Với tình hình trước mắt hắn đã đủ để đột phá Đệ Nhất Cốt tiến vào trạng thái Đệ Nhị Cốt, mà cảnh giới cũng tăng lên theo.
Nhưng hắn không cần tăng cấp vội vã như vậy.
Muốn dùng điểm vạn năng để đột phá, đó mới là trạng thái hoàn mỹ nhất.
Lâm Phàm đứng dậy, rửa mặt rồi đẩy của rời đi. Theo sự viên mãn của Đệ Nhất Cốt, tâm trạng hắn cũng vui vẻ vô cùng, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng hơn.
Truyền Công đường.
“Ngươi là đệ tử trong sơn môn chúng ta?”
Người giữ cửa Truyền Công đường là một vị nam tử trung niên, lúc thấy Lâm Phàm, trên mặt mang vẻ ngờ vực, hơi cảnh giác. Hắn ta nhìn từ trên xuống dưới, đúng là mặc quần áo của Chính Đạo tông rồi, nhưng trông mặt mày lạ quá, vốn chưa từng gặp qua.
“Sư huynh, đây là lệnh bài của ta.”
Lâm Phàm không còn cách nào chỉ có thể lấy lệnh bài ra. Chính Đạo tông chiếm giữ một núi, chốn ấy khá là rộng nhưng số đệ tử ngoại môn cũng không nhiều, đi theo con đường tinh phẩm lại thường xuyên xuất hiện, cho dù không biết cũng sẽ thấy quen mắt.
Dương Thân nhận lấy lệnh bài, nhìn kĩ, xác nhận người trước mắt này đúng là đệ tử sơn môn.
“Ồ, Lâm sư đệ, ta có nghe nói về một trong hai vị sư đệ được sơn môn chiêu mộ mấy tháng trước. Chỉ là mấy tháng qua ta chưa từng gặp ngươi.”
Dương Thân cũng hơi hiểu biết về Cố Ngạo, tên kia khá hiểu chuyện, chung đụng với đệ tử ngoại môn bọn họ là không tệ.
“Sư huynh, thường ngày ta đề tu luyện, rất ít đi ra ngoài, gần đây hơi có cảm ngộ nên ra ngoài đi lại một chút.” Lâm Phàm biết tu luyện là điều rất tốt, nhưng hạn chế chính là bản thân như người vô hình, vốn không hề có cảm giác tồn tại.
Gia nhập sơn môn đã được mấy tháng trời mà những người hắn biết e là cũng chỉ có Cố Ngạo, Hoàng Hàn và Mã Trung.
Nhỡ đâu ba người này bị người khác đánh chết.
Mà thông tin cá nhân của hắn cũng bị người ta huỷ đi, trực tiếp vị vu khống là gian tế ẩn mình trong Chính Đạo tông, sợ là mọi người đều sẽ tin tưởng, vì chẳng có mấy ai đã từng gặp hắn.
“Thì ra là thế.” Dương Thân hiểu ra, có chút khen ngợi nhìn Lâm Phàm, những sư đệ cố gắng tu luyện đều là sư đệ tốt: “Lâm sư đệ, tu luyện là chuyện tốt nhưng không có chuyện gì thì cũng phải đi vòng quanh làm quen với mọi người. Nếu không vì nhìn thấy lệnh bài thậm chí ta còn nghĩ rằng làm sao ngươi trà trộn vào sơn môn được đấy.”
Lâm Phàm xấu hổ cười cười: “Sư huynh, ta muốn xem bí tịch.”
“Muốn xem võ kỹ hay là bí pháp?”
“Muốn xem cả hai.”
“Ồ, không sao. Có điểm cống hiến không?”
“Không có.”
Lâm Phàm vừa dứt lời.
Dương Thân ngây người nhìn Lâm Phàm, ánh mắt dần dần quái dị. Tựa như hắn ta đang hỏi, điểm cống hiến để vào Truyền Công đường cũng không có, có phải hơi quá không?
“Sư huynh, ta biết rằng xem bí tịch cần phải có điểm cống hiến nhưng ta chỉ muốn nhìn xem có bí tịch ta cần hay không thôi.” Lâm Phàm biết vị sư huynh trước mặt này đã hiểu lầm về hắn.
Mục đích hắn gia nhập Chính Đạo tông đúng là muốn được tiếp xúc với nhiều bí tịch hơn.
Nếu không Thanh Nang tông cũng sẽ không bị hắn quyết đoán gạt ra ngoài.
Dương Thân nói: “Chắc chắn có, chuyện này thì ngươi khỏi phải nghi ngờ. Sơn môn chúng ta, thứ khác thì không nhiều riêng chỉ có bí tịch, cho dù ngươi có tu luyện mấy đời cũng chưa chắc đã tu luyện hết.”
Lúc nói đến đây, Dương Thân có vẻ hơi đắc ý.
“Sư đệ, chỉ có cống hiến cho sơn môn mới phát triển tốt hơn. Ta đề nghị ngươi đi kiếm điểm cống hiến, trước hết đừng có đổi bí tịch gấp, có thể dùng điểm cống hiến đổi lấy một chút đại dược, rèn luyện long cốt cho tốt. Chờ đến khi tu vi của ngươi đến Tẩy Tuỷ tầng hai, rèn luyện Đệ Nhị Cốt là có thể trở thành đệ tử nội môn, đến lúc đó đi chọn bí tịch cũng không muộn.” Dương Thân nhắc nhở Lâm Phàm.
Ở trong sơn môn lâu như vậy, chính hắn ta cũng đúc kết được hình thức sinh tồn.
Rất nhiều sư đệ vừa vào sơn môn đều muốn dùng điểm cống hiến để đổi bí tịch. Thật sự hành vi này không hề sáng suốt, bí tịch đổi được ở ngoại môn sao có thể so sánh được với nội môn.
Vẫn nên dùng điểm cống hiến đổi đại dược dùng để tăng tiến độ tu luyện long cốt, rút ngắn thời gian dài buồn chán, từ đó tại lúc đạt Tẩy Tuỷ tầng hai trở thành đệ tử nội môn.
“Đa tạ sư huynh nhắc nhở.” Lâm Phàm nói.
Mặc dù hắn không ủng hộ lời nói của Dương Thân, nhưng không muốn xảy ra tranh chấp cho nên chấp nhận lời nói của đối phương, đó là lựa chọn sáng suốt nhất.
“Ừ.”
Dương Thân hài lòng gật đầu, hắn ta ưa thích sư đệ biết nghe lời khuyên bảo.
…
Lâm Phàm đi vào nơi nhận nhiệm vụ.
Có không ít đệ tử đồng môn quanh quẩn ở nơi này để tìm nhiệm vụ phù hợp.
Nhiệm vụ có loại đơn giản, cũng có loại độ khó cao.
Trong đó nhiệm vụ đơn giản nhất chính là đến chi nhánh Ninh thành làm chút chuyện nhỏ như là giữ gìn an ninh trật tự, cần liên tục duy trì trong bao nhiêu ngày, v.v…, không có gì nguy hiểm, tất nhiên điểm cống hiến cũng ít.
Trong đó, loại có độ khó cao cần phải đi giết địch.
Đều là kẻ thù bị Chính Đạo tông truy nã.
Tu vi, nơi thường xuyên qua lại, v.v…, đều được đánh dấu rõ ràng, tuy hơi nguy hiểm nhưng thù lao lại rất lớn.
Lâm Phàm cẩn thận chọn.
Rất nhanh hắn đã tìm được nhiệm vụ phù hợp.
【Trong Thanh Phong trại tại Ninh thành có một nhóm thổ phỉ, chém đầu thủ lĩnh của nhóm thổ phỉ, tưởng 500 điểm cống hiến. Thủ lĩnh nhóm thổ phỉ - Ngô Trung Thiên, Tẩy Tuỷ tầng một, độ khó cao, thận trọng!!】
Lâm Phàm gỡ tấm thẻ nhiệm vụ được treo ở trên vách tường xuống.
500 điểm cống hiến là đủ rồi.
Có thể đổi một số bí tịch ở Truyền Công đường.
…
Ninh thành.
Vương phủ.
“Xin hỏi ngươi tìm ai?” Hộ vệ canh cổng dò hỏi.
“Ta tìm Vương Bảo Phong, nhờ ngươi đi thông báo một tiếng.” Khi đến Ninh thành, việc đầu tiên Lâm Phàm làm chính là đi tìm Vương Bảo Phong. Đối phương đã giúp đỡ hắn không ít, hôm nay lại đi ngang qua nên tới gặp một lần.
“Xin chờ chút.”
Rất nhanh.
Vương Bảo Phong đi đến, hắn ta vui mừng khôn xiết khi lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Phàm, “Lâm huynh…”
“Vương huynh, mấy tháng không gặp, dạo gần đây có khoẻ không?” Lâm Phàm cười nói.
“Khỏe, rất khoẻ. Không ngờ nhanh như thế đã được gặp lại Lâm huynh.”
Chương 106 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]