Lâm Phàm cười, thanh đao trong tay khẽ cạo lên mặt bàn, phát ra âm thanh như sắp đoạt mạnh người.
Tên thổ phỉ giả say không thể chịu đựng sự dày vò như vậy.
“Tha mạng, hảo hán tha mạng.” Mặt mũi thổ phỉ trắng bệch, sợ hãi tột cùng, sao có thể tưởng tượng được một kẻ mạnh đến độ này, ngay cả trại chủ khủng bố như thần cũng bị đánh chết.
Hắn ta quỳ phịch xuống đất, nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống.
“Hảo hán, ta biết nơi cất giấu kho báu bí mật của bang chủ ta, mong ngươi không giết ta, ta sẽ dẫn ngươi đến.”
Kho báu?
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn chính là bí tịch.
“Ở núi Ma Bàn ư?”
“Không.”
Phập!
Lâm Phàm hạ đao gọn ghẽ, chém từ trong ra ngoài, không để tên nào sống sót, xác định không còn kẻ nào còn sống, vứt đao xuống, bắt đầu sờ soạng thi thể.
“Đây là?”
Tìm thấy một lá thư trên người Ngô Trung Thiên, mở ra xem, trên mặt giấy viết rất nhiều chữ giống như tên của dược liệu.
Đọc không hiểu.
Dù đọc có hiểu thì hắn cũng không quan tâm.
Không liên quan gì đến hắn.
Buổi tối.
Thanh Phong trại trên núi Ma Bàn rất yên ắng. Dần dần, mùi máu tanh thu hút sói hoang trên núi đến, một con sói hoàng nhìn thấy đâu đâu cũng có máu thịt xác chết, con mắt xanh biếc hơi choáng váng.
Giống như không dám tin có chuyện tốt như vậy.
Sói hú lên.
Gọi đồng bọn đến.
Ta tìm thấy đồ ngon, gặp thứ tốt thì nên cùng nhau hưởng thụ, ăn một mình nhỡ nuốt nghẹn.
Chính Đạo tông, Nhiệm Vụ đường.
Lâm Phàm vui sướng bước ra, một kẻ đã có 500 điểm cống hiến như hắn, chỉ hận không thể tiêu hết nhanh chút, mấy thứ này giữ trong người không có tác dụng gì.
“Lâm huynh…”
Chẳng biết Cố Ngạo xuất hiện từ bao giờ, lúc hắn ta nhìn thấy Lâm Phàm, dụi mắt, tưởng nhìn nhầm, từ khi vào sơn môn, hắn ta chưa từng thấy Lâm Phàm.
“Cố huynh, lâu rồi không gặp.” Lâm Phàm phát hiện Cố Ngạo hòa nhập rất nhanh, đã có bạn bè mới, mấy vị đồng môn kia đều nghi hoặc nhìn Lâm Phàm.
Sau đó bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Bọn hắn từng nghe Cố Ngạo nhắc đến một quái nhân vào sơn môn cùng đợt với hắn ta.
Có lẽ chính là người này.
Bọn họ ở sơn môn không ít năm, gặp qua muôn hình muôn vẻ người, có người vùi đầu khổ tu, không muốn giao du kết bái với ai, chuyện này cũng rất bình thường.
Nhưng tu hành không phải chỉ cần cắm cổ vào khổ tu là có thể đạt được thành tựu.
“Nhận nhiệm vụ?”
Cố Ngạo dò hỏi, hắn ta cũng tới nhận nhiệm vụ, muốn dùng điểm cống hiến đổi lấy một vài đại dược, nhưng mà nhiệm vụ bình thường có điểm cống hiến hơi ít, cho nên hắn ta định nhận nhiệm vụ khó hơn.
Trong khoảng thời gian này, hắn ta có làm thân với mấy sư huynh, sư tỷ đồng môn, vừa hay có tác dụng lớn, các vị đồng môn đều đồng ý trợ giúp hắn ta hoàn thành nhiệm vụ.
Nhìn thấy Lâm Phàm như vậy, nói thật, Cố Ngạo có chút kích động muốn khoe khoang trước mặt hắn, muốn chỉ ra cho hắn thấy, nếu lúc trước ngươi nghe theo ta, cùng ta mở rộng quan hệ, có lẽ sẽ có đãi ngộ giống ta bây giờ.
Chỉ là… Cố Ngạo chung quy vẫn động lòng trắc ẩn.
Mọi người đều trải qua khó khăn chồng chất mới gia nhập sơn môn, hơn nữa còn là đồng môn, theo lý nên trợ giúp lẫn nhau.
Lâm Phàm nói: “Vừa mới nộp nhiệm vụ, định đến Truyền Công đường xem xem có bí tịch nào phù hợp không.”
“Lâm huynh, tuyệt đối không nên, nghe ta, giai đoạn này nên tích lũy điểm nhiệm vụ đổi thành đại dược, chứ đừng đổi thành bí tịch, đó không phải là lựa chọn sáng suốt.” Cố Ngạo vội vàng nói.
Vốn ban đầu Lâm Phàm thấy trong ánh mắt Cố Ngạo có chút tự phụ, lúc này lại có lòng khuyên nhủ bản thân, điều này làm cho ánh mắt hắn dịu đi rất nhiều.
Giống như Cố Ngạo nói, nếu như hắn không có bạo kích phụ trợ, thì không nên đổi lấy bí tịch, nhưng bọn họ không biết hắn có bạo kích phụ trợ, đại dược không còn có tác dụng với hắn.
“Đa đạ nhắc nhở, ta biết rồi.” Lâm Phàm đáp.
Đây là cách giải quyết tốt nhất.
Thuận theo ý đối phương.
Sẽ không có nhiều vấn đề như vậy.
Cố Ngạo vui vẻ gật đầu, nghe theo là tốt, sau đó nói: “Giới thiệu với ngươi mấy vị sư huynh, sư tỷ.”
Lâm Phàm nhìn hai nam một nữ đứng bên cạnh Cố Ngạo, trong đó vị nữ tử hơi có tuổi, nhưng nhờ tu hành đến mức độ này có thể trì hoãn lão hóa, không nhìn ra là đã già.
Qua giới thiệu của Cố Ngạo, hắn biết tên của ba vị này.
Nữ tên Ngô Thanh Thu, diện mạo thanh tú, dáng dấp cũng được, miệng lúc nào cũng tươi cười, hình như rất có hứng thú với Lâm Phàm, dù sao Lâm Phàm mặt mũi cũng ưa nhìn, có thể nói là tuấn tú.
Chuyện trâu già gặm cỏ non cũng đâu có hiếm.
Trong hai nam tử, người đeo kiếm tên Trịnh Hiền Siêu, người còn lại là Triệu Học Khải, đều là đệ tử ngoại môn, gia nhập sơn môn được mấy năm, tu vi đều không tệ, đều đã là Tẩy Tủy tầng một.
Đều vẫn đang rèn luyện Đệ Nhất Cốt.
Đều muốn tôi luyện Đệ Nhất Cốt thành màu đỏ, có điều phải bỏ ra thời gian rất dài và lâu, chuyện này có liên quan đến tiềm lực của bọn họ.
“Chào các vị sư huynh, sư tỷ.” Lâm Phàm chắp tay nói.
Ngô Thanh Thu chủ động nói: “Lâm sư đệ, sao ngươi không đi nhận nhiệm vụ cùng bọn ta, có bọn ta ở đây, hoàn thành nhiệm vụ chỉ là chuyện nhỏ.”
Trịnh Hiền Siêu và Triệu Học Khải liếc nhìn nhau, hiểu ý nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Ý tốt của sư tỷ ta xin nhận, nhưng mà ta mới hoàn thành nhiệm vụ trở về, tính nghỉ ngơi một thời gian, sau này có gì không hiểu, mong sư tỷ không chê ta phiền phức.” Lâm Phàm cảm kích nói.
“Đều là đồng môn với nhau, sư đệ nói câu này nghe thật xa cách, sau này có chuyện gì không hiểu cứ đến tìm sư tỷ, sư tỷ sẽ chỉ bảo ngươi tường tận.” Ngô Thanh Thu nhìn Lâm Phàm không chớp mắt, càng nhìn càng thấy ưng mắt, không ngờ vẫn có một sư đệ trẻ tuổi như này, nếu như sớm gặp mặt, không khéo quan hệ đã rút ngắn được bao nhiêu.
Đột nhiên hắn cảm thấy lời của vị sư tỷ này cứ là lạ làm sao đó.
“Đa tạ sư tỷ.” Lâm Phàm căng da đầu đáp lại.
Lâm Phàm rời đi.
“Sư tỷ, ngươi để ý đến sư đệ trẻ tuổi này hả?” Trịnh Hiền Siêu cười hả hả.
Ngô Thanh Thu nói: “Thì cũng để ý, ai không thích người trẻ đâu, nào có giống như các ngươi, đã không trẻ trung gì, mặt mũi còn khó coi, nếu như Lâm sư đệ đồng ý, kết thành bạn lữ cũng được, còn có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Chương 110 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]