Trịnh Hiền Siêu và Triệu Học Khải cười phá lên.
Còn Cố Ngạo lại rất hâm mộ, bất giác sờ lên mặt mình, chòm râu lởm chởm, có vẻ không đẹp mắt, bảo sao không lọt vào mắt của sư tỷ.
Suy nghĩ.
Cố Ngạo cảm thấy phải dẫn Lâm huynh đi hóng mát, sau đó nói cho hắn biết sư tỷ Ngô Thành Thu rất yêu mến ngươi, chỉ cần ngươi gật đầu là có thể mang sư tỷ về nhà.
“Ánh mắt của vị sư tỷ vừa nãy nhìn ta cứ thấy thế nào ý.”
Lâm Phàm vừa đi vừa nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy vậy, may mà không có tăng lên điểm nhan sắc, bằng không lỡ tay tăng đến viên mãn, ai biết được nửa đêm sư tỷ có mò vào ổ chăn hắn hay không.
Chẳng bao lâu.
Hắn đã đến Truyền Công đường.
Dương Thân không thấy Lâm Phàm một khoảng thời gian, thấy hắn có 500 điểm cống hiến, kinh ngạc không sao kể xiết.
“Có đổi thật không?”
“Ừ, đổi thật, phiền sư huynh hỗ trợ.”
“Hầy, được rồi, nếu do ngươi lựa chọn, sư huynh tôn trọng ngươi, chỉ hi vọng ngươi không hối hận.”
Dương Thân nhậm chức ở Truyền Công đường đã lâu, chủ yếu do phúc lợi ở chỗ này tốt, nếu như hắn ta muốn đổi bí tịch có thể được chiết khấu, cuộc sống cũng gọi là tạm ổn.
Hắn ta gặp rất nhiều sư đệ đồng môn muốn đổi bí tịch tu luyện mà không đổi lấy đại dược để rèn luyện long cốt, cuối cùng vô cùng hối hận, vì thế nhìn thấy vị sư đệ Lâm Phàm mới vào sư môn này, có lòng tốt nhắc nhở.
Nhưng mà vị sư đệ này ương ngạng quá.
Cứ khăng khăng đòi đổi.
Hắn ta đương nhiên không thể ngăn cấm, chỉ khuyên bảo vài câu, cứ nên làm tốt chuyện mà một vị sư huynh như hắn nên làm.
“Sư đệ, định đổi lấy võ kỹ hay bí pháp?” Dương Thân tò mò hỏi.
Lâm Phàm im lặng suy nghĩ.
Võ kỹ?
Bí pháp?
“Sư huynh, huynh thấy cái nào tốt?” Lâm Phàm hỏi, vị Dương sư huynh trước mắt này được cái tốt tính, hơn nữa con đường tu luyện cũng khá dài, có lẽ sẽ đưa ra lời khuyên có ích.
“Sư đệ tu luyện được bao nhiêu võ kỹ rồi?”
“Ba môn võ kỹ, quyền, cước, chưởng đều có nghiên cứu.” Lâm Phàm thành thật trả lời.
“Đều nghiên cứu qua à, sư đệ tu luyện nhiều môn hơi phức tạp, sau này nên chuyên một môn thôi, quyền, cước, chưởng tưởng chừng như rất toàn diện, nhưng tu luyện võ kỹ quan trọng nhất vẫn là tinh thông, đâu phải tu càng nhiều thì càng lợi hại.”
“Đa ta sư huynh nhắc nhở, ta sẽ ghi nhớ trong lòng.”
Lâm Phàm cư xử rất nhún nhường, trong lòng tự biết người bình thường so với hắn có khác biệt gì, bọn họ không có nhiều tinh lực tu luyện võ kỹ, chỉ có thể lựa chọn một con đường.
Nhưng hắn có bạo kích phụ trợ.
Tu hành võ kỹ cũng giống như uống nước vậy.
Chỉ cần chăm chỉ, nỗ lực, kiên trì là có thể tu luyện viên mãn một môn võ kỹ.
Lúc này.
Dương Thân cân nhắc mới nói: “Nếu như Lâm sư đệ tin tưởng ta, ta khuyên sư đệ nên lựa chọn bí pháp, thứ này có ích cho tu vi của bản thân nhất, chỉ cần chăm chỉ, nỗ lực, trong mấy năm có thể sẽ đạt được thành công.”
“Được, nghe theo sư huynh hết.”
Lâm Phàm không muốn mệt não với mấy thứ này, chỉ cần có thể tu luyện là được.
“À, phải rồi, sư huynh đã từng tu luyện bí pháp chưa?”
“Có, có đả động đến một môn bí pháp.”
“Ừm… Sư đệ phát triển thật toàn diện, môn nào cũng biết hết.” Dương Thân không biết nên nói sao cho phải, cảm thấy tên sư đệ này hơi bá đạo, không chỉ có những võ kỹ liên quan đến quyền, cước, chưởng, mà còn có cả bí pháp. Kỳ thực hắn ta rất muốn hỏi sư đệ, ngươi tu luyện nhiều này, có phải tu luyện xong cảm thấy chân tay linh hoạt, nhưng thực lực lại chẳng thấy tiến bộ không.
Rốt cuộc vẫn không hỏi.
Đây chính là sư đệ mình.
Vẫn nên điềm đạm chút mới được, may mà phát hiện kịp thời, nếu như sau này mới biết, khi ấy đã muộn mất rồi.
Lâm Phàm cười: “Sư huynh, bí pháp có thể tăng cường kình đạo, nếu như tu luyện hai môn bí pháp, có thể tăng cường cho nhau không?”
“Có thể, nhưng mà khó lắm, phải tu luyện bí pháp đến cảnh giới viên mãn, sau đó dung hợp kình đạo mà hai bí pháp sinh ra, nói thì dễ, nhưng làm mới khó.” Dương Thân không ngại phiền hà mà giải đáp thắc mắc của sư đệ, có thể giải đáp cho sư đệ khiến Dương Thân có cảm giác bản thân thật ra dáng sư huynh.
Chẳng bao lâu.
Được Dương Thân đề cử, hắn đã chọn được một môn bí pháp tênBão Nguyên Quy Nhất, sau đó từ trên lệnh bài trừ thẳng 500 điểm cống hiến.
Trở về phòng.
Lâm Phàm lật xem bí pháp, xem rất chăm chú, trời dần tối, chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài vọng đến côn trùng mùa hè kêu rả rích.
“Quả nhiên khó.”
Xoa huyệt thái dương duy trì tỉnh táo, môn bí pháp Bão Nguyên Quy Nhất này không phải hơi khó đâu, so với Điệp Sơn Kình thì mỗi thứ một vẻ, lúc trước để lĩnh ngộ Điệp Sơn Kình hắn đã mất không ít thời gian.
Mới sơ nhập mà đã tốn mất gần một tháng.
Thời gian tiêu hao này hơi dài, cần phải nâng cao thiên phú mới được.
Thời gian thấm thoắt, năm tháng thoi đưa, trong lúc Lâm Phàm đọc Bão Nguyên Quy Nhất, thời gian qua thật mau.
Lúc này.
Lâm Phàm ngồi khoanh chân tu luyện, đột ngột mở mắt, trong bụng ngưng tụ một luồng khí, luồng khí này xoáy tròn rồi tụ lại, mới đầu chỉ bé bằng hạt đậu tương.
【 Bí pháp: Bão Nguyên Quy Nhất (sơ nhập)! 】
【 Độ thông thạo: Bão Nguyên Quy Nhất (0/1500)! 】
Không ngờ rằng độ thông thạo của môn bí pháp này còn cao hơn Điệp Sơn Kình một chút, tuy rằng không thể chứng minh được điều gì, nhưng ngẫm lại có lẽ Bão Nguyên Quy Nhất còn cao cấp hơn Điệp Sơn Kình rất nhiều.
“Phải nỗ lực tu luyện mới được.”
Lâm Phàm tiếp tục tu luyện, hắn từ thành Thiên Cửu đi đến Chính Đạo tông là để tìm kiếm một nơi càng yên tĩnh hơn, đồng thời tiếp xúc với một thế giới càng rộng lớn hơn, tiếp xúc với tu hành chân chính.
Lão Quách với Tẩy Tủy cảnh tầng hai đã xưng vương xưng bá ở thành Hà Tân, chứng tỏ những người tu luyện đến cảnh giới này, đều theo đuổi những cảnh giới cao hơn, không muốn tham gia vào những tranh giành lợi ích.
Bằng không lão Quách đã không thể ung dung như vậy.
Cốc cốc!
Có tiếng gõ cửa.
Rất ít người tới quấy rầy hắn tu luyện, hiện tại tiếng gõ cửa này, chẳng lẽ là…
Mở cửa.
“Cố huynh, có chuyện gì?”
Quả nhiên giống như hắn nghĩ, Cố Ngạo đứng ngoài cửa, mặt mày tươi cười, xem ra đã gặp được chuyện gì vui vẻ rồi.
Chương 111 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]