Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 104: CHƯƠNG 104: VIÊN MÃN (1)

Không bao lâu.

Một vị đệ tử đến đưa đồ cho Lâm Phàm.

Là lệnh bài và quyển sách.

Lệnh bài chính là biểu tượng của đệ tự Chính Đạo tông, dùng để tự khắc tên mình lên, ngộ nhỡ có đi ra ngoài giết người thì tốt nhất không nên mang thứ này theo, lỡ đâu đánh rơi nó, thế thì chính là tự chui đầu vào lưới.

Kế tiếp là quyển sách.

Lâm Phàm cẩn thận lật xem, trước hết là nội dung về một số quy tắc của Chính Đạo tông, trong những giây phút quan trọng, đồng môn cần phải biết tương trợ lẫn nhau, nếu làm đồng môn bị thương thì nghiêm trị không tha.

Đồng thời còn kèm theo một bức tranh nhỏ.

Đó là bản đồ phân bố cơ cấu các nơi ở Chính Đạo tông.

Bổn quyển sách thật là giống với bách khoa toàn thư của sơn môn, Lâm Phàm cũng không biết là vị nhân tài nào đã làm ra nó, trong đó còn hướng dẫn đệ tử mới vào nên làm thế nào để đứng vững trong sơn môn, bước đi đầu tiên nên làm những gì và vân vân…

Hướng dẫn vô cùng kỹ càng và tỉ mỉ.

“Coi như cũng không tệ.” Lâm Phàm cười, hắn cảm thấy rất hài lòng với Chính Đạo tông, ở đây yên tĩnh hơn Kình Lôi minh nhiều, với tính cách quen với việc khổ tu của hắn thì nơi này quả thực là một bảo địa tuyệt hảo.

Lâm Phàm thay xong quần áo rồi giắt lệnh bài ở bên hông.

Sau đó hắn rời khỏi nhà ở, đi dạo quanh Chính Đạo tông, cũng như là nghiên cứu địa hình trước, thăm dò kĩ càng cách phân bố của những nơi mà sau này bản thân muốn đến, phòng khi có việc cần tìm thì lại không biết chỗ đó ở đâu, làm luống cuống tay chân.

Trời dần dần tối.

Lâm Phàm quay về phòng, ngồi xếp bằng trên giường rồi bắt đầu tu luyện.

Hiện tại cảnh giới của hắn đã là Tẩy Tủy tầng một, Đệ Nhất Cốt thì đạt tới màu đen, giai đoạn sau này còn có hai loại vàng và đỏ.

Người đã tu hành được đến bước này, đều sẽ nỗ lực rèn luyện Long Cốt đến mức tận cùng, chỉ cần có thể tu luyện được đến Tẩy Tủy, cộng thêm chút nỗ lực là đã có thể rèn luyện đến cấp độ màu đỏ.

Trừ khi người đó không có kiên nhẫn hoặc là tự thân Long Cốt đã đạt tới cực hạn, chỉ có thể chọn cách phá bỏ, rèn luyện Đệ Nhị Cốt, nếu không sẽ chẳng có ai tình nguyện từ bỏ như vậy.

Đêm đã khuya.

Toàn bộ Chính Đạo tông đều không biết, hôm nay, một người tu luyện điên cường đã giáng xuống với dáng vẻ khiêm tốn, thành thật ở lại nơi đây tu luyện, không muốn bị ngoại giới quấy rầy.

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười lần! 】

【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Nhất Cốt + 10! 】

Lúc tu luyện, nhiệt độ của Đệ Nhất Cốt sẽ dần dần tăng lên, sau khi tủy tính hoàn toàn kích hoạt thì gây nên ảnh hưởng cực kì kinh người, tốc độ lưu động máu trở nên nhanh hơn, tinh thần và kình đạo cũng theo sự đột phá của tu luyện mà chậm rãi tăng lên.

Thời gian thấm thoát trôi mau, trải qua mấy ngày ở Chính Đạo tông, Lâm Phàm có thể cảm nhận được sâu sắc việc tu luyện ở nơi yên tĩnh tốt đến cỡ nào.

Mỗi ngày hắn đều nỗ lực tu luyện đến tận rạng sáng, nghe thấy tiếng hệ thống không ngừng nhắc nhở mà tâm trạng càng trở nên tốt đẹp, những lúc cơ thể dần mệt mỏi vì tu luyện, hắn trực tiếp bỏ qua loại cảm giác này luôn.

Chỉ có chút xíu cực nhọc mà bản thân cũng không chịu nổi, vậy thì còn tu luyện gì nữa, hắn cứ trực tiếp trở về thành Thiên Cửu, làm một tiểu bá vương chẳng phải sẽ tốt hơn à?

Cái thân thể và tinh thần này thật là quá mức hèn mọn.

Chúng cứ liên tục truyền đến cho hắn tín hiệu lười biếng, như là đang muốn đồng hóa hắn vậy. Nhưng mà Lâm Phàm vẫn luôn tràn ngập niềm tin tuyệt đối với việc tu luyện, làm sao hắn có thể vì bị thân thể và tinh thần tra tấn mà dễ dàng từ bỏ như vậy?

“Cốc cốc!”

Tiếng đập cửa truyền đến.

“Lâm huynh, có ở đó không?”

Lâm Phàm đang tu luyện thì nghe thấy có giọng nói truyền đến từ ngoài cửa, hắn khẽ nhíu mày, bản thân rèn luyện Long Cốt, hắn chỉ có duy nhất một ý nghĩ là không muốn bất cứ ai đến quấy rầy mình.

Chỉ là Lâm Phàm không ngờ rằng cái người cùng hắn nhập môn, Cố Ngạo, hình như lại vô cùng rảnh rỗi, mỗi ngày đều chạy đến chỗ này của hắn.

Cốc cốc!

Cốc cốc!

Tiếng đập cửa truyền đến không ngớt.

Lâm Phàm bị hắn đánh bại, chỉ đành đứng dậy ra mở cửa.

“Cố huynh, có chuyện gì sao?” Lâm Phàm hỏi.

Mọi người đều là đồng môn của nhau, tuy rằng hành vi của Cố Ngạo đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc hắn tu hành, nhưng trên mặt Lâm Phàm vẫn nở nụ cười thân thiện mà nói chuyện với đối phương.

Cố Ngạo lên tiếng: “Lâm huynh, mấy ngày gần đây ta mới phát hiện sơn môn có nhiệm vụ, mọi người có thể dựa vào mức độ cống hiến để đổi lấy rất nhiều thứ hữu dụng trong sơn môn, chúng ta nhập môn chung đợt, theo lý thì nên dìu dắt lẫn nhau, không biết Lâm huynh có hứng thú đi làm nhiệm vụ với ta không?”

Sơn môn cũng giống với ngoại giới, đều là quần thể, mà chỉ cần nơi nào có quần thể thì ắt sẽ có sự chia bè kết phái, tỉ lệ thành công để lôi kéo được những người khác cực kì thấp, cho nên tốt nhất là hãy tìm kiếm người gần giống với mình.

Rất rõ ràng, Lâm Phàm chính là người tốt nhất được chọn trong lòng Cố Ngạo.

“Không có hứng.” Lâm Phàm trả lời đầy quyết đoán, nếu hắn cho đối phương hy vọng thì không biết Cố Ngạo sẽ còn định phiền hắn tới khi nào.

“Lâm huynh, ngươi nghĩ kĩ lại đi, chuyện này rất quan trọng với cả hai chúng ta.” Cố Ngạo không ngờ Lâm Phàm lại từ chối một cách quyết đoán như vậy, thật là khiến hắn ta không thể tưởng tượng.

Lâm Phàm nói: “Đa tạ ý tốt của Cố huynh, nhưng ta thật sự không có hứng thú, hiện giờ ta đã sắp đột phá rồi, chỉ muốn yên tâm tu luyện, không thể tiêu hao quá nhiều tinh lực cho chuyện khác.”

Cố Ngạo đành thở dài, vô cùng tiếc nuối đáp: “Vậy phiền Lâm huynh rồi, cáo từ.”

“Tạm biệt.”

Lâm Phàm nhìn theo bóng dáng rời đi của Cố Ngạo.

Sau đó hắn đóng sầm cửa lại.

So với việc tu luyện, bất cứ chuyện gì khác cũng hoàn toàn không đáng để nhắc tới.

Lâm Phàm tĩnh tâm tu luyện.

Không màng đến mọi sự.

Bất kì người nào gia nhập vào sơn môn thì đều sẽ nộp tiền bảo kê, chủ động dâng tặng hậu lễ để kết thân với những sư huynh và sư tỷ, xây dựng mối quan hệ trong quần thể, đến lúc gặp chuyện tốt còn có thể được chia cho một chén canh.

Chương 104 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!