“Sư tỷ, tạm biệt.”
Đưa mắt nhìn bóng lưng sư tỷ rời đi.
Lâm Phàm nhìn y phục trong tay.
Hắn vỗ mạnh vào đầu mình, giữ lấy cái ót, thật không biết làm sao cho phải.
Được rồi, coi như là sự quý mến của sư tỷ dành cho sư đệ đi.
Thay y phục xong.
“Đẹp thật.”
Chất vải của y phục mềm mại, thoải mái dễ chịu, vừa nhìn đã biết chắc chắn không phải hàng rẻ tiền. Sau khi hắn mặc vào, khí chất cả người cũng tăng lên.
Nói thật thì hắn biết sư tỷ là người không tệ, nhưng hắn chỉ muốn tu luyện cho tốt. Dù sao hắn thích tu luyện cả ngày, rất chán, không có chút thú vị nào.
Có lẽ giai đoạn đầu là chút cảm giác mới lạ nhưng sau một khoảng thời gian dài sẽ phát hiện ra thật nhàm chán. Đối với nữ nhân, cô đơn lạnh lẽo là đáng sợ nhất.
Nhỡ đâu rơi vào tình huống xấu nhất, bản thân còn có thể bị cắm sừng.
Cho nên… tốt hơn là nên quên đi.
Tiếp tục tu luyện.
【Nhắc nhở: Phát động mười ba lần bạo kích!】
【Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Nhị Cốt +13!】
Nửa tháng sau.
Ninh thành.
Trong một phòng của tửu lâu.
Một người trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú đang ăn như hổ đói, ngoạm từng miếng từng miếng thịt. Vương Bảo Phong ngồi bên cạnh trợn mắt há mồm nhìn, sững cả người.
“Lâm huynh, chậm một chút, không ai tranh với ngươi đâu. Trong khoảng thời gian này, cuối cùng là ngươi đã gặp phải chuyện gì vậy?” Vương Bảo Phong kinh ngạc tới ngây người. Một Lâm huynh từng ôn tồn lễ độ lại đang ăn ngấu nghiến như hổ đói, trong đầu hắn ta tạo thành hai loại tương phản rõ rệt.
“Không sao, chỉ là muốn ăn thôi.”
Lâm Phàm nói.
Tu luyện quá sức, rất lâu cuối cùng di chứng cũng xuất hiện.
Có đủ các loại suy nghĩ hiện lên, có khi là muốn ra ngoài chơi đùa một chút, có khi là muốn ăn đồ ăn, ngay cả niềm tin mãnh liệt cũng có chút lung lay. Hắn suy đi nghĩ lại, hay là đến Ninh thành ăn điên cuồng một bữa, nhét đầy bao tử đến thoải mái.
“Gần đây không có chuyện gì xảy chứ?” Lâm Phàm hỏi.
“Không có, Ninh thành vẫn rất an toàn, chỉ là gần đây hơi nhiều người của Hoàng Thành ty. Có điều người của Hoàng Thành ty khác với lũ tiểu tử đoạn thời gian đó, họ không tới tìm ta gây chuyện.” Vương Bảo Phong nói.
Lâm Phàm cũng không quan tâm mấy chuyện này.
Đối với hắn, một số chuyện không xảy ra trên người mình thì không nên quan tâm quá nhiều.
Sau khi ăn xong, hắn không để Vương huynh đi theo mà tự mình đi lại trong thành, đi dạo để xoa dịu tâm trạng.
Đi ngang qua quầy bán hàng rong, đã đi qua rồi nửa đường lại lui về, đứng ở trước quán nhìn ngắm.
Là một ít trâm cài tóc mà nữ nhân hay dùng.
Sư tỷ tặng hắn rất nhiều quà, nếu không đưa lại cái gì thì có vẻ như không biết điều.
Người bán hàng rong nói: “Xem chút đi.”
“Ừ, tự ta xem.”
Quầy hàng bày đủ loại trâm, có đủ loại kiểu dáng, cầm cái này lên xem lại cầm cái kia lên xem.
“Nữ tử cài lên trông rất đẹp.”
“Nhất là cây trâm này, là cây có chất lượng tốt nhất ở chỗ ta.”
Nghe người bán rong giới thiệu.
Lâm Phàm cầm cây trâm, hài lòng nói: “Gói lại đi.”
“Được.”
Người bán hàng rong thích nhất là loại người như Lâm Phàm, hào sảng đại khí, coi trọng đồ vật, không kỳ kèo mặc cả.
Sau khi người bán hàng rong đóng gói lại cẩn thận.
Lâm Phàm để đồ vào trong ngực, quay người rời đi.
Xuân Phong lâu.
Các cô nương trang điểm xinh đẹp vung vẩy khăn lụa trong tay, quyến rũ người đi ngang qua.
Lâm Phàm dừng chân quan sát, lại nhớ tới khoảng thời gian ở thành Thiên Cửu, lúc làm gái làng chơi, đúng là có cảm giác vô tội, không đưa tiền sẽ không được coi là đi dạo thanh lâu.
Chỉ là đáng tiếc.
Người ở thế giới này không mấy hứng thú với phương diện thơ ca, thỉnh thoảng cũng chỉ có vài người phụ nữ có chút cảm giác hứng thú thôi.
Tú bà phát hiện Lâm Phàm trong đám người thì vội bước tới, nhiệt tình lôi cánh tay của hắn: “Công tử, vào chơi đùa chút đi.”
“Không có tiền.”
“Công tử nói đùa rồi.”
“Không có thật, ta thích chơi gái miễn phí.”
“…”
Tú bà chớp mắt, hiển nhiên buông tay ra chuyển sang mục tiêu khác, vứt bỏ Lâm Phàm không thương tiếc.
Hắn ở lại Ninh thành không lâu.
Nhân tiện mua chút quà cho Triệu sư huynh, Trịnh sư huynh, không phải thứ gì đáng giá, chỉ là một chút rượu thôi.
Của ít lòng nhiều.
Đưa ít đồ thoả đáng có thể kéo gần lại mối quan hệ, nhất là Triệu sư huynh, người đã giúp hắn rất nhiều.
Dọc đường về sơn môn.
Vài người của Hoàng Thành ty cưỡi ngựa, chạy ở ven hồ.
Xung quanh yên tĩnh vô cùng.
“Thống lĩnh, chúng ta điều tra đến tận bây giờ vẫn không có tin tức. Có phải chúng ta nhận được tình báo sai không?”
Người đang nói là tân thủ của Hoàng Thành ty, tuổi còn trẻ nhưng đầu óc thông minh, dù sao cũng là ra ngoài để điều tra manh mối, sẽ không xảy ra xô xát với người khác, tu vi có chỗ kém cũng không sao.
Thống lĩnh để râu quai nón, nhìn qua thô kệch, bên hông có gài đao. Gã ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Chắc là không đâu. Nhóm người Trần thống lĩnh bị người ta ám sát, đã nói rõ là có một thế lực cản trở chúng ta. Bách Cương tông, Thanh Nang tông, Chính Đạo tông đều là đối tượng hoài nghi, ta không thể chủ quan.” Cổ thống lĩnh chậm rãi nói.
“Cổ thống lĩnh, những sơn môn kia có thể tồn tại đều là nhờ vào sự cho phép của hoàng quyền. Họ thật sự có gan nảy sinh tâm tư khác sao?”
Cổ thống lĩnh không trả lời, chỉ lắc đầu. Nay thời thế đã khác biệt. Nếu tại thời điểm hoàng quyền vừa được thành lập thì đánh chết gã cũng không tin có sơn môn nào có gan làm loạn.
Khi đó hoàng quyền là mạnh nhất, cao thủ nhiều như mây, bất cứ cao thủ nào cũng đều theo chân Thái tổ xông pha chiến đấu, trải qua vô số trận chiến đẫm máu.
Mà những người sáng lập ra các sơn môn kia cũng đều vì lập được công lao với Thái tổ mới có thể thành lập sơn môn.
Chẳng qua là…
Thời gian trôi qua quá lâu rồi, lại thêm sự lộn xộn trong nội bộ hoàng quyền. Đại thái giám Nguỵ Trung khống chế hai cơ cấu nội bộ lớn, tay nắm thực quyền. Phe hoàng tộc đang giao tranh kịch liệt với Nguỵ Trung, nào để ý được đến dân sinh bên ngoài, để ý tới dịch bệnh tả ngoài kia.
Nhưng vào lúc này, lỗ tai Cổ thống lĩnh khẽ động, nghe được tiếng bọt khí bắn nổ trong hồ nước. Tuy âm thanh rất nhỏ, người thường khó có thể nhận ra nhưng gã vẫn nghe được.
Chương 123 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]