“Bốp!”
Phạm Tĩnh đánh một cái ‘bốp’ lên gáy của Trần Hư, đầu óc hắn ta chấn động, ngay cả mặt hồ đang tĩnh lặng cũng bắt đầu lăn tăn gợn sóng.
Với sức lực này, Trần Hư còn có thể chịu được, chứ mà đánh lên bất cứ người nào khác, e là đầu đã nứt toạc, máu chảy thành sông.
“Sư tỷ, ta chỉ thuận miệng nói thôi mà.”
“Câm miệng.”
“Ừm!”
Bách Hạo lắc đầu, khoanh tay đứng nhìn, lão xoay chiếc nhẫn đen trên ngón tay, thầm nghĩ về chuyện của Thanh Nang tông, đột nhiên bọn họ lại tăng cao giá bán đại dược, nhất định là vì có chuyện phải làm.
“Hai người đừng tranh cãi nữa, cứ để ta đến Thanh Nang tông một chuyến, sau đó sẽ nói chuyện rõ ràng với bọn họ, đều là tông môn láng giềng với nhau cả, hẳn là không phải họ chẳng biết điều mà nhằm vào sơn môn chúng ta đâu.”
Sự việc xảy ra ắt có quỷ.Thật sự rất có vấn đề.
Với số đại dược hiện giờ được cất chứa trong sơn môn, chống đỡ mấy năm cũng không thành vấn đề, nhưng giá cả vẫn cứ tăng lên như vậy, áp lực mà sơn môn phải chịu cũng rất cao.
Chẳng lẽ có liên quan đến Hoàng Thành ty?
Nhưng mà chắc là không đâu.
Hy vọng chỉ là do lão nghĩ nhiều thôi.
Phạm Tĩnh và Trần Hư cung kính đáp: “Vậy phiền sư huynh rồi.”
Hai người vừa dứt lời.
Bóng dáng của Bách Hạo đã dần biến mất, nhưng bọn họ cũng thừa biết, chỉ trong nửa khắc ngắn ngủi ở đây, sư huynh đã xuống tới chân núi rồi.
“Sư đệ, đệ tử sơn môn tu luyện thế nào rồi?” Phạm Tĩnh hỏi.
Trần Hư trả lời: “Tạm thời vẫn chưa phát hiện có bất cứ kỳ tài nào, Lý Đạo Đoan trong nội môn cũng không tồi, tầng bốn, rèn luyện Đệ Tứ Cốt, suýt được màu vàng rồi, nhưng mà dường như tiềm lực đã gần cạn kiệt, khó có thể độ phá.”
Phạm Tĩnh nói: “Hắn đó à, thật sự quá đáng tiếc, Đệ Tam Cốt chỉ còn kém một bước nữa đã rèn luyện được đến màu đỏ rồi.”
“Đúng vậy.” Trần Hư cảm thán, nghĩ đến việc Lý Đạo Đoan là đệ tử của một vị sư đệ của mình, hắn lại muốn vặt đầu vị sư đệ đó xuống, đến cả đồ đệ của mình gặp chuyện mà cũng không biết, đúng là đáng chết.
Những ngày tháng tu luyện vẫn buồn tẻ như trước.
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sự chống cự của cơ thể và tinh thần. Trải qua thời gian dài tu luyện, không được buông thả, thể xác và tinh thần đều rất khó chịu.
Hắn có một lòng tin tuyệt đối, không cho phép bất cứ tình huống nào làm ảnh hưởng đến việc tu luyện của mình.
Hắn thừa nhận, hiện tại, tu hành đúng là rất buồn tẻ.
Nhưng tất cả những điều này đều là vì đặt nền móng cho tương lai, chờ sau khi tu hành đến cảnh giới nhất định là có thể cảm nhận được niềm vui sướng do thực lực mạnh mẽ mang lại.
Hắn cũng muốn điên cuồng thoải mái một lần.
Nhưng thực lực không cho phép, bên ngoài quá nguy hiểm, có quá nhiều những nhân tố không xác định.
Bởi vậy, tốt hơn hết là tăng tu vi.
Thời gian trôi qua mau, mỗi giây mỗi phút đều đang trôi qua, lúc tu luyện có lẽ trời còn sáng nhưng lúc mở mắt đã là rạng sáng.
Cho đến nay đều như vậy.
Nhưng gặt hái được khá nhiều trong việc tu hành.
Tuy hắn vẫn còn rèn luyện ở Đệ Nhị Cốt, nhưng dựa vào sự rèn luyện không ngừng, hoạt tính của Đệ Nhị Cốt được kích hoạt, tăng cường thực lực, phát triển mạnh mẽ. Với thực lực bây giờ, hắn đã thuộc vào hàng cao thủ.
Chẳng qua là… vẫn chưa đủ.
“Lâm sư đệ…”
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa.
Đó là giọng của Ngô sư tỷ, khoảng thời gian trước Ngô sư tỷ ra ngoài rất lâu chưa thấy về, không ngờ lại về nhanh như vậy.
Ngoài cửa, Ngô sư tỷ cười dịu dàng nhìn Lâm Phàm.
Đã lâu không gặp, Ngô sư tỷ có hơi thay đổi, tựa như đã trải qua mấy bận gian nan vất vả.
“Chào sư tỷ.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Ngô Thanh Thu ừ một tiếng, cũng không đợi Lâm Phàm mời, nàng đã chủ động bước vào, như là trở về đến nhà mình. Sau khi vào phòng, nàng nhìn xung quanh.
“Sư đệ, lại không có thời dọn dẹp rồi. Ta đến dọn dẹp qua giúp đệ, chỉ khi phòng sạch sẽ thì mới có tâm trạng tốt để tu luyện.”
Nếu như lần đầu tiên, hắn sẽ nói với sư tỷ là không cần phiền phức như vậy.
Nhưng đây đã là lần thứ hai, hắn cũng biết sư tỷ vốn chẳng nghe lời hắn.
Bởi vậy, ắn chỉ có thể bất lực nhún vai, để mặc sư tỷ quét phòng cho hắn.
Sư tỷ không phải loại người khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng thuộc tuýp ưa nhìn, là loại người càng nhìn càng thấy xinh, lại còn có khí chất. Hắn không biết diễn tả thế nào, dù sao cũng có hương vị.
Rất nhanh.
Sư tỷ cầm khăn lau chà cái bàn, ngón tay thon dài trắng nõn dùng để lau bàn thì có hơi đáng tiếc.
“Sư đệ, nơi này của đệ nhiều bụi thật. Ta mới rời khỏi sơn môn hơn một tháng mà đã tích tụ bao nhiêu bụi, vừa nhìn là biết ngày thường không được quét dọn.”
Sư tỷ không chê mặt đất bẩn nên quỳ ở đó, thấp eo, nâng cao bờ mông, lau sạch góc cạnh của ngăn tủ.
Lâm Phàm nhìn thoáng qua sau đó rời tầm mắt nhìn ra bên ngoài. Ánh mặt trời chiếu xuống, vẻ mặt hắn hơi đỏ, suýt thì hoá đá.
Sau một lúc.
Căn phòng rực rỡ hẳn lên, không biết có phải ảo giác không, phòng được quét sạch sẽ, cảm giác khi hít thở thì không khí cũng mới lạ hơn nhiều.
“Đa tạ sư tỷ.” Lâm Phàm nghĩ một lúc, cũng chỉ nói ra được bốn từ này.
Ngô Thanh Thu cười: “Sư đệ, không cần khách sáo với ta đâu.”
Hắn biết sư tỷ có tình ý với mình, nhưng chuyện tu hành rất quan trọng, hắn không muốn bất cứ nhân tố bên ngoài nào quấy nhiễu đến hắn. Nhưng đối diện vị sư tỷ nhiệt tình như vậy, trong chốc lát hắn không biết nên nói gì cho tốt.
Khoảng thời gian trước mới được lộ ra qua một số chuyện, sư tỷ thật sự không để ý sao?
“Sư đệ, ta thấy hình như đệ chưa từng đổi y phục cho nên lần này nhìn thấy hai bộ y phục không tệ ở ngoài kia, mua về cho đệ. Đệ thử xem có vừa người không nhưng chắc là sẽ vừa thôi.” Ngô Thanh Thu đưa bọc y phục, bên trong là y phục.
“Sư tỷ khách sáo quá rồi.” Lâm Phàm không biết nói gì cho phải, gặp phải chuyện thế này cũng chỉ có thể im lặng mà nhận.
“Không có gì, sư tỷ quan tâm sư đệ là chuyện nên làm. Sư tỷ đi trước, sau này gặp bất cứ chuyện gì đều có thể đến tìm sư tỷ.” Chắc là Ngô Thanh Tâm thật sự có việc, sau khi lo xong nơi này cho Lâm Phàm thì giao lại y phục cho hắn rồi nói tạm biệt.
Chương 122 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]