Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 108: CHƯƠNG 108: HIỆN TẠI TA LÀ MỘT TÊN THỔ PHỈ

Dùng một đầu ngón tay là có thể bóp chết.

Đi theo.

Phát hiện ra hướng đi của bọn chúng dẫn đến một thôn trang nhỏ.

Lâm Phàm chìm vào trầm tư, biết rằng cứ tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ không ổn. Hắn trực tiếp tăng thêm tốc độ để đến thôn trang trước đám thổ phỉ.

Có điều hắn nhận ra trong thôn trang này từ lâu đã không còn một bóng người.

Xem ra là biết thổ phỉ sẽ tới nên đã trốn đi từ trước rồi.

Lâm Phàm thấy trong sân của một hộ gia đình có quần áo được treo trên dây. Hắn suy nghĩ một lúc rồi thuận tay lấy đi, rời khỏi thôn trang…

Sau một khoảng thời gian.

Núi Ma Bàn.

Bọn thổ phỉ lúc trước đến thôn trang cướp bóc đã trở về.

Tên thổ phỉ cầm đầu cưỡi ngựa nhìn hàng hoá phía sau tỏ vẻ rất hài lòng. Mặc dù chúng không cướp được thứ gì tốt, nhưng dù sao cũng không ra về tay không.

Đột nhiên.

Gã nhìn thấy một người mặc quần áo tả tơi xuất hiện ở núi Ma Bàn, còn cầm cây gậy trong tay dường như vô cùng mệt mỏi, tóc tai lộn xộn, mặt mũi đầy bụi bặm.

“Ngươi là ai, sao dám xuất hiện ở đây?” Tên thổ phỉ cầm đầu dò hỏi, đồng thời quan sát kỹ đối phương.

Thấy người kia không có tính uy hiếp mới buông lòng cảnh giác, đối với lũ thổ phỉ bọn chúng, người có thể khiến chúng phải sợ hãi còn chưa xuất hiện đâu.

“Ta là Lâm Nhị Cẩu, từ Ninh thành tới đây. Ta muốn gia nhập Thanh Phong trại, các người là anh hùng hảo hán của Thanh Phong trại sao?”

“Anh hùng hảo hán? Ha ha, thú vị. Lần đầu tiên nghe thấy có người gọi Thanh Phong trại của chúng ta là anh hùng hảo hán. Tiểu tử, ngươi gây ra chuyện gì rồi?”

“Các vị hảo hán, ta cũng đến bước đường cùng rồi. Ở trong thành ta gặp một tiểu nương xinh đẹp, đang chuẩn đùa giỡn một chút, lại không ngờ rằng nàng chính là con dâu của Vương gia Vương Bảo Phong. Ta thật sự không còn chỗ để trốn, lại ngưỡng mộ các vị anh hùng hảo hán của Thanh Phong trại nên đến đây đầu quân.” Lâm Phàm nghĩ thầm, Vương huynh, cho ta mượn nàng dâu ngươi dùng một lát, mong ngươi đừng trách ta.

Thổ phỉ cầm đầu nghe thế thì kinh ngạc cười to: “Tên tiểu tử ngươi nhìn qua thì thấy yếu đuối nhu nhược thế mà lại có cái gan này. Cũng biết Thanh Phong trại chúng ta là anh hùng hảo hán, thấy ngươi rất biết nói chuyện nên nhận ngươi, đi theo sau chúng ta cùng nhau vào trại.”

Lâm Phàm không ngờ là lại dễ như vậy.

Có điều ngẫm lại thấy cũng đúng, dung nhập vào đám thổ phỉ là dễ nhất, đương nhiên nếu muốn gia nhập để xông pha tạo nên tiếng tăm thì là chuyện không thể. Với tình huống của hắn, gia nhập vào Thanh Phong trại chính là vật hi sinh, thêm làm nhân số, gặp được đối thủ, loại hình này của hắn chính là vật hi sinh xông lên đầu tiên.

Lâm Phàm đi theo bọn thổ phỉ này vào trong trại.

Quan sát tình hình xung quanh.

Bọn thổ phỉ này đều là một đám người ô hợp, không có cường giả nào.

“Vị ca ca kia là trại chủ của chúng ta sao?” Lâm Phàm giả vờ như chẳng hiểu chuyện gì, hỏi.

“Đương nhiên là không phải, trại chủ còn uy phong hơn nhiều.”

“A, còn uy phong hơn người này, thật muốn tận mắt nhìn thấy trại chủ.”

“Chờ đã, ta vào Thanh Phong trại lâu như vậy cũng chưa được bái kiến trại chủ được mấy lần. Có điều nếu may mắn ngươi cũng có thể gặp được.”

Lâm Phàm chủ động bắt chuyện với đối phương.

Xem ra Ngô Trung Thiên ẩn náu rất sâu.

Không thường xuyên xuất hiện ở trong trại.

Cũng may là hắn đưa ra lựa chọn thông minh. Nếu muốn giết Ngô Trung Thiên đương nhiên chỉ khi trở thành một thành viên trong đó, được bao ăn bao ở, chậm rãi chờ đợi.

Chỉ mong có thể gã xuất hiện sớm một chút.

Mấy ngày sau!

Lâm Phàm trà trộn vào trong đám đạo phỉ thành công, mỗi ngày đều phải đi tuần. Bởi vì hắn mới gia nhập, mấy kẻ kia đều vào sớm hơn hắn, coi như là tiền bối, cho nên vụ đi tuần hầu như mỗi ngày đều có mặt hắn.

Khoảng thời gian này không có thu hoạch nào khác.

Chỉ là mò mẫm núi Ma Bàn đến thuộc luôn đường, quen thuộc giống như đang đi ra ngọn núi sau nhà vậy.

Vốn tưởng nhiệm vụ này rất đơn giản, giờ mới thấy khó, quá tốn kém thời gian, không biết bao giờ Ngô Trung Thiên mới xuất hiện.

Lại mấy ngày trôi qua.

Chuyện làm Lâm Phàm hăng hái tinh thần đã đến - Ngô Trung Thiên trở về.

Ngô Trung Thiên giống hệt như Lâm Phàm nghe ngóng được, trung tuổi, dáng vẻ như lang sói, ánh mắt sắc lạnh, người bình thường gặp gã đều bị gã dọa sợ.

Thanh Phong trại rộn ràng hẳn lên.

Mổ lợn, giết dê, vò rượu chất đống, tối nay mở tiệc lớn, đây là ngày mà tất cả đạo phỉ thích nhất, chỉ cần trại chủ trở về, sẽ tưng bừng mở tiệc, làm một đêm không say không về.

Buổi tối.

Lâm Phàm cùng một đám tiểu lâu la quây quần bên đống lửa, uống rượu ăn thịt, thỉnh thoảng nhìn vào trong phòng, với địa vị của hắn chưa được phép đi vào trong đó.

Muốn được nhậu nhẹt ở trong đó thì phải là người ở Thanh Phong trại có cấp bậc tiểu đội trưởng.

Những đạo phỉ tép riu ở xung quanh cầm bát rượu tu ừng ực, uống một bát rượu, ngoạm một miếng thịt, ăn đến là thoải mái, mà Lâm Phàm cũng không kém phần, lát nữa phải giết người, phải ăn no mới có sức.

“Trại chủ trở về có khác, mỗi lần đều có rượu thịt, những ngày tháng này thật thoải mái.”

“Thì đương nhiên, Thanh Phong trại của chúng ta tiếng tăm lừng lẫy, người người sợ hãi, quan phủ lúc nào cũng muốn tiêu diệt chúng ta, mà không tự nhìn xem bản thân có bao nhiêu thực lực.”

“Ta nghe nói, trại chủ ra ngoài làm được một vụ làm ăn lớn, tâm trạng vui vẻ, định ở lại trại thêm mấy ngày, mấy ngày này chúng ta sẽ có rượu có thịt, thỏa thích biết bao.”

Lâm Phàm nghe thấy, nhếch miệng cười.

Chỉ lát nữa thôi sẽ không có cơ hội thỏa thích nữa rồi.

Bọn thổ phỉ uống rượu bạt mạng, nôn ra lại uống. Lâm Phàm im lặng chờ đợi, mấy tên này chỉ là binh tôm tướng tép, uống lắm nằm vật ra như xác chết.

Dần dần.

Lâm Phàm nhìn đám tiểu lâu la say rượu nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất, hắn đứng dậy, bưng bát rượu bước đi, ánh mắt dán vào trong phòng thì thấy đám đại hán kia vẫn đang uống rượu.

Không ra tay vội.

Mấy tên kia có chút thực lực mới uống được rượu, nào giống như đám tiểu lâu la, chưa được bao nhiêu đã lăn quay ra đất, gọi cũng không tỉnh.

Cuối cùng.

Hắn thấy đám đạo phỉ trong phòng ngả ra như ngả rạ, mà Ngô Trung Thiên trừ mặt hơi đỏ ra thì không thấy gì khác thường.

Chương 108 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!