Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 113: CHƯƠNG 113: VƯƠNG HUYNH RẤT SỢ, MONG ĐƯỢC ÔM (2)

“Ta là hộ vệ của Vương gia ở Ninh thành, đến tìm Lâm công tử Lâm Phàm, mấy tháng trước hắn đã làm đệ tử ở sơn môn.”

“Lâm Phàm?”

Vị đệ tử này tỏ vẻ nghi hoặc, chưa từng nghe qua tên kẻ này bao giờ, nếu như gia nhập vào mấy tháng trước, ít nhiều cũng phải nghe thấy chứ, đầu óc lục lọi mãi vẫn không nhớ ra.

“Ngươi có chắc hắn là đệ tử Chính Đạo tông?”

“Chắc… Chắc chắn.”

Hộ vệ Vương gia bị đối phương hỏi ngược lại thì tự cảm thấy hoài nghi.

Ngay cả người ở sơn môn còn không biết đến người này, có phải công tử nhầm hay không.

Lúc này, đám người Cố Ngạo, Ngô Thanh Thu xuất hiện, hình như muốn xuống núi, thấy tình hình phía trước thì rảo bước đến.

“Chương sư đệ, chuyện gì thế?”

Đệ tử họ Chương nhìn thấy có người đến thì đáp: “Ngô sư tỷ, vị này đến từ Ninh thành nói muốn gặp Lâm Phàm, sư đệ lại không biết sơn môn chúng ta có vị đệ tử này.”

“Ồ, Lâm sư đệ, hắn là đệ tử sơn môn mà, chỉ là ngày thường ít khi xuất hiện, ngươi không biết cũng phải thôi.” Ngô Thanh Thu chậm rãi nói.

Hộ vệ Vương gia thở phào một hơi.

Đúng người là tốt rồi.

Hắn ta sợ nhất là có kẻ giả mạo, sau đó ảo não trở về.

“Để ta đi thông báo cho hắn.” Cố Ngạo quay người rời đi.

Một lát sau.

Lâm Phàm đến, chắp tay chào: “Ngô sư tỷ, Trịnh sư huynh, Triệu sư huynh,…”

Sau đó nhìn về vị đồng môn không biết tên kia gật đầu lịch sự, coi như là đã chào hỏi.

Chương Phúc Nguyên tò mò nhìn Lâm Phàm.

Vị này ẩn giấu thật sâu, gia nhập sơn môn mấy tháng mà chưa gặp mặt bao giờ.

Đáng sợ.

“Lâm sư đệ, vị bằng hữu này tìm đệ.” Ngô Thanh Thu mỉm cười, nhìn Lâm Phàm nhiều thêm mấy lần, hình như so với trước đây thì càng có tinh thần hơn, đúng là người mà nàng xem trọng có khác.

Lâm Phàm né tránh ánh mắt của Ngô Thanh Thu, nhìn về phía hộ vệ.

“Lâm công tử, Vương công tử Vương Bảo Phong nhà ta mời ngươi đến phủ có việc quan trọng cần bàn bạc.” Hộ vệ vội vàng nói.

Hắn ta biết công tử nhà mình có quen biết với một người trong sơn môn, nhưng không biết người ta có nể tình hay không, dù sao thân phận của hai người cũng khác nhau một trời một vực.

Vương gia có tiền, nhưng tiền so với thực lực thì tiền chỉ là thứ dung tục.

“Được, giờ đi luôn.”

Lâm Phàm cảm thấy chỗ bên Vương huynh đã xảy ra chuyện, nếu không hắn chắc chắn sẽ không chủ động đến làm phiền mình.

Chắc chắn Vương huynh cảm thấy bó tay toàn toàn tập, không tìm được cách nào khác, đành phải tìm đến mình.

Hộ vệ mừng rỡ: “Vâng.”

Hắn ta không nghĩ rằng Lâm công tử lại trọng tình trọng nghĩa như thế.

May mắn.

“Lâm sư đệ, chúng ta cũng đến Ninh thành với sư đệ.” Ngô Thanh Thu mở miệng nói, có cơ hội được chung đụng với Lâm sư đệ, nhất định phải nắm chắc.

Cố Ngạo trợn mắt, không phải bảo mang ta ra ngoài trải nghiệm cuộc sống ư.

Trịnh Hiền Siêu và Triệu Học Khải liếc mắt nhìn nhau.

Sư tỷ cứ vã như thế người ta lại đánh giá.

“Chỉ là chuyện nhỏ, không cần làm phiền đến sư tỷ và các sư huynh.” Lâm Phàm đáp.

Ngô Thanh Thu nói: “Đằng nào chúng ta cũng rảnh rỗi, sư huynh đi Ninh thành có chút việc, ta ở đó cũng có chút sản nghiệp, vừa hay cũng muốn đi xem.”

Lâm Phàm không nói thêm.

Đã nói đến mức độ này, nếu như vẫn còn dùng dằng rất dễ chọc giận đến người khác.

“Vậy đành làm phiền sư tỷ, sư huynh rồi.”

Ninh thành.

Vương phủ.

Hộ vệ dẫn theo đám người Lâm Phàm về, Vương Bảo Phong nghe thấy phong thanh liền vội vàng đến.

“Lâm huynh.” Vương Bảo Phong nhìn thấy Lâm Phàm, đè nén lo lắng trong lòng, trong nháy mắt không còn chút lo âu nào, gặp mặt ôm chặt: “Gần đây khỏe không?”

“Ừ, vẫn khỏe, ngươi thì sao?”

“Cũng khỏe.”

“Giới thiệu với ngươi đây là sư huynh, sư tỷ ở sơn môn.” Lâm Phàm giới thiệu với Vương Bảo Phong về đám người Ngô Thanh Thu đi theo hắn.

Vương Bảo Phong rất kính cẩn, không nghĩ rằng Lâm huynh sống ở sơn môn thật vui vẻ thuận lợi, trong vài tháng ngắn ngủi đã làm quen được nhiều bạn như vậy, còn nguyện ý đến giúp đỡ, thật khiến người ta khâm phục.

Nhưng mà có nằm mơ hắn ta cũng không nghĩ tới, có nhiều người đến như vậy là do sư tỷ muốn ăn sư đệ.

“Vương huynh, xảy ra chuyện gì?” Lâm Phàm hỏi.

Vương Bảo Phong nói: “Các vị cứ vào nhà trước, để ta từ từ kể cho các vị nghe.”

Trong phòng.

“Hoàng Thành ty, sao mấy người đó lại tới đây.” Ngô Thanh Thu trầm giọng, vẻ mặt nghiêm trọng, “Lâm sư đệ, Hoàng Thành ty là một thanh kiếm sắc trong tay hoàng quyền, quyền lợi rất lớn, Ninh thành thuộc về Chính Đạo tông, không phải do bọn họ quản lý, nhưng đám người này lại xuất hiện ở Ninh thành, còn đến tận nhà vị Vương huynh của đệ, ta nghĩ chủ yếu để vòi vĩnh tiền bạc.”

“Vương công tử, bọn hắn có đưa ra yêu cầu gì không?”

Ngô Thanh Thu hỏi.

“Nếu như là tiền bạc thì cứ đưa bọn hắn.”

Vương Bảo Phong nói: “Nếu như là tiền bạc, Vương mỗ ta đương nhiên sẽ không keo kiệt, nhưng bọn hắn đi vào trong phủ, không nói đến điều gì, ánh mắt nhìn bọn ta rất quái dị, khiến cho cả nhà ta từ trên xuống dưới đều hoang mang, cho nên mới mời Lâm huynh đến xem sao.”

“Vương huynh cứ yên tâm, việc này giao cho ta.” Lâm Phàm nói.

Hắn bây giờ đã là người trong sơn môn, không giống như lúc trước chỉ là một tiểu tinh anh Kình Lôi minh ở thành Thiên Cửu.

Địa vị xã hội đã được tăng vọt.

“Làm phiền Lâm huynh rồi.” Trong lòng Vương Bảo Phong thoáng yên tâm chút.

Lâm Phàm nói: “Vương huynh, tối này ngươi mở tiệc mời bọn họ, đến lúc đó ta xuất hiện xem rốt cuộc bọn họ tính làm gì.”

“Được.”

Buổi tối, mặt trăng khá tròn, có một tầng mây mù mỏng mỏng trôi lơ lửng.

Trong sảnh yến tiệc, rất yên lặng.

Lâm Phàm ngồi ngay ngắn trong sảnh yến tiệc, vẻ mặt thản nhiên, mắt nhắm dưỡng sức chờ đợi. Mà Vương Bảo Phong khá là sốt ruột, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía ngoài, thời gian chờ đợi đã lâu, cũng không biết khi nào đối phương mới đến.

Ngô Thanh Thu, Trịnh Hiền Siêu, Triệu Học Khải mặt không cảm xúc, mức độ tĩnh tâm rất đáng khâm phục.

"Lâm huynh, chuyện này…"

Vương Bảo Phong không biết nên nói cái gì, phái người đi mời, người đó trở về nói, đối phương đã đồng ý, nhưng thời gian đã qua lâu như vậy, cơm nước cũng đã nguội, vẫn còn không thấy tăm hơi, như này đúng là không biết nên nói cái gì.

"Không sao, Vương huynh, quan hệ giữa ta và ngươi, không cần phải như vậy, lần này ta cùng với sư tỷ sư huynh của ta giúp ngươi giải quyết chuyện này, thì đã là cùng ngươi ngồi trên một chiếc thuyền, bọn họ cũng vậy." Lâm Phàm nói.

Chương 113 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!