Sau khi Cố Ngạo kết thân thất bại ở chỗ Lâm Phàm, bèn chạy khắp nơi làm quen móc nối, sau đó nhờ vào mối quan hệ mà quả thật đã gia nhập được vào mạng lưới quan hệ của một vị sư huynh.
Mà từ sau khi Lâm Phàm gia nhập sơn môn, hắn chỉ dốc lòng tu luyện, rất ít khi xuất hiện trước công chúng.
Thời gian trôi qua nhanh.
Mới đó đã được một tháng.
Lâm Phàm tự gò bó cuộc sống của chính mình, thậm chí dùng từ buồn tẻ để hình dung cũng không phải là nói quá, nhưng nhờ có sự trợ giúp của bạo kích, Đệ Nhất Cốt được rèn luyện càng thêm nguyên chất.
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp ba mươi lần!】
【 Nhắc nhở: Đệ Nhất Cốt tăng cấp!】
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp hai trăm ba mươi lần!】
【 Nhắc nhở: Nhận được điểm vạn năng + 230!】
Theo sự tăng cấp, Đệ Nhất Cốt vốn đang màu đen liền xảy ra sự biến hóa nghiêng trời lệch đất, như được trải qua thiên chuy bách luyện, màu đen dần tiêu biến, thay vào đó là một sắc vàng óng ánh như được mạ lên một lớp vàng ròng.
Một cổ khí huyết hùng hồn hoàn toàn nứt toạc ra, lưu thông trong khắp cơ thể.
Tủy tính của Đệ Nhất Cốt lại càng sôi sục hơn, Lâm Phàm có thể cảm nhận được rõ ràng kình đạo đang tăng vọt.
Nếu Lâm Phàm không mượn dùng điểm vạn năng, hắn chắc chắn tình hình Đệ Nhất Cốt sẽ không hoàn hảo như vậy, việc phá vỡ Đệ Nhất Cốt, rèn luyện Đệ Nhị Cốt, chính là một loại đột phá không hoàn mỹ.
Khó mà có thể đạt được cảnh giới vô địch thế này.
Về phần điểm vạn năng, khi Lâm Phàm chọn cách tiêu tốn số điểm cho việc đột phá, một luồng sức mạnh huyền diệu lại dung nhập vào trong thân thể hắn, dường như chính luồng sức mạnh đó đã giúp hắn tăng lên được tới cảnh giới mà bản thân cho là thật hoàn mỹ.
“Quả không uổng công mình đã nỗ lực cho tới tận bây giờ.”
Lâm Phàm mỉm cười, sau khi bản thân đã cảm nhận được một luồng sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể thì hắn cũng không hề tỏ ra đắc ý hay chủ quan, hắn chỉ tiếp tục tu luyện, dựa theo phương thức tu luyện đầu tiên trong bản vẽ Trọng Thiên Đồ mà tiếp tục rèn luyện.
Sau khi Đệ Nhất Cốt được luyện đến màu vàng, độ thông thạo đã đạt tới sáu nghìn, căn cứ theo tốc độ rèn luyện hiện tại, tính theo số lần bạo kích, rất có thể chỉ cần khoảng hai đến ba tháng là đã tăng cấp.
Mà đối với bất cứ kẻ nào khác, để rèn luyện được Đệ Nhất Cốt từ sắc vàng lên đến màu đỏ, ngoại trừ tiềm lực phải đạt tiêu chuẩn ra thì còn cần mất một khoảng thời gian tận mấy năm liền.
Thấm thoát.
Một tháng nữa lại trôi qua.
Cố Ngạo không còn đến tìm Lâm Phàm nữa, hắn ta nhận ra cái người nhập môn cùng đợt này với mình thật sự vô cùng quái dị, hắn không hề hòa đồng với mọi người, mà cũng chưa từng xuất hiện qua vài lần.
Hiện tại mối quan hệ của hắn ta với các sư huynh, sư tỷ ở ngoại môn cũng không tồi.
Vậy nên Cố Ngạo cũng đã dần quên mất Lâm Phàm.
Lúc này.
Sau khi tu luyện xong, Lâm Phàm cảm giác thân thể có một loại khó chịu không thể nói nên lời, hình như là vì hắn tu luyện quá lâu, cơ thể và tinh thần đã đạt tới mức cực hạn.
Cái cảm giác kháng cự mỗi lúc càng thêm mãnh liệt.
Lâm Phàm thoáng nghĩ ngợi.
Sau đó hắn đẩy cửa bước ra, hít sâu một hơi, tinh thần rõ ràng đã thoải mái hơn rất nhiều, hắn lại ngẩng đầu nhìn lên không trung, ánh nắng chói chang khiến Lâm Phạm hơi không kịp thích ứng.
“Quả nhiên mình đã tu luyện quá lâu.” Lâm Phàm cười tự giễu, trong khoảng thời gian tu luyện này, thực lực hắn sớm đã có chuyển biến đến long trời lở đất, lợi hại hơn khi mới vào sơn môn rất nhiều.
Chính Đạo tông nằm ở trên núi, có sức ảnh hưởng rất lớn, trong đó Ninh thành cũng là do Chính Đạo tông quản lý, có rất nhiều đệ tử không ở lại sơn môn mà xuống núi, vào thành làm việc.
Điều này không chỉ giúp bọn họ kiếm được ngân lượng, mà còn có thể tích lũy cống hiến ở sơn môn.
Mức độ cống hiến tượng trưng cho mức trả công của bản thân ở sơn môn, có thể được dùng để đổi lấy rất nhiều món đồ, thậm chí đổi được cả những thứ như đại dược.
Đi tới, đi tới.
Một bóng đen đánh úp về phía Lâm Phàm.
Theo thói quen, hắn định giơ tay bắt lấy vật thể bí ẩn đang bay tới mình, thế nhưng khi nhìn kỹ, hóa ra chỉ là một quả cầu, kiếp trước thứ này được gọi là bóng đá.
“Vị sư đệ kia, phiền ngươi ném lại quả cầu giúp ta.”
Từ đằng xa, một đám người đang đứng đó.
Lâm Phàm nhìn về phía bên kia, không ngờ ở đây thế mà cũng có người chơi cái này, sau đó hắn ném quả cầu qua.
“Sư đệ, cảm tạ.”
Đối phương cảm tạ Lâm Phàm.
Hắn nhìn đám người đó, phát hiện cách bọn họ chơi cầu có hơi không giống với hắn tưởng tượng, ở kiếp trước, với lực đá này của bọn họ, e là đã có thể đá bay luôn cả cầu lẫn người.
Lâm Phàm tùy ý đi dạo một vòng, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn nhiều.
Đối với Lâm Phàm mà nói, hắn phải đợi cho tâm trạng của chính mình bị đánh lừa, đến khi cơ thể và đầu óc lơi lỏng rồi thì lập tức trở về tu luyện.
Lâm Phàm trở về phòng.
Hắn ngồi khoanh chân, vận hành Trọng Thiên Đồ, tiếp tục rèn luyện Đệ Nhất Cốt.
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười hai lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ nhất cốt +12! 】
Tu luyện cần có sự kiên nhẫn và cứng cỏi, bên người lúc nào cũng chỉ có sự buồn tẻ bầu bạn, nếu chút cô đơn này mà cũng không thể chịu nổi, vậy thì con đường tu hành cũng chẳng còn thích hợp với bản thân nữa.
Thời gian trôi qua nhanh, thấm thoát đã hai tháng.
Hôm nay.
Theo như lời hệ thống nhắc nhở.
Lâm Phàm biết rằng… Đệ Nhất Cốt đã tăng cấp, đạt đến trạng thái viên mãn.
【Nhắc nhở: Đệ Nhất Cốt lên cấp!】
【Nhắc nhở: Phát động 270 lần bạo kích!】
【Đạt được: Điểm vạn năng +270!】
Xem bảng.
【Lâm Phàm!】
【Mị lực: 80/100 (0/10).】
【Cảnh giới: Tẩy Tuỷ tầng một (0/1000).】
【Thiên phú: Thượng đẳng (0/1000).】
【Võ kỹ: Đại Lực Ngưu Ma Quyền (viên mãn), Toái Tinh Tuỳ Ảnh Thối (viên mãn), Tứ Hợp Chưởng (viên mãn).】
【Bí pháp: Điệp Sơn Kình (viên mãn).】
【Tâm pháp: Trọng Thiên Đồ (không độ thông thạo).】
【Long cốt: Đệ Nhất Cốt (đỏ). 】
【Độ thông thạo: …】
【Điểm vạn năng: 821 điểm.】
Hắn rất hài lòng với tình hình hiện tại, tu luyện Đệ Nhất Cốt đến màu đỏ, nền móng căn bản đã không thể bị phá huỷ.
Chương 105 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]