Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 114: CHƯƠNG 114: KẺ NÀO DÁM RA VẺ VỚI CHÚNG TA

Vương Bảo Phong rất cảm kích, thầm nghĩ, thật đúng là không có kết giao sai người, đó mới thấy những người hắn ta từng kết giao lúc trước cũng chẳng ra gì, sao có thể được như Lâm Phàm, trong lòng suy nghĩ, đây chính là huynh đệ cả đời của hắn ta, ai cũng đừng hòng nói xấu Lâm huynh trước mặt hắn ta.

Vương lão gia cùng Vương phu nhân dùng ánh mắt tán thành nhìn Vương Bảo Phong. Như là muốn nói, những việc mà ngươi làm cả đời này thì đây là việc duy nhất đúng đắn.

Không biết đã bao lâu.

Bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa, còn có âm thanh cười đùa.

Người bình thường không thể nghe được âm thanh bên ngoài, bọn người Lâm Phàm tu vi không yếu, nên tai rất nhạy bén, có thể nghe được âm thanh bên ngoài truyền vào.

"Người đứng đầu bảng của Ninh thành này đúng là rất xinh đẹp ngọt nước."

"Ừm, rất tốt."

Rất nhanh, quản gia của Vương phủ dẫn người đi vào. đám người Hoàng Thành ty mặc phục trang, chính là trang phục đặc biệt của Hoàng Thành ty, bên hông cắm đao cụ, dưới sự dẫn dắt của quản gia, loạng choạng đi vào.

Người dẫn đầu để râu cá trê, thân hình cao to, uống đến đỏ cả mặt, lúc nhìn thấy người trong phòng, hơi kinh ngạc.

"Vương công tử, thật sự là ngại quá, đã để cho các ngươi đợi lâu, cô nương đầu bảng của Ninh thành thật sự là đẹp, thật khiến người ta lưu luyến khó rời, suýt chút nữa quên mất buổi tiệc tối của Vương công tử."

Từ Lai cười cười, ngoài miệng nói là ngại, kì thực hoàn toàn không hề để Vương Bảo Phong trong mắt.

"Không sao, xin mời Từ thống lĩnh ngồi." Vương Bảo Phong nói.

Vốn ghế là để dành cho sư tỷ của Lâm huynh, nhưng vị sư tỷ này lại nói là không cần, nên để cho đám người thống lĩnh Hoàng thành ty ngồi.

Tổng cộng bốn vị sứ giả Hoàng Thành ty, mỗi một vị đều giống như quen thói vênh váo tự đắc với người khác, đã thành thói quen thì rất khó có thể thay đổi.

Lâm Phàm cau mày, có chút yếu, Hoàng Thành ty quá yếu. Có thể nhìn ra từ dáng dấp bọn họ bước đi, còn có từ khí thế mà họ phát ra.

Trịnh Hiền Siêu ánh mắt không để ý, Triệu Học Khải cũng là như thế, cũng chỉ có Cố Ngạo là có chút sốt sắng, nhưng lại có loại cảm giác bản thân mình đã là người của sơn môn, có địa vị cao, duỗi thẳng sống lưng, không nhìn đối phương.

Lúc này, Từ Lai chú ý đến đám người Lâm Phàm, hơi cau mày.

"Vương công tử, mấy vị này là…" Gã nhìn về phía Vương Bảo Phong, chẳng lẽ là trợ thủ mà tên này tìm đến?

Trong lòng gã cười gằn. Trợ thủ? Trợ thủ nào dám to gan đối đầu với Hoàng Thành ty.

Vương Bảo Phong nói: "Mấy vị này đều là bằng hữu của ta ở Chính Đạo tông, bọn họ từ trên núi tới Ninh thành, đến chỗ ta làm khách, nghĩ rằng các vị đại nhân đều ở, liền mời lại đây kết bạn một phen."

Chính Đạo tông? Từ Lai trong lòng kinh ngạc, không nghĩ rằng lại liên lụy đến người trong sơn môn, đồng thời giận tím mặt, rõ ràng chính là Vương Bảo Phong tìm người đến ép bãi, muốn dùng thân phận người của sơn môn đối kháng với bọn họ.

"Thì ra là người của sơn môn, Vương công tử thực sự là giao hữu rộng khắp, thật là khiến người ta khâm phục." Từ Lai nhìn Vương Bảo Phong vởi vẻ thâm sâu, khóe miệng cười nhếch, chỉ là nụ cười này khiến cho Vương Bảo Phong có một loại cảm giác cực kỳ sợ hãi.

Vương Bảo Phong cười, khâm phục là đúng rồi, Lâm huynh ta ở đây, ta cái gì cũng không sợ.

Lâm Phàm thấy sư tỷ mặt không cảm xúc, không có chút thay đổi nào.

Thậm chí ngay cả hứng thú nhìn về phía mấy tên Hoàng Thành ty cũng đều không có, hắn liền cảm thấy có chút kỳ quái, giống như là nghĩ đến chuyện gì đó, Lâm Phàm cũng không nói gì.

Lúc mới bắt đầu Từ Lai nói chuyện có chút bình thường, có vẻ như là cẩn trọng, nhưng dần dần, có lẽ là cảm giác bọn người Lâm Phàm không nói một lời, có vẻ như bị bọn họ làm cho kinh sợ, bắt đầu hơi hơi ngông cuồng.

"Sơn môn thì có làm sao, còn không phải là được hoàng quyền đồng ý mới có thể thành lập sao. Nếu có lòng làm phản, thật sự cho rằng Hoàng Thành ty bất tài sao. Lần này chúng ta từ đô thành đến đây, chính là để điều tra việc sơn môn phản phái." Từ Lai trầm giọng, trong lời nói truyền tràn đầy sát ý, dùng ngữ điệu hung ác nhất nói ra những lời hung ác nhất.

Sau khi gã dứt tiếng, Trịnh sư huynh, Triệu sư huynh đều lộ ra sắc mặt giận dữ. Trái lại Ngô sư tỷ vẫn là nét mặt lạnh nhạt, khóe miệng mang theo giễu ý.

Vương Bảo Phong thấy đám người Lâm Phàm đều không nói gì, trong lòng thắc mắc, nhưng tuyệt đối không nghi ngờ, giữ nguyên trạng thái ban đầu, tiếp tục cười bồi, tiếp rượu, để bọn bọ tùy ý uống, khiến đám người Từ Lai cảm thấy mình đã đạt đến đỉnh cao đời người.

Coi dù mời người của sơn môn tới thì có thể làm gì, không phải vẫn bị uy thế của Hoàng Thành ty bọn ta làm kinh sợ sao.

Sau một hồi, tiệc rượu kết thúc.

Bốn vị Hoàng Thành ty loạng choà loạng choạng rời khỏi Vương phủ, nói là ngày mai lại đến thăm.

Sau khi bọn họ rời đi, mọi người trong bữa tiệc rất yên lăng.

"Người của Hoàng Thành ty thật hung hăng như vậy?" Cố Ngạo rất khó chịu, cảm giác mấy vị kia có chút ngang ngược, thật muốn đánh chúng một trận tơi bời để giải tỏa sự khó chịu trong lòng.

"Sư đệ, ngươi nghĩ thế nào?" Ngô Thanh Thu hỏi.

"Sư tỷ, ta nghi ngờ thân phận thực sự của họ." Lâm Phàm càng suy nghĩ, lại càng cảm giác có vấn đề.

"Ồ, vậy mà có thể nhìn ra?"

"Ừm, bọn họ quá yếu, nếu như với tu vi như thế lại có thể trở thành thống lĩnh, dựa vào thực lực của ta, trở thành người phụ trách Hoàng Thành ty cũng không phải vấn đề." Lâm Phàm nói.

Vương Bảo Phong vốn muốn hỏi dò tình hình, nghe được đối thoại của Lâm huynh với sư tỷ của hắn, khiến hắn ta có chút lờ mờ.

Có vấn đề?

Hoài nghi thân phận?

Chẳng lẽ…

Ngô Thanh Thu cười nói: "Mấy vị sư đệ chắc cũng suy nghĩ giống Lâm sư đệ."

Trịnh Hiền Siêu, Triệu Học Khải gật đầu.

"Sư tỷ, bọn họ là giả sao?" Cố Ngạo trừng mắt nói.

"Ngươi không nhìn ra sao?" Ngô Thanh Thu ngạc nhiên nói.

"Nhìn, nhìn ra, ta liếc mắt một cái lập tức nhìn ra." Cố Ngạo bỗng nhiên tỉnh ngộ, suýt chút nữa là nói không nhìn ra, sau đó lập tức thay đổi chiều hướng.

"Vương huynh yên tâm, việc này đã không còn liên quan đến ngươi, tiếp đây hãy giao cho chúng ta là được rồi." Lâm Phàm đứng dậy, sau đó nói: "Sư tỷ, có thể hành động được rồi."

Chương 114 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!