Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 117: CHƯƠNG 117: KHÔNG CÒN LỰA CHỌN NÀO KHÁC NGOÀI TU LUYỆN

“Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, trước khi ngươi tới thì còn ai biết chuyện này." Trần Hư nắm mật thư, ngón tay nhẹ nhàng dùng sức, mật thư hóa thành tro bụi bay lơ lửng trên không trung.

“Các sư đệ Trịnh Hiền Siêu, Triệu Tiếu Khải, Cố Ngạo, Lâm Phàm đều biết, những người giả mạo Hoàng Thành ty đã bị Trịnh sư đệ xử lý.” Ngô Thanh Thu cung kính nói.

"Ừ, làm không tệ, các ngươi xem như không biết chuyện này, làm chuyện chính các ngươi nên làm đi.”

“Vâng.”

Ngô Thanh Thu rời đi, chỉ khi có chuyện quan trọng cần báo cáo nàng mới có thể nhìn thấy Trần Hư, nếu không ngày thường rất khó nhìn thấy.

Sau khi đám người rời đi.

Trần Hư nắm chòm râu, mặt lộ vẻ trầm tư, liên tưởng tới thế cục gần đây hắn ta phảng phất đã hiểu rõ cái gì, sau đó bóng người biến mất khỏi lan đình, đi bàn bạc những việc cần làm với các sư huynh, sư tỷ.

Trong phòng.

Lâm Phàm an tâm tu luyện, hắn đã sớm vứt chuyện Hoàng Thành Ttyư ra sau đầu, liên quan gì tới hắn, đó là chuyện mà các đại lão chân chính nên đau đầu.

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp hai mươi lần!】

【Nhắc nhở: Độ thông thạo Bão Nguyên Quy Nhất+20!】

Thứ duy nhất có thể làm Lâm Phậm cảm thấy mình còn sống chính là nghe được tiếng nhắc nhở, nỗ lực tu luyện, cảm giác mỗi lần đều tiến bộ hơn trước thật sự rất sung sướng.

Sắc trời dần dần tối xuống.

Hắn đứng dậy thả lỏng gân cốt, vang lên tiếng răng rắc, tinh thần có chút mệt nhọc, Long Cốt chấn động làm cho tủy tính sinh động lên, thả máu mới ra thay thế máu cũ.

Tinh thần uể oải dần dần toả sáng lần nữa.

Rèn luyện Long Cốt rất quan trọng, rèn luyện Đệ Nhất Cốt đến màu đỏ mang đến chỗ tốt càng khó có thể tưởng tượng. Long Cốt của người bình thường không tu luyện cũng đã sinh động, nhưng khi so sánh với Long Cốt sau rèn luyện thì cách biệt một trời một vực.

Tạm thời nghỉ ngơi một lát.

Tiếp tục tu luyện.

Có lẽ trong toàn bộ Chính Đạo tông không còn ai có thể nỗ lực hơn Lâm Phàm.

Đi vào thế giới này đã được một năm, dưới sự vận dụng hợp lý thời gian tu luyện, thành quả hắn đạt được đã theo kịp mười mấy hai mươi mấy năm khổ tu của người khác, không thể nói là do thiên phú, chỉ có thể nói đây là kết quả mà hắn vận dụng mỗi ngày mỗi đêm đến mức tận cùng.

Thời gian vội vàng.

Một tháng rưỡi trôi qua.

Bội số bạo kích không quá tốt làm mất nhiều thời gian hơn một chút.

Bí pháp Bão Nguyên Quy Nhất rốt cuộc lên cấp, bước vào cảnh giới Thông Thấu.

Phát động bạo kích điểm vạn năng gấp hơn một trăm lần.

Điểm vạn năng tích lũy tới 730, khoảng cách bước vào cảnh giới tiếp theo lại gần hơn không ít.

Lúc này.

Trong cơ thể hai luồng bí pháp kình đạo, không bài xích lẫn nhau mà cùng tồn tại hòa đồng trong một cơ thể, điều này làm Lâm Phàm rất vui mừng, bé ngoan.

Hắn đứng dậy, đẩy cửa, hít thật sâu một ngụm không khí mới mẻ, làm cho đầu óc và thân thể cảm nhận được sự tốt đẹp của thế giới bên ngoài, hơi thả lỏng một chút.

Bịch một tiếng.

Đóng cửa.

Nghỉ ngơi ngắn ngủi đã kết thúc, hắn tiếp tục tiến vào trạng thái tu luyện.

Có thời gian thì mau chóng tu luyện, đừng chờ đến khi rắc rối chạy tới trước mặt, biết địch không nổi mới lâm thời ôm chân Phật, lúc đó đã quá muộn rồi.

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp sáu lần!】

【Nhắc nhở: Độ thông thạo Bão Nguyên Quy Nhất+6!】

Trong phòng rất yên lặng, cẩn thận nghe, chỉ có thể nghe thấy âm thanh một luồng kình đạo đang lưu động trong thân thể hắn, cuối cùng rơi vào hồ nước.

Không có sóng gió mãnh liệt, chỉ có thể nhẹ cuốn lên những gợn sóng.

Tích tiểu thành đại, tu luyện chính là như thế.

Kình đạo của Bão Nguyên Quy Nhất ngưng tụ một cách thong thả, càng tụ càng nhiều, cuối cùng hình thành cảnh khó có thể tưởng tượng.

Nửa tháng sau!

Thùng thùng!

Vang lên tiếng đập cửa.

“Cố huynh, có việc gì sao?" Lâm Phàm mở cửa, Cố Ngạo đứng ở ngoài cửa.

Không gặp một đoạn thời gian, phát hiện Cố Ngạo vẫn không thay đổi gì cả, hình như từ khi hắn ta rèn luyện long cốt đến màu đen thì vẫn chưa có gì tiến triển.

“Ngô sư tỷ nhờ một đám sư huynh sư tỷ mang chúng ta tới tụ hội ở quán rượu Ninh thành, bảo ta tới đây thông báo cho ngươi biết." Cố Ngạo nói.

Bây giờ hắn ta hoàn toàn phát hiện, sư tỷ chính là một phú bà chính hiệu.

Ai có thể cưới sư tỷ, đời này cơ bản không cần phải buồn lo gì cả.

Tuy hắn ta rất cố gắng muốn trở thành người trong lòng sư tỷ, nhưng đến nay vẫn luôn thất bại.

“Cố huynh, phiền ngươi giúp ta chuyển lời với sư tỷ, ta có chút việc nên không thể tham gia.” Lâm Phàm từ chối, hắn không nghĩ lãng phí thời gian quý giá vào những chuyện tụ hội như thế này.

Tụ hội trong sơn môn có thể lôi kéo quan hệ lẫn nhau.

Nhưng ngẫm lại vẫn là thôi, tu luyện là quan trọng nhất, uống rượu không thể nào thay thế cái loại cảm giác mỗi lần đều tiến bộ hơn trước này, hơn nữa tụ hội còn dễ quen biết bằng hữu mới, nếu quen biết có chút nhiều.

Mỗi ngày đều có người tới tìm mình, đó hoàn toàn chính là quấy rầy việc tu hành của hắn.

“Lâm huynh, suy nghĩ này của ngươi rất có vấn đề, tụ hội mà sư tỷ tổ chức có thể giúp chúng ta nhận thức càng nhiều người, sau này sẽ trợ giúp chúng ta rất lớn.” Cố Ngạo vẫn nghĩ khuyên bảo Lâm Phàm, làm hắn đồng ý tham gia tụ hội lần này.

“Cố huynh, ta thật sự không đi.” Vẻ mặt Lâm Phàm rất nghiêm túc.

Cố Ngạo còn muốn nói gì đó, nhưng thấy vẫn không thể dao động nội tâm Lâm Phàm, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ.

“Vậy được rồi, đến lúc đó ta sẽ nói với sư tỷ một tiếng.”

Hắn ta thấy Lâm huynh mang lại cho người ta cảm giác, thật là có chút lạc loài, giống như rất khó tiến vào trong nội tâm hắn, nói thật, hắn ta nghĩ bể đầu cũng muốn có mối quan hệ tốt với sư huynh, sư tỷ.

Nhưng mà hắn ta cảm thấy Lâm huynh không có nhiều hứng thú với những việc này.

Ban đêm.

Tửu lâu tại Ninh thành, một trong những sản nghiệp của Ngô Thanh Thu.

Tu luyện là chuyện vô cùng dài dòng, trên đường tích lũy một ít tài phú biến thành thực thể, hơn nữa mượn dùng thế lực của Chính Đạo tông, đương nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió.

Thật ra đây cũng coi như một loại đường lui.

Tu luyện vốn dĩ chính là dũng cảm tiến tới, một khi tạm dừng không có tiến bộ thì đại biểu cả đời cũng chỉ tu hành đến loại trình độ này.

Chương 117 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!