Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 112: CHƯƠNG 112: VƯƠNG HUYNH RẤT SỢ, MONG ĐƯỢC ÔM (1)

“Không có chuyện gì, chỉ là thấy nhớ Lâm huynh nên tới thăm. Lâm huynh, gần đây tu hành thế nào?” Cố Ngạo dò hỏi.

Lâm Phàm đáp: “Vẫn ổn, có tiến bộ.”

“Lâm huynh, ta muốn nói cho huynh một chuyện vui.”

“Chuyện vui gì?”

“Ta đã rèn luyện Đệ Nhất Cốt thành đen rồi, mặc dù mới vào màu đen, nhưng mấy vị sư huynh sư tỷ đều nói ta rất có tiềm lực.” Cố Ngạo mặt mũi phấn khởi, rèn luyện Long cốt, cảm giác đó quá đỗi sung sướng, đặc biệt lúc rèn luyện Đệ Nhất Cốt thành màu đen, thực lực của bản thân được tăng cao, thực sự sảng khoái.

Lâm Phàm kinh ngạc, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng…

“Chúc mừng Cố huynh, ta chỉ nhìn thôi đã biết Cố huynh phi phàm, bây giờ đã rèn luyện đến màu đen, Đệ Nhất Cốt màu đỏ chắc chắn ở ngay tầm tay.”

Nếu đối phương không có ý xấu, mà chỉ muốn được người khác khen ngợi, hắn đương nhiên cũng không kiệm lời, tung hô đối phương lên tận trời.

“Đa tạ Lâm huynh khen ngơi, kỳ thực đây là công của đại dược, dùng đại dược, rèn luyện Đệ Nhất Cốt có hiệu quả đáng ngạc nhiên. Còn rèn luyện đến màu đỏ thì ta cũng không chắc có được hay không, các sư huynh nói càng rèn luyện lên cao độ khó càng tăng.”

Lâm Phàm nói: “Ta tin chắc chắn Cố huynh có thể làm được.”

“Xin ghi nhận lời chúc của huynh. À suýt quên, đây là quà mà Thanh Thu sư tỷ nhờ ta đưa đến cho huynh, là đại dược, có thể giúp Lâm huynh tu luyện, thật khiến người ta hâm mộ mà.” Cố Ngạo thật sự rất ghen tỵ, chỉ trách sao bố mẹ không sinh hắn ta tuấn tú chút, nếu như tuấn tú chút, có lẽ đã có được đãi ngộ như Lâm huynh.

Thanh Thu sư tỷ?

Ngô Thanh Thu?

Vị sư tỷ có vẻ ngoài thanh tú kia?

“Cố huynh, sao sư tỷ này lại tặng quà cho ta?” Lâm Phàm bất lực, đẹp trai thì có nhiều gái theo, hắn thà xấu đi chút, thế mới yên tâm tu luyện.

Cố Ngạo nói: “Ái chà, huynh hỏi làm chi, đều hiểu mà, sư tỷ nhờ ta đưa tới cho huynh, ta chắc chắn sẽ đưa tới, còn như huynh có băn khoăn gì, cứ tự mình đến hỏi sư tỷ, ta đi trước đây.”

Nói xong, hắn ta dúi quà vào trong tay Lâm Phàm, vội vã rời đi.

Lâm Phàm nhìn gói quà trong tay, nhất thời không biết làm sao cho phải, thầm nghĩ hay là trả lại quà cho sư tỷ?

Nhưng kết quả sẽ…

Có lẽ sẽ khiến sư tỷ thất xấu hổ, sau đó biết đâu nhân cơ hội bỏ thuốc, gạo nấu thành cơm cũng nên.

Thôi bỏ đi.

Đóng cửa, trở lại trong phòng, mở hộp ra thì thấy bên trong có bình thuốc, mở ra xem, có đan dược màu đỏ, đây chính là đại dược ư?

Không giống như trong tưởng tượng của hắn.

Sau đó còn thấy một lá thư.

Mở ra.

Nét chữ đẹp đẽ rõ ràng.

【 Sư đệ, sư tỷ bớt ăn bớt mặc tặng ngươi một viên đại dược, nhớ tu luyện chăm chỉ nha (hình mặt cười)! 】

Lâm Phàm lắc đầu cười, không nghĩ rằng trong thế giới này người ta cũng dùng hình biểu cảm.

“Sư đệ, đưa đến chưa?” Ngô Thanh Thu rất háo hức.

“Đưa đến rồi.”

“Hắn thế nào?”

“Bất ngờ, ngạc nhiên, sửng sốt, không tin vào mắt mình.” Cố Ngạo suy nghĩ, hình như chả có cảm xúc gì, nhưng để cho sư tỷ thấy hắn làm việc có hiệu quả, cho dù không có cảm xúc thì cũng phải chém cho ra cảm xúc.

“Vậy thì tốt, cứ từ từ thôi.”

“Sư tỷ…”

“Hả?”

“Sư tỷ thấy ta thế nào, ta…”

“Ngươi nghĩ cái rắm ấy.”

Hắn cất kỹ đại dược, bây giờ Đệ Nhất Cốt của hắn sắp thành màu đỏ viên mãn rồi, đương nhiên không cần đại dược, trừ phi đột phá Đệ Nhị Cốt thì nên thử một lần, để xem có bạo kích thì đại dược sẽ gây ra thay đổi cỡ nào.

Tiếp tục tu luyện.

Trời có sập xuống cũng không liên quan đến hắn.

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 15 lần!】

【Nhắc nhở: Độ thông thạo Bão Nguyên Quy Nhất +15!】

Tu luyện thường rất nhàm chán, sau khi đến Chính Đạo tông hắn mới tự cảm thấy lúc tu hành rất có ít người đến quấy nhiễu hắn.

Đây chính là loại môi trường hoàn cảnh mà hắn mong chờ nhất.

Với việc không ngừng tu luyện, độ thông thạo của Bão Nguyên Quy Nhất nhanh chóng tăng vọt, hắn phát hiện kình đạo tăng lên rất mạnh, không hổ danh là bí pháp, tuy lúc tu luyện độ khó khá cao nhưng lại mang tới thu hoạch không tệ.

Ngày hôm đó.

Kình đạo trong bụng Lâm Phàm xoay vòng, giống như đang hình thành nên một loại lôi kéo nào đó, đồ đạc trong phòng lơ lửng, xoay tròn xung quanh Lâm Phàm sau đó chậm rãi rơi xuống đất.

【 Nhắc nhở: Bão Nguyên Quy Nhất lên cấp! 】

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 750 lần! 】

【 Nhận được điểm vạn năng +750! 】

“Hả?”

Ngạc nhiên!

Dại mặt ra!

Hắn đã sớm quen thuộc với bạo kích gấp mấy trăm lần, xưa nay chưa từng quan tâm đến số liệu nhắc nhở lên cấp, nhưng với tình huống bây giờ…

Hắn chỉ có thể nói…

Khá lắm con trai, toàn mang đến cho hắn những niềm vui bất ngờ.

Hắn trầm ngâm trong chốc lát, lựa chọn giữa thực lực và thiên phú.

Một kẻ đã từng tăng thiên phú như hắn đã biết rõ lợi ích của thiên phú, chính là có thể rút ngắn nhất thời gian lĩnh ngộ bí tịch.

Còn những tác dụng khác thì tạm thời chưa biết.

“Tăng thiên phú!”

【 Tiêu hao 1000 điểm vạn năng! 】

【 Thiên phú: Siêu hạng! 】

Lập tức, cơ thể phát sinh biến hóa, có một luồng khí nóng đang lưu thông khắp người, sau đó vọt thẳng lên não, cảm giác này giống như vừa hút được một thứ gì đó, não thanh minh, trống rỗng.

Cả người đều cảm thấy lâng lâng.

Một lúc sau.

Lâm Phàm lấy lại bình tĩnh.

Hắn phát hiện thiên phú tăng đến siêu hạng, sau này vẫn có thể tăng được nữa, nhưng mà cần phải có 10 ngàn điểm vạn năng mới có thể tăng được.

Một con số đáng sợ, tăng lên gấp 10 lần.

Khiến Lâm Phàm cảm thấy con đường thiên phú này không dễ dàng như hắn nghĩ.

Khoảng cách khổng lồ như vậy làm hắn nghĩ tới một khả năng, tiên phàm khác biệt.

Tuy rằng hắn nghĩ là thế, nhưng rốt cuộc chuyện này như thế nào hắn cũng chưa biết, nếu như muốn biết tường tận, chỉ có thể đợi đến khi tu vi đạt đến cảnh giới nhất định, đến lúc đó mới có thể tiếp xúc được với những tình huống này.

Sơn môn.

Một vị nam tử áo xanh cưỡi ngựa chạy đến, lúc sắp đến sơn môn thì nhanh chóng dừng lại, không dám có bất kỳ hành vi vượt quá khuôn phép.

“Làm gì đấy?” Một đệ tử trông coi sơn môn cản lại hỏi.

Hắn ta không phải là người tiếp dẫn ở sơn môn, mà là đệ tử khác.

Chương 112 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!