Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 118: CHƯƠNG 118: SƯ TỶ NHIỆT TÌNH NHƯ LỬA

Nếu thực sự tới lúc đó, có người sẽ chọn ở lại trong sơn môn, tiếp nhận một vài chức vị sau đó bồi dưỡng đệ tử mới.

Hoặc có người sẽ chọn an cư lạc nghiệp trong thành, tìm một người thuận mắt kết hôn, sau khi có con thì bồi dưỡng nó thật tốt, dùng mạng lưới quan hệ đã đạt được lúc từng ở sơn môn đưa con của mình vào, để nó bước tiếp con đường mà họ chưa đi xong.

“Lâm sư đệ không tới sao?”

Sau khi Cô Ngạo tiến vào, Ngô Thanh Thu lập tức dò hỏi.

“Sư tỷ, hắn nói có chuyện nên không tới được.” Cố Ngạo báo lại tình huống, bàn sư tỷ ngồi còn có đệ tử nội môn có địa vị rất cao trong sơn môn.

Cố Ngạo có chút khẩn trương khi nhìn thấy những người này.

“Được rồi.” Ngô Thanh Thu có vẻ hơi tiếc nuối, không ngờ sư đệ vậy mà không tới.

“Ngô sư muội, vị Lâm sư đệ này là người trong lòng của ngươi?” Một sư huynh nội môn dò hỏi.

Ngô Thanh Thu cười nói: “Đúng vậy, đang theo đuổi.”

“Không ngờ sư muội thật sự gặp được người trong lòng, nhất định vị Lâm sư đệ này có chỗ đặc biệt nào đó, nếu có cơ hội ta rất muốn gặp mặt hắn một lần cho biết."

“Dường như không có chỗ nào đặc biệt, chính là nhìn thuận mắt." Ngô Thanh Thu không che giấu mà thoải mái nói ra, loại chuyện này cũng không có gì cần phải che giấu.

Mọi người cười, đều biết cách làm người của Ngô sư muội là dám làm dám chịu.

Ngô Thanh Thu tò mò hỏi: “Sư huynh, lần này xuất quan, ngươi rèn luyện Đệ Tứ Cốt đến trình độ nào?”

Vị sư huynh trước mặt này là niềm kiêu hãnh của nội môn, Đệ Nhất Cốt màu đỏ, Đệ Nhị Cốt màu đỏ, Đệ Tam Cốt vàng, mà lúc ở Đệ Tam Cốt không thể rèn luyện đến màu đỏ, là một chuyện rất đáng tiếc.

Bây giờ đã tới Đệ Tứ Cốt, Ngô Thanh Thu rất muốn biết tình hình thế nào.

“Ai!” Lý Đạo Đoan lắc đầu nói: “Có chuyện sư muội còn không biết, ta tự biết tiềm lực của mình chỉ sợ đến đây là hết, bây giờ Đệ Tứ Cốt mới chỉ gần rèn luyện đến màu đen, muốn rèn luyện đến màu vàng thật sự rất khó khăn."

“Sư huynh, dùng đại dược cũng vô ích sao?”

Nếu dùng đại dược hẳn là có thể rèn luyện đến màu vàng, tuy loại đại dược ở cấp bậc này rất hiếm có, nhưng sư tôn của Lý sư huynh là trưởng lão sơn môn, tìm ra loại đại dược này hẳn là không quá khó khăn.

Lý Đạo Đoan lắc đầu, không nói gì thêm, chỉ khi tu hành đến một bước này lại không hề tiến triển, mới có thể thấu hiểu cái gì gọi là tuyệt vọng.

Ngô Thanh Thu không dò hỏi.

Nàng biết trong lòng sư huynh vô cùng đau khổ, cũng do nàng sai, lẽ ra không nên dò hỏi mấy chuyện này.

Đệ tử khác nhận thấy tình hình không ổn, bèn chủ động nói sang đề tài khác.

“Lý sư huynh, Ngô sư muội, các ngươi có biết đoạn thời gian trước Thanh Nang tông luyện chế ra một viên đại dược kinh thế hay không, nghe nói hình như dùng viên thuốc này là có thể đạt tới Long Cốt viên mãn."

Từ từ.

Đã nói là chuyển sang đề tài khác.

Nhưng không ngờ vẫn lại nói về chuyện tu hành.

Giống như một thanh đao vô hình, hung hăng cắm vào trái tim Lý Đạo Đoan.

Lý Đạo Đoan biết bọn họ không cố ý, cũng không để trong lòng, chỉ là tâm trạng vốn không tệ, bây giờ chỉ có thể kẹp đồ ăn, nghĩ về chuyện Đệ Tứ Cốt.

Đại dược kinh thế của Thanh Nang tông?

Đừng nghĩ.

Vật đó chắc chắn là trấn tông chi bảo, dù có dùng núi vàng núi bạc cũng không đổi được.

Trong phòng.

Sau khi Lâm Phàm ăn vài món cơm chiều đơn giản thì vẫn luôn tu luyện, không để uổng phí thời gian vào việc lười biếng.

Từ sau khi tu luyện hắn thấy thời gian trôi qua quá nhanh.

Nhanh đến mức làm người ta cảm thấy, chỉ chớp mắt mà đã qua một đời.

Hắn có cảm giác tồn tại rất thấp trong sơn môn.

Thấp đến nỗi chỉ có vài người đó là quen biết hắn, còn lại chỉ sợ cũng không hề biết có một người như vậy.

Mấy ngày sau.

Tiếng đập cửa hiếm khi vang lên.

Lâm Phàm thở dài, người có thể tới tìm hắn ngoài Cố Ngạo ra thì còn ai nữa, mở cửa, lúc vừa định dò hỏi như mọi hôm lại phát hiện người đứng ngoài cửa chính là Ngô Thanh Thu.

“Sư tỷ…” Mặt Lâm Phàm lộ vẻ mỉm cười, khác biệt rõ ràng với lúc Cố Ngạo tới.

“Sư đệ, đã lâu ngươi không tới tìm sư tỷ, có phải đã quên mất sư tỷ rồi không?" Ngô Thanh Thu nhón chân nhìn vào trong phòng, giống như đang nói, ngươi cứ để sư tỷ đứng ngoài cửa như vậy, ngay cả mời cũng không mời vào trong ngồi một lát.

Lâm Phàm nhìn thấu vẻ mặt Ngô Thanh Thu, nghiêng người nói: “Sư tỷ, mời vào trong.”

Hắn sâu sắc cảm nhận được tình yêu của sư tỷ đối với hắn, nhưng hắn không có bất kỳ suy nghĩ nào về việc này, chủ yếu là do tuổi tác cách biệt nhau, hơn nữa sư tỷ cũng không phải loại hình hắn thích.

Thậm chí cảm thấy thời gian tu luyện còn không có, lấy đâu ra thời gian để làm mấy việc này.

“Sư đệ, hình như phòng của ngươi cũng không có dụng cụ gì mới." Ngô Thanh Thu nhìn kỹ tình hình trong phòng, đồng thời phát hiện phòng của sư đệ được thu dọn rất sạch sẽ.

“Vậy đã đủ dùng.” Lâm Phàm nói.

Ngô Thanh Thu vuốt bàn, cúi đầu nhìn vậy mà thấy trên bàn có dấu tay: “Sư đệ, trong phòng ngươi sao lại có nhiều tro bụi như vậy, nhưng mà không sao, lúc sư tỷ ta còn ở nhà thì mấy việc quét tước linh tinh đều là ta làm, để ta dọn lại giúp ngươi."

Lâm Phàm nghe vậy, vội vàng nói: “Sư tỷ, không cần, ta tự mình làm được."

Hắn thật sự không ngờ sư tỷ lại nhiệt tình như thế.

Cho dù hắn cố ngăn cản cũng vô dụng.

Sau đó lập tức thấy Ngô sư tỷ bưng thùng gỗ, tìm giẻ lau, đến sân múc nước, mặc kệ Lâm Phàm khuyên ngăn ra sao cũng vô dụng, việc này làm cho Lâm Phàm cực kỳ đau đầu.

Ngô sư tỷ làm ướt giẻ lau, vắt khô, thuần thục chà lau các dụng cụ trong phòng, Lâm Phàm nhìn cũng không biết nói gì cho hợp, hắn tiến lên, chuẩn bị mở miệng, lại bị sư tỷ đẩy ra ngoài.

“Sư đệ, ngươi ra ngoài chờ là được, những việc lặt vặt này không nên để nam nhân làm.”

“Ai, loại người không biết quét tước giống sư đệ sao có thể rời nữ nhân được, ngươi nhìn xem, bụi ở chỗ này dày như ngón tay vậy."

Lâm Phàm rất muốn nói với sư tỷ, sư tỷ à, ngươi chính là sư tỷ của ta, theo lý thuyết chẳng phải ngươi nên giữ phong cách sao, ví dụ như phái sư đệ đi làm chút việc gì đó.

Chương 118 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!