Cánh cửa được mở ra.
Triệu Học Khải nhướng đôi mắt thâm quầng hỏi: “Ai đó?”
Ngay cả nói chuyện mà hình như hắn ta cũng có vẻ uể oải thiếu sức sống.
“Ồ, hóa ra là Lâm sư đệ, mời vào.”
Triệu Học Khải nghênh tiếp Lâm Phàm vào trong.
Lâm Phàm liếc nhìn tình hình trong căn phòng mà nội tâm thầm kinh hãi, hắn cảm giác như mình vừa bước vào một bãi chiến trường, bàn ghế chia năm xẻ bảy, mặt đất thì bị lõm xuống thành mấy cái hố sâu, dường như đã phải trải qua một sự tàn phá đầy bạo lực.
“Khiến Lâm sư đệ chê cười rồi, phòng ốc lộn xộn quá, không sao, để ta thu dọn lại.” Triệu Học Khải vội vàng dọn dẹp, nhưng với tình hình này, hắn ta có dọn hay không thì cũng chẳng khác gì nhau.
“Sư huynh, huynh không sao chứ?” Lâm Phàm lo lắng hỏi.
“Không sao, có thể có chuyện gì chứ, chỉ là trong lúc tu luyện ta gặp phải chuyện ngoài ý muốn thôi, dưới tình thế cấp bách, ta cũng chỉ tùy tiện trút ra một chút, không ngờ lại khiến Lâm sư đệ chê cười rồi.” Triệu Học Khải dẫn Lâm Phàm đến mép giường ngồi, sau đó bưng ấm nước tới châm trà: “Sư đệ có chuyện gì sao?”
Không hiểu vì sao, Lâm Phàm lại cảm thấy rất có thể người đang phải chịu áp lực nhiều nhất mới chính là Triệu sư huynh.
Nhưng mà… tới thì hắn cũng tới đã rồi.
Chỉ đành vậy thôi.
“Ta muốn hỏi sư huynh một chuyện, nếu ta tu luyện được hai loại bí pháp đến viên mãn, muốn dung hợp nó thì cần phải chú ý điều gì?”
Bản thân gặp vấn đề khó hiểu thì phải hỏi, dù sao cũng còn tốt hơn là tự mình mò mẫm tìm tòi.
“Sư đệ đợi tí.”
Triệu Học Khải lục tung mọi thứ, ngay sau đó hắn ta tìm ra một quyển thư tịch không hẳn quá dày. Lâm Phàm nhìn thoáng qua, phát hiện trên đó đều là chữ viết tay, hình như dòng chữ được ghi trên mặt bìa mà hắn vừa thấy là:
“Tu luyện bách khoa toàn thư”
Có lẽ vì thấy sư đệ tỏ ra khó hiểu, Triệu Học Khải ôn tồn giải thích: “Đây là một số nội dung mà thường ngày sư huynh đã biên soạn lại, tu luyện không phải là chuyện đơn giản, kiến thức ẩn chứa trong đó vô cùng nhiều, ngươi đừng tưởng nhìn vào có vẻ đơn giản, thật ra nó rất là khó.”
“Ồ…” Nhìn thấy thứ này, Lâm Phàm lại nhớ đến cảnh tượng đi học ở kiếp trước, mấy học sinh giỏi cũng rất thích làm bút ký.
“Để ta tìm cho sư đệ.”
Triệu Học Khải nhìn kỹ vào mục lục.
“Tìm được rồi.”
Lâm Phàm nghe được lời này thì lập tức ghé sát người lại.
“Lâm sư đệ, bí pháp không thể dung hợp, mà là chồng chất bí pháp lên nhau để bạo tăng kình đạo, nếu muốn được như vậy thì ngươi nhất định phải tu luyện bí pháp đến viên mãn rồi dung nhập kình đạo vào Long Cốt. Mà ngươi có thể dung hợp được bao nhiêu bí pháp thì còn liên quan đến việc mở Long Cốt, dung nhập được nhiều nhất là chín môn bí pháp.”
Lâm Phàm bừng tỉnh hiểu ra, nắm rõ được ý tứ trong lời nói.
“Để xác nhận việc chồng chất dung nhập bí pháp có thể hoàn toàn bộc phát hết sức mạnh hay không thì còn phải dựa vào mức độ rèn luyện Long Cốt, nếu rèn luyện Long Cốt đến màu đỏ, chỉ số bạo tăng bí pháp có thể bộc phát đến mức viên mãn nhất, còn ngược lại thì sẽ ít hơn.” Triệu Học Khải chậm rãi giải thích.
Lâm Phàm cẩn thận lắng nghe.
Hiện tại hắn chỉ mới rèn luyện Đệ Nhất Cốt đến màu đỏ, còn Đệ Nhị Cốt tạm thời chưa mở ra, hắn chỉ có thể nạp một trong hai bí pháp vào Đệ Nhất Cốt, trừ khi hắn lại rèn luyện Đệ Nhị Cốt đến màu đỏ thì mới có thể nạp môn bí pháp thứ hai vào.
Cuối cùng là chồng chất cả hai kình đạo vào cùng một chỗ.
Tuy nhiên việc này lại khiến Lâm Phàm có chút hoài nghi, với loại hệ thống và thời gian tu hành này, chỉ bấy nhiêu số tuổi đó của con người thì thật sự có thể với tới sao?
Đủ dùng không?
Lâm Phàm là nhờ có bạo kích trợ giúp nên mới có thể thoải mái được như vậy.
Nếu như không có sự trợ giúp của bạo kích, chỉ với tình tình trước mắt của hắn, tận hơn một năm thì cũng chỉ đạt được quá lắm là Thối Thể tầng một, nói chi đến việc có thể tu mấy môn võ kỹ, bí pháp, chuyện đó quả thực là nằm mơ.
Thậm chí không ăn, không uống, không ngủ mà hắn còn cảm giác thời gian không đủ dùng nữa kìa.
“Đa tạ sư huynh đã giải đáp thắc mắc cho ta.” Lâm Phàm cảm tạ nói.
Triệu Học Khải đáp: “Giữa đồng môn với nhau, giúp đỡ là chuyện nên làm, mỗi tháng trưởng lão trong sơn môn đều sẽ giảng dạy một lần, nếu có thời gian thì sư đệ có thể đến đó nghe một chút, những nội dung mà ta ghi lại này đều là điều từng được trưởng lão nói qua.”
Giảng dạy?
Vậy thì Lâm Phàm chính là tên học trò hư chuyên trốn học rồi.
Bởi vì hắn chưa từng nghe qua, thậm chí còn không biết có chuyện đó.
“Triệu sư huynh, ta có thể mượn cuốn bút ký tóm tắt này về để sao chép một phần không?”
“Được chứ, không thành vấn đề.”
“Đa tạ sư huynh.” Sau khi Lâm Phàm trở về phòng của chính mình, hắn vội bắt tay vào sao chép lại cuốn bút ký, đó là hậu quả của việc không nghe giảng bài, mà rõ ràng Triệu sư huynh chính là một đệ tử ngoan ngoãn thích nghe giảng, chơi chung với học trò ngoan quả là thật tiện lợi.
Trong phòng.
Lâm Phàm nghiêm túc lật bút ký ra xem, sao chép một cáchchăm chỉ.
Bút ký được Triệu sư huynh tóm tắt rất có giá trị, giúp ích cho việc tu hành rất nhiều, mỗi khi rảnh rỗi không có việc gì làm thì hắn cũng có thể lấy ra xem một lát.
Sau khi Lâm Phàm đã sao chép xong toàn bộ, hắn trả bút ký lại cho Triệu sư huynh rồi nói vài lời cảm tạ.
Tuy rằng sư huynh sẽ không để ý, nhưng giữa việc nói và không nói là hai chuyện rất khác nhau.
Lâm Phàm khoanh chân ngồi xuống.
Hắn thử dung nạp Đệ Nhất Cốt.
Điệp Sơn Kình có thể bùng nổ kình đạo gấp ba lần, có lẽ vẫn còn rất nhiều bí pháp khác lợi hại hơn Điệp Sơn Kình, nhưng căn cứ theo những gì Triệu sư huynh đã ghi trong sổ, việc dung nạp cũng có thể thay đổi.
Tức khắc, Lâm Phàm điều khiển luồng kình đạo của Điệp Sơn Kình rót vào trong Đệ Nhất Cốt.
Đệ Nhất Cốt được rèn luyện đến màu đỏ đã có đủ hoạt tính, không ngừng hấp thu kình đạo của Điệp Sơn Kình. Lâm Phàm có thể cảm nhận được rõ ràng sự tồn tại của rất nhiều lỗ nhỏ mà mắt thường không thể nhìn thấy bên trong Đệ Nhất Cốt, có thể hoàn toàn dung hợp kình đạo một cách hoàn mỹ.
Chương 120 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]