Nào có chuyện hạ mình đi quét tước nhà cửa cho sư đệ.
Đột nhiên.
Hắn như nghĩ tới cái gì.
“Sư tỷ, ngươi có con chưa?”
Ngô Thanh Thu đang quét tước trong phòng khiếp sợ nói: “Sư đệ nói bậy cái gì vậy, sư tỷ ngươi còn là hoàng hoa đại khuê nữ đó, ngay cả tay còn chưa bị người ta nắm, lấy đâu ra con cái, thật là.”
“À, thật ra ta có con, ta rất nhớ chúng nó."
“Hả?” Động tác Ngô Thanh Thu tạm dừng, thấy cảnh như vậy nội tâm Lâm Phàm cho rằng biện pháp này rất được, hắn thật sự không có cảm giác gì với sư tỷ, nhưng mà sư tỷ khách khí như thế, làm hắn chỉ có thể tìm biện pháp khiến sư tỷ biết khó mà lui, suy đi nghĩ lại, cảm thấy biện pháp này là được nhất.
“Sư tỷ, ngươi không sao chứ?”
“Không sao, sư đệ vậy mà có con, thật sự nhìn không ra đấy."
“Đúng vậy, những người từng gặp ta đều nói nhìn không ra."
“Thê tử của sư đệ cũng ở trong sơn môn à?"
“Không phải, là người thường.”
“Ồ!” Ngô Thanh Thu không hỏi nhiều, lại tràn ngập động lực mà vùi đầu làm việc, cẩn thận chà lau bàn ghế.
Lâm Phàm suy nghĩ, chẳng lẽ mình nói sai chỗ nào rồi?
Lúc nãy, đúng thật là Ngô Thanh Thu có chút thay đổi, nhưng khi nghe sư đệ nói đối phương là người thường thì hoàn toàn yên tâm, hiện thực đã chứng minh, người thường và người tu hành là không cùng một đường.
Không gian rực rỡ hẳn lên.
Sau khi được sư tỷ nỗ lực dọn dẹp, căn phòng vốn phủ đầy bụi bặm do đã lâu không được quét tước bỗng trở nên sáng tinh tươm, ngay cả bầu không khí trong gian phòng cũng tươi mới hơn rất nhiều.
“Sư đệ, cho ngươi này.” Ngô Thanh Thu đưa cho Lâm Phàm một bình thuốc, hắn nhìn kỹ thì nhận ra đó là một viên đại dược.
“Sư tỷ, thật sự không cần đâu.”
“Lấy đi, sư tỷ cho ngươi mà, ngươi từ chối tức là không nể mặt sư tỷ đó.”
Lâm Phàm đành bất đắc dĩ nhận lấy món đồ mà sư tỷ đưa cho.
“Vậy mới ngoan chứ.”
“…”
Sau khi Lâm Phàm tiễn sư tỷ đi, hắn ngồi trên mép giường, hết day trán rồi lại vuốt mặt, miệng lẩm bẩm:
“Mị lực của mình thực sự ghê gớm đến vậy sao?”
Hắn cúi đầu nhìn đan dược trong tay rồi cất nó vào thật kỹ. Bản thân đã nhận hai món quà từ người ta rồi, dù hắn đã tỏ thẳng thái độ đến thế, nhưng mà Ngô Thanh Thu vẫn cứ vậy, thế là hắn lại hiểu ra sâu sắc, một khi mị lực của bản thân quá lớn thì cho dù hắn nói mình đã có vợ con đi chăng nữa, bản thân vẫn không thoát khỏi tình cảnh bị người ta “đập chậu cướp hoa”.
Lâm Phàm chỉ đành thích ứng trong mọi hoàn cảnh.
Hắn thản nhiên đối mặt.
Tiếp tục tu luyện.
Lâm Phàm vận công luyện bí pháp Bão Nguyên Quy Nhất, cảnh giới viên mãn có thể đạt được rất nhanh, nếu vận may của hắn không quá kém thì cũng có thể tích lũy đủ điểm vạn năng, chờ đến khi đột phá được Tẩy Tủy tầng hai rồi, hắn sẽ bắt đầu rèn luyện Long Cốt.
Thoắt cái đã trôi qua hai tháng.
【 Nhắc nhở: Bão Nguyên Quy Nhất tăng cấp!】
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp bốn trăm ba mươi lần!】
【 Nhắc nhở: Nhận được điểm vạn năng +340!】
“Rốt cuộc cũng đã tu luyện đến viên mãn.”
Lâm Phàm có thể cảm nhận được sâu sắc luồng kình đạo trong cơ thể mình đang mãnh liệt đến nhường nào, sôi sục dị thường, cả người đều tràn ngập một loại sức mạnh như muốn bùng nổ.
Điệp Sơn Kình có thể bùng nổ kình đạo gấp ba lần, đương nhiên Bão Nguyên Quy Nhất cũng không kém cạnh, có thể bùng nổ đến bốn lần.
Nếu hắn dung hợp hai kình đạo này lại với nhau, không biết sẽ sinh ra loại biến hóa kinh người nào.
Lâm Phàm thử dung hợp.
Lực đạo của Điệp Sơn Kình tựa như thế núi, từng tầng nối tiếp từng tầng, cuối cùng ngưng tụ lại thành một luồng kình đạo, thoáng chốc bùng nổ.
Mà Bão Nguyên Quy Nhất thì lại ngưng tụ kình đạo ở bụng, tạo thành một vòng lốc xoáy, khi kình đạo được phóng thích ra ngoài, uy lực không chỉ có thể bùng nổ gấp bốn lần, mà còn có thể gây nên chấn động.
Khi Lâm Phàm thử dung hợp kình đạo của hai loại bí pháp này lại, trong cơ thể đột nhiên phát sinh biến hóa.
Một lát sau.
Lâm Phàm nhíu mày, hắn không dung hợp thành công. Lúc hai loại kình đạo hòa vào nhau, thoạt nhìn thì có vẻ chúng đã hợp nhất, nhưng nếu trong trường hợp không có sự khống chế, hai kình đạo tưởng như đã dung hợp này lại từ từ tách ra.
“Do thiếu môi giới nào sao?”
Lâm Phàm thoáng nghĩ ngợi, có lẽ là vậy thật.
Hắn cứ nâng cấp cảnh giới trước đã.
“Nâng cấp!”
【Tiêu hao: Điểm vạn năng -1000!】
Xem xét giao diện.
【Lâm Phàm!】
【Mị lực: 80/100 (0/10).】
【Cảnh giới: Tẩy Tủy tầng hai (0/1500).】
【Thiên phú: Siêu hạng (0/10000).】
【Võ kỹ: Đại Lực Ngưu Ma Quyền (viên mãn), Toái Tinh Tùy Ảnh Thối (viên mãn), Tứ Hợp Chưởng (viên mãn).】
【Bí pháp: Điệp Sơn Kình (viên mãn), Bão Nguyên Quy Nhất (viên mãn)】
【Tâm pháp: Trọng Thiên Đồ (không độ thông thạo).】
【Long Cốt: Đệ Nhất Cốt (đỏ).】
【Độ thông thạo: …】
【Điểm vạn năng: 70 điểm.】
Hiện tại chỗ phần công lực mà hắn đang có đã bắt kịp với thành quả mà người khác phải khổ tu mấy chục năm, thậm chí còn có người cả đời cũng tuyệt đối không thể tu luyện được đến cảnh giới này.
Trong sơn môn.
Lâm Phàm hơi không hiểu về chuyện dung hợp bí pháp, thế nên hắn đã tới chỗ của sư tỷ, khẽ gõ cửa.
“Ngô sư tỷ, ngươi có ở đó không?”
Không có tiếng trả lời.
Lục Phàm nhìn chằm chằm vào cánh cửa, chờ đợi một lát nhưng vẫn không thấy có người bước ra, hắn chỉ đành xoay người rời đi.
Lâm Phàm tựa như một người vô hình trong sơn môn, với tốc độ tu luyện của hắn, nói trắng ra là quỷ thần đều phải cảm thán kinh ngạc, ai thấy cũng đều hoảng sợ, hắn tu luyện quá nhanh, chỉ sợ trong mấy tháng nữa, hắn lại ngày đêm khổ tu, những tình huống thế này sẽ không thể nào xảy ra.
Chẳng hạn như tình huống hiện tại.
Nếu không phải vì Lâm Phàm muốn hiểu rõ sự việc thì hắn đã không mất công bước ra ngoài, hoàn toàn dành khoảng thời gian này để tu luyện.
Ngay sau đó.
“Triệu sư huynh, huynh có ở nhà không?” Lâm Phàm đến trước phòng của Triệu Học Khải, về phần hắn không tìm đến Trịnh Hiền Siêu, chủ yếu là vì hôm đó hắn đã nhìn thấy Trịnh sư huynh rút kiếm ra chém soàn soạt, đùa giỡn Từ Lai.
Lâm Phàm cảm thấy có lẽ Trịnh sư huynh đã phải chịu áp lực rất lâu, ngày thường tính cách ôn hòa, nhưng khi ra tay lại tàn ác, hắn nên tìm người dễ nói chuyện thì hơn.
Chương 119 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]