Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 107: CHƯƠNG 107: TẨU TỬ ĐÚNG LÀ NGƯỜI TỐT

Vương Bảo Phong quan sát Lâm Phàm, nhìn thấy lệnh bài bên hông hắn thì mang vẻ mặt giật mình nói: “Lâm huynh, ngươi đã gia nhập Chính Đạo tông?”

Lâm Phàm nói: “Không phụ sự kỳ vọng, ta đã là đệ tử của Chính Đạo tông.”

“Mời, mau vào đi.” Thậm chí Vương Bảo Phong còn muốn nắm chặt nắm đấm, vung mạnh cánh tay, hắn ta biết bản thân mình đã cược đúng rồi.

Trong phủ đệ.

Vương phu nhân nói: “Bảo Phong nhà ta vẫn luôn nói ở bên tai ta rằng Lâm huynh đệ nhất định sẽ được Chính Đạo Tông thu làm đệ tử, trong lòng ta cũng như phu quân ta đều nghĩ như vậy. Dù sao lần đầu tiên gặp ta có thể nhìn ra được Lâm huynh đệ chắc chắn là người tài trong nhân gian.”

Lâm Phàm ôm quyền nói: “Đa tạ tẩu tử.”

“Mọi người cứ trò chuyện, ta đi chuẩn bị đồ ăn. Lâm huynh đệ đến nhất định phải tiếp đãi chu toàn mới được.”

“Tẩu tử, không cần phiền phức vậy đâu.”

“Không sao, không sao, Lâm huynh đệ đến sao có thể không tiếp đãi chu toàn được. Hai người cứ trò chuyện, ta chuẩn bị xong sẽ thông báo cho hai người.”

Lâm Phàm biết không khuyên được đành cười nói: “Vương huynh đúng là có phúc lớn, lấy được một nữ tử hiền lành như tẩu tử.”

“Đâu có, chỉ là một nữ tử bình thường thôi.”

Ngoài miệng Vương Bảo Phong nói bình thường nhưng nghe thấy người khác khen ngợi vợ mình, hắn ta vẫn rất tự hào.

Dùng bữa, trên bàn ăn.

“Ngô Trung Thiên, Thanh Phong trại, ta nghe nói kẻ đó là thổ phỉ, thủ đoạn tàn nhẫn, làm người hung ác. Quan phủ từng xuất binh tiêu diệt mấy lần mà không thành công, mà còn tổn hại không ít người. Kẻ này rất bỉ ổi, âm hiểm.”

“Lâm huynh, không có nguy hiểm gì chứ?”

Lúc Vương Bảo Phong nghe đến Ngô Trung Thiên, vẻ mặt thay đổi. Hắn ta biết rõ đối phương là cái loại tệ hại gì, nghe thấy Lâm huynh muốn đi tiêu diệt thì không khỏi lo lắng.

Lâm Phàm nói: “Đã tìm hiểu qua tình hình, chắc sẽ không có vấn đề gì.”

Vương Bảo Phong trầm giọng nói: “Lâm huynh có cần trợ giúp gì không, chỉ cần ngươi nói ra, huynh đệ ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực.”

“Không cần, ta tự có kế hoạch riêng.” Xưa nay Lâm Phàm không làm chuyện mình không nắm chắc, thấy Vương Bảo Phong nghe đến tên Ngô Trung Thiên thì vẻ mặt thay đổi, rõ ràng là với bọn họ Ngô Trung Thiên có tính nguy hiểm rất cao.

“Lâm huynh, ta nghe nói Ngô Trung Thiên có thể thuận buồm xuôi gió như thế, hình như là do có cửa sau thâm sâu, có quan hệ với quan phủ. Ngươi nên cẩn thận một chút.” Vương Bảo Phong nhắc nhở.

“Ngươi còn nhớ mấy tháng trước lúc chúng ta vừa kết bạn, gặp phải mấy người kia ở trên đường không?”

Lâm Phàm nói: “Ngươi nói đến mấy người của quan phủ?”

“Đúng, chính là bọn họ. Sau này khi ngươi đi đến núi Bách Thiện, không bao lâu thì nhóm người kia chết, kiểu chết vô cùng thảm. Họ được phát hiện trên một cây cầu, bị người ta móc mắt, chặt đứt tứ chi, chết do mất máu quá nhiều.” Lúc nói đến những chuyện này, tim Vương Bảo Phong đập mạnh một cái, tàn nhẫn quá.

Lâm Phàm nhớ kỹ những lời này vào lòng, hắn cảm thấy những gì Vương Bảo Phong nói không phải giả. Về phần Ngô Trung Thiên có quan hệ với quan phủ hay không đối với hắn chẳng mấy quan trọng.

Mục đích của hắn rất đơn giản.

Đánh chết đối phương, vặn gãy đầu của gã rồi đem về giao nộp, đổi được một số bí pháp, dựa vào tiểu phụ trợ bạo kích tu luyện đến viên mãn trong thời gian ngắn nhất.

Vương phu nhân nói: “Phu quân, khó khăn lắm Lâm huynh đệ mới xuống núi một lần, đừng cứ nói đến mấy chuyện chém giết này mãi, Lâm huynh đệ ắt sẽ có dự tính của riêng mình.”

“Nói rất đúng, Lâm huynh, chúng ta uống rượu đi.”

“Được.”

Lâm Phàm cười, nhiệt tình nói một vài việc vặt với Vương Bảo Phong. Về phần đối phương hỏi tình hình trong Chính Đạo tông, nói thật hắn cũng không biết nên nói gì, trong thời gian mấy tháng gia nhập Chính Đạo tông, hắn vẫn luôn tu luyện.

Nào có mấy thứ kiến thức kia.

Ngày tiếp theo.

Lâm Phàm ở nhờ tại Vương phủ một đêm, vừa rạng sáng hắn đã ra ngoài, đi đến trạm dịch tìm một người truyền tin tức, hắn viết phong thư gửi lại thành Thiên Cửu cho lão Quách.

Cuối cùng, hắn cũng có chút lo lắng.

Nếu như mãi không có tin tức sẽ rất dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều, đừng thấy Bát tiểu thư giao thân thể cho hắn thì đã là người của hắn, thật ra vẫn cần có sự uy hiếp.

Để cho họ biết rằng hắn đã trở thành đệ tử sơn môn.

Với thân phận cỡ này ở đây, có thể ép cho bọn họ yên ổn trong thời gian dài.

Tại núi Ma Bàn cách Ninh thành hơn trăm dặm, nơi đó là đại bản doanh của Thanh Phong trại. Ngọn núi này giống như cối xay nên mới được gọi với cái tên như vậy.

Xung quanh có một vài thôn trang nhỏ, những người chỉ dựa vào đi săn bắn để kiếm sống. Chưa bao giờ họ dám tiến vào ngọn núi này, mọi người đều biết trên núi có Thanh Phong trại, đám thổ phỉ kia rất là tàn nhẫn.

Nếu gặp phải chúng trong núi, kết quả sẽ rất thê thảm.

Lúc này, có hai tên thổ phỉ cầm theo vò rượu, nói cười đi tuần tra trong núi. Bọn chúng rất tự tin về mức độ an toàn xung quanh, cho rằng không kẻ nào có can đảm đến đây gây rối.

Cũng không hỏi thử xem, đây là nơi nào.

“Tóm lại là Ngô Trung Thiên có ở trong Thanh Phong trại không?”

Lâm Phàm nhìn hai tên thổ phỉ đi ngang qua, hắn không đánh rắn động cỏ mà chỉ lẳng lặng chờ đợi cùng. Mục đích của hắn rất đơn giản, nhìn thấy Ngô Trung Thiên, xác nhận đối phương không có bất cứ vấn đề gì sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đánh chết người kia.

Mấy ngày sau.

Lâm Phàm chờ đợi trong núi Ma Bàn, không nhìn thấy bóng dáng Ngô Trung Thiên đâu, trái lại phát hiện ra số lượng thổ phỉ của Thanh Phong trại hơi nhiều. Từng đợt tuần tra liên tiếp, hơn nữa còn có những cuộc tuần tra song song, chính là người phía trước đang đi tuần, đằng sau vẫn còn người đi theo.

Thỉnh thoảng, sẽ có tiếng còi truyền lại tín hiệu.

Đảm bảo tín hiệu không bị dừng.

Lúc này.

Có tiếng vó ngựa truyền đến tai Lâm Phàm.

Lâm Phàm nấp ở dưới một gốc cây, nhìn thấy một nhóm thổ phỉ rời khỏi núi. Hắn suy nghĩ một lúc rồi đi theo, với lực chân của hắn, một khi đã thi triển ra thì tốc độ còn nhanh hơn cả ngựa.

Hắn nhìn kẻ thổ phỉ dẫn đầu kia, chắc chắn không phải Ngô Trung Thiên. Khí tức của kẻ kia có hơn lôn xộn, tu vi cũng không cao, tối đa cũng chỉ là Đoán Khí tầng bốn tầng năm thôi.

Chương 107 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!