đạo của ngươi không hợp với Chính Đạo tông đâu, ngươi có thể đến Thanh Nang tông thử một lần, yêu cầu ở đó thoải mái và không cao như ở đây, ngươi nên về đi.” Hoàng Hàn phất tay, không nói thêm lời nào.
Nữ tử cúi đầu, tinh thần sa sút, thất thần rời đi.
Mọi người chỉ nhìn theo bóng dáng rời đi của nàng ta mà không tiến lên an ủi, đây chính là hiện thực, việc gia nhập sơn môn có thể giúp người ta lên như diều gặp gió, nếu ai cũng có thể tùy tiện trở thành đệ tử của sơn môn, vậy thì sự danh giá của sơn môn này sẽ suy giảm đi rất nhiều.
“Người tiếp theo.” Mã Trung ghi chép lại tình hình buổi khảo hạch.
Trong lòng thầm cảm thấy may mắn, hên là mười mấy năm trước khi hắn ta gia nhập vào Chính Đạo tông, buổi khảo hạch còn chưa nghiêm khắc đến thế, hắn là người thuộc vào thế hệ được hưởng lợi cuối cùng.
Khi ấy chỉ cần là người có kình đạo được xem là có khả năng phá vỡ Long Môn thì sẽ được sơn môn thu nhận, cuối cùng người đó sẽ mượn dùng dược vật của sơn môn để trợ lực, phá vỡ Long Môn.
Rồi sau đó.
Thế hệ trước đưa ra ý kiến, cho rằng những đệ tử có thể tự mình nỗ lực phá vỡ Long Môn, thành tựu trong tương lai sẽ càng cao, còn những kẻ mượn dùng dược vật thì chỉ có tiềm lực hữu hạn, không đáng giữ lại.
Bởi vậy, kể từ lúc đó, quy tắc khảo hạch đã bị thay đổi.
Sau đó buổi khảo hạch được tiếp tục, có người thất bại, cũng có người thành công, nhưng số người thành công cực kì ít. Lâm Phàm quan sát cả quá trình, cảm thấy để đạt tới cấp độ vừa ý thì cũng không cần phải thi triển toàn bộ kình đạo.
“Người tiếp theo.”
Đến lượt Lâm Phàm.
Hắn bước ra, ôm quyền chào Hoàng Hàn.
“Hãy thi triển kình đạo mạnh nhất của ngươi đi, ngươi thấy rồi đó, nếu kình đạo không đạt tiêu chuẩn thì sẽ không có cơ hội thứ hai đâu.” Hoàng Hàn trầm giọng nói, hắn hơi không hài lòng với đợt khảo hạch lần này, miễn cưỡng cũng chỉ có một vị đạt tới tiêu chuẩn mở được Long Môn.
“Đa tạ sư huynh nhắc nhở.” Lâm Phàm nói.
Vừa dứt lời.
Lâm Phàm nhanh chóng ngưng tụ kình đạo, lập tức ra tay, đánh một quyền về phía lòng bàn tay đối phương, vốn dĩ vẻ mặt của Hoàng Hàn còn đang vô cảm, nhưng ngay sau đó, hắn đã tỏ vẻ kinh ngạc.
“Tốt.”
Hoàng Hàn chỉ vừa nhích cổ tay một cái, Lâm Phàm đã trực tiếp bị đẩy ra ngoài.
Luồng kình đạo đó khiến Lâm Phàm cảm thấy vị sư huynh khảo hạch này quả thật không đơn giản, không hổ là sơn môn, với thực lực Tẩy Tủy tầng một của hắn lại bị đối phương đẩy ra dễ như trở bàn tay, điều này chứng tỏ con đường phải đi trong tương lai vẫn còn rất dài.
Đương nhiên.
Bởi vì là khảo hạch nên Lâm Phàm cũng không thi triển toàn bộ sức lực, nếu hắn tung ra toàn lực thì chẳng biết có thể tiếp thêm mấy chiêu từ trong tay vị sư huynh này không nữa.
“Được lắm, kình đạo rất hùng hậu, trong buổi khảo hạch lần này, ngươi là người có kình đạo hùng hậu nhất đó.”
“Được rồi, những ai thông qua khảo hạch thì đi theo ta.”
“Còn ai không thông qua thì mọi người hãy xuống núi hết đi.”
Hoàng Hàn phất tay, sau khi bảo Mã Trung đưa bọn họ rời đi, hắn ta thì dẫn những người thông qua khảo hạch đến một nơi khác.
Trên đường đi.
Vị nam tử trung niên từng chào hỏi Lâm Phàm trước đó lên tiếng: “Lâm huynh, ta tên là Cố Ngạo, sau này chúng ta chính là đồng môn của nhau, hi vọng con đường về sau có thể giúp đỡ nhau nhiều hơn.”
“Được.” Lâm Phàm hờ hững trả lời.
Hoàng Hàn dẫn bọn họ vào nơi ở, họ là người đã khảo hạch thành công, chính thức trở thành đệ tử của Chính Đạo tông, tuy chỉ là đệ tử bình thường nhất, nhưng thân phận thì có rất nhiều người cả đời cũng không dám tưởng tượng.
Chỗ ở trong sơn môn cũng không tồi.
Mỗi ngôi nhà đều có một cái sân, hai căn cách nhau khá xa, cung cấp đủ không gian để có thể tự do thoải mái.
“Sân đó là cho các ngươi, sau này các ngươi chính là đệ tử của Chính Đạo tông, ta sẽ báo cáo tên và quê quán của hai ngươi lên sơn môn, sau đó sẽ có người đến tặng đồ cho các ngươi.”
“Nhớ lấy, môn quy là quan trọng nhất, phải học thuộc kỹ càng, ngộ nhỡ sau này xảy ra chuyện, đừng nói là ta không nhắc trước.”
Nhiệm vụ của Hoàng Hàn đến đây là kết thúc.
Kế tiếp bọn họ chỉ có thể tự lo cho mình.
“Vâng, sư huynh.”
Hai người đáp.
…
Chính Đạo tông được phân ra làm ngoại môn và nội môn, những người mới gia nhập sơn môn đều là đệ tử ngoại môn, còn những đệ tử nội môn thì đảm nhiệm phụ trách toàn bộ trật tự ở ngoại môn.
Hoàng Hàn lấy thông tin về thân phận của Lâm Phàm cùng Cố Ngạo để để ghi danh vào hồ sơ của sơn môn, sau đó sẽ có người đến đưa cho bọn họ giấy chứng minh đệ tử nhập môn của Chính Đạo tông.
Chương 103 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]