Kẻ như Ngô Trung Thiên mà muốn đạt được cảnh giới Tẩy Tủy tầng một, khó lắm, chí ít hắn chưa từng thấy cao thủ chân chính nào lại uống rượu say.
Lâm Phàm bưng bát rượu bước vào trong phòng.
Tiểu đầu lĩnh đồng ý cho Lâm Phàm gia nhập Thanh Phong trại loạng choạng đứng dậy, đi đến chỗ hắn: “Tiểu tử ngươi sao lại vào đây? Mau ra ngoài uống với bọn hắn.”
Vèo vèo!
Lâm Phàm vẫn hờ hững đứng đó, ra tay nhanh như chớp, bàn tay bổ vào cuống họng đối phương, lập tức bị đánh gãy.
“Ô ô…” Đại hán ôm cổ họng, con mắt trợn tròn, ánh mắt không dám tin tưởng nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, dĩ nhiên không ngờ rằng, tên tiểu tử có sắc đảm không có sắc tâm trong mắt gã lại giết chết gã.
Ngô Trung Thiên ngồi im ở đó, ánh mắt u ám nhìn chòng chọc vào Lâm Phàm, sau đó ngửa đầu, một hớp uống sạch rượu trong chén.
“Ai phái ngươi đến?”
Lâm Phàm nói: “Mượn đầu ngươi dùng một lát.”
Vừa dứt lời.
Hắn tóm lấy đại hán đang bưng cổ, ném thẳng về phía đối phương.
“Muốn chết.”
Ngô Trung Thiên bị chọc giận, bùng phát kình đạo khủng bố, chiếc ghế bên dưới nổ tung bàng, đánh một chưởng vào ngực đại hán, mà Lâm Phàm ở phía sau cũng đánh một chưởng vào lưng tên đó.
Hai luồng kình đạo xuyên qua va chạm nhau, so đấu.
Bục bục một tiếng.
Đại hán kẹp giữa bọn họ sao chịu được kình đạo kinh khủng như thế, trong chớp mắt nổ tan xác, máu thịt rơi rớt nhầy nhụa, rải đầy trên mặt đất.
Lâm Phàm và Ngô Trung Thiên lùi về sau, tránh máu thịt dây vào người.
“Thân thủ khá lắm.”
Sắc mặt Ngô Trung Thiên nghiêm trọng, trận giao đấu ngắn ngủi, nhưng gã biết thực lực đối phương không yếu, kình đạo hùng hậu, tuổi còn ít mà tu vi như thế, thực lực tầm thường không tài nào bồi dưỡng nên được.
Quanh đây vài trăm dặm, thế lực có thể bồi dưỡng nên cao thủ bậc này, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Không thể là Thanh Nang tông được, gã có hợp tác với Thanh Nang tông, chắc chắn không phái người giết gã.
Vậy chỉ có Chính Đạo tông làm ra mà thôi.
Bởi vì gã từng chặn cướp hàng hóa của Chính Đạo tông.
“Cũng tạm được.” Hắn quan sát tình hình của Ngô Trung Thiên, kình đạo cũng khá, nhưng vĩnh viễn không thể lọt vào mắt hắn.
Một tên đạo phỉ nằm gục gần chỗ Lâm Phàm mơ màng tỉnh dậy: “Làm sao vậy…”
Ngay lúc gã định ngó nghiêng xem đã xảy ra chuyện gì, Lâm Phàm vỗ chưởng xuống, đánh từ trên đầu tên đạo phỉ đi xuống người, thậm chí còn không thèm liếc mắt.
Lâm Phàm giẫm một bước, lại đánh về phía Ngô Trung Thiên, vận chuyển Điệp Sơn Kình, lực đạo bay xuyên qua bàn tay. Ngô Trung Thiên giơ tay chống đỡ, lập tức cảm thấy kình đạo liên tục không dứt đánh đến như sóng đập bờ, liên tiếp đập vào cơ thể gã.
Mặt gã đỏ bừng, cử động cổ chân, triển khai một kĩ xảo nào đó, hòng dời đi luồng kình đạo này, tiếng kêu rắc rắc không ngừng, gạch đá dưới chân liên tục bị nứt toác.
Ngô Trung Thiên đanh mặt, cổ họng hơi động, đột nhiên phun ra một cục đờm, cục đờm này bay vút đi như một mũi tên nhọn, đập vào cột nhà phía sau, tưởng chỉ là một cục đờm vô dụng, lại đánh thủng cây cột.
Lâm Phàm thấy cảnh này, phải thốt lên khá lắm.
Triển khai Tứ Hợp Chưởng, chưởng ấn dày đặc, tàn ảnh không ngừng, ngăn chặn tất cả đường lui của Ngô Trung Thiên. Lâm Phàm nắm lấy cơ hội, hai tay thành trảo, tóm chặt hai tay gã.
Ngô Trung Thiên kinh hãi, có dự cảm chẳng lành, một chân đạp đất, bay thẳng lên trời, hai người tạo thành một đường thẳng.
“Thiên Cân Trụy!”
Rắc rắc!
Đất đá dưới chân Lâm Phàm vỡ nứt, kình đạo mà đối phương đánh đến rất khủng khiếp, sau đó chỉ thấy Lâm Phàm giơ chân, đạp mạnh vào lồng ngực Ngô Trung Thiên.
Bịch!
Ngô Trung Thiên bị đánh bật ra ngoài, đụng phải cây cột, một tay chống đất, một tay che ngực, khóe miệng tràn ra máu tươi.
“Tên đáng chết.”
Lúc này Ngô Trung Thiên rơi vào thế bất lợi, đột nhiên, long cốt sau lưng chấn động, kích hoạt tủy tính, lượng lớn khí huyết tràn ngập trong cơ thể.
Loạt xoạt!
Quần áo rách tung, chỉ thấy cơ thể đối phương bỗng nhiên cường tráng, cơ bắp u lên, gân mạch thô to giống như rễ cây, ngoằn ngoèo khắp người.
Mỗi lần đối phương hít thở, đều khuếch tán ra kình đạo hùng hậu.
“Đi chết cho lão tử.” Ngô Trung Thiên gào lên, hai tay đánh tới điên cuồng.
Lâm Phàm hờ hững, hai tay tung chưởng ngang, đánh văng hai cánh tay đối phương, Ngô Trung Thiên có chút không dám tin, kình đạo của đối phương sao có thể mạnh mẽ như vậy.
Vào thời khắc gã vẫn còn đang kinh ngạc.
Lồng ngực đau nhức khó chịu.
Cúi đầu nhìn.
Một quyền của Lâm Phàm khiến lồng ngực gã bị ép lõm vào, kình đạo Điệp Sơn Kình xuyên qua, các bộ phận trong cơ thể vỡ nát, cho dù Ngô Trung Thiên tu luyện đến Tẩy Tủy tầng một, có kình đạo bảo vệ cơ thể vẫn không đỡ được như cũ.
Đã tận dụng cơ hội thì đương nhiên không nương tay, Lâm Phàm nhấc chân đạp lên đầu gối đối phương, răng rắc hai tiếng, đầu gối bị đạp cong, xương trắng đâm thủng da thịt.
Năm ngón tay Lâm Phàm hóa thành đao, đâm thẳng vào cổ họng đối phương, hai tay chụp lên huyệt thái dương.
Các động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.
Không do dự một giây phút nào.
Phịch!
Ngô Trung Thiên quỳ xuống đất, hai tay buông thõng, khóe miệng đầy máu tươi và nước dãi, bị Lâm Phàm liên tiếp ra sát chiêu khiến đầu óc trì trệ, tinh thần mơ hồ, nam bắc đông tây đều không phân biệt.
“Này vẫn chưa chết?” Lâm Phàm thán phục sức sống dẻo dai của cường giả Tẩy Tủy cảnh.
Quá dai.
Lâm Phàm cầm lấy thanh đao ở bên cạnh, giơ tay chém xuống, đầu người bay đi, lôi tấm vải ra, vứt lên cuốn lấy, gói đầu người vào trong tấm vải, buộc lại mang đi.
Ẩn nấp gần nửa tháng, cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiệm vụ này quá khó khăn, người bình thường sao có thể chịu được.
Sau đó là công tác dọn dẹp, hắn đặt bọc đựng đầu người ở một chỗ, nhấc đao hóa thân thành tử thần, xử lý mấy tên còn lại trong Thanh Phong trại, dù cho đã từng chung sống với nhau một khoảng thời gian.
Nhưng xin lỗi… Ta chỉ nằm vùng.
Giơ tay chém xuống, chặt đứt mạng sống, những tên say rượu này cũng thật thoải mái, chìm đắm trong men say không thể tỉnh dậy, không cảm giác được đau đớn, đối với hắn mà nói, đây chính là cái chết nhẹ nhàng nhất.
Đột nhiên.
Lúc Lâm Phàm đi ngang qua một tên thổ phỉ.
Thấy người gã khẽ run lên, nhìn kỹ lại, không phải là khẽ run lên mà là run lên bần bật, đương nhiên không phải uống say như chết.
Chương 109 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]