“Cẩn thận, có mai phục.”
Vừa dứt lời.
Mặt hồ đột nhiên vỡ tung, một vài bóng người bay lên trời rồi đánh về phía Cổ thống lĩnh.
“Đừng lộn xộn, theo ta ứng phó với kẻ địch.” Cổ thống lĩnh hét lên, vẻ mặt nghiêm trọng. Bọn họ gặp phải mai phục cho thấy là họ đã bị theo dõi từ trước.
Mà lúc này.
Gã đang ở khu vực của Chính Đạo tông, nhỡ đâu bị đối phương giết chết thì tình hình ắt chẳng cần nói cũng biết.
Một tên sát thủ đánh tới.
Cổ thống lĩnh vung đao, kình đạo bộc phát, một đao chém đối phương thành hai mảnh. Sau đó gã đạp một phát vào lưng ngựa, mượn lực bay lên không trung. Cũng trong chốc lát này, ở dưới mặt đất xuất hiện một bóng người, đánh đến một chưởng khiến con ngựa chia năm sẻ bảy, vết máu loang lổ tại chỗ.
“Choang!”
Một tay Cổ thống lĩnh cầm đao, tay trái tạo thành chưởng, va chạm kịch liệt với bóng người chui ra từ mặt đất.
Kình đạo chạm nhau tạo nên ảnh hưởng rất lớn. Cổ thống lĩnh chấn động, trong khoảng nửa khắc giao thủ gã đã cảm giác được kình đạo của đối phương hùng hậu như biển, sâu không thấy đáy.
Bộp, bộp!
Sau khi hai chân hạ xuống, trong nháy mắt, Cổ thống lĩnh lùi nhanh. Gã vung đao chém giết những sát thủ mình gặp phải, sau đó hợp nhất với người của mình.
“Các ngươi là ai, dám đến ám sát Hoàng Thành ty?” Ánh mắt Cổ thống tĩnh rơi vào kẻ đeo mặt nạ, trên người tên sát thủ có thân thể cường tráng. Những kẻ khác là tiểu nhân vật mà thực lực của kẻ này, trong quá trình giao đấu vừa nãy gã đã phát hiện ra điều khác thường.
“Hoàng Thành ty? Đúng là phải giết Hoàng Thành ty.”
Sát thủ lạnh lùng, giậm mạnh bước chân, kình đạo hùng hậu bộc phát, từng bước đánh về phía Cổ thống lĩnh. Gặp phải tình huống này, Cổ thống lĩnh thi triển đao pháp gia truyền.
“Liệt Hoả Trảm!”
Cổ thống lĩnh nổi giận, vung đao đến, lưỡi đao đỏ bừng toả ra nhiệt độ cao. Gã dùng kình đạo khiến cây đao hình thành dao động với tốc độ cao, tựa như bị ma sát bởi hai bàn tay, tạo ra nhiệt độ một cách hiệu quả.
“Ha ha!”
Đối phương khinh thường, không né tránh chút nào, song chưởng hợp lại kẹp lấy thân đao. Ngay sau đó chỉ thấy tay đối phương tuốt dọc theo thân đao, thậm chí có tia lửa bắn ra tung toé, năm ngón tay vung đến chỗ đôi mắt của Cổ thống lĩnh.
Cổ thống lĩnh kinh hãi, vứt lại đao rồi lùi mạnh, sau đó sờ đôi mắt, thấy bàn tay bê bết máu, khuôn mặt đau rát. Trong lòng gã khiếp sợ, nếu vừa nãy có hơi chần chừ e là đôi mắt này của hắn sẽ bị đối phương xé rách ra.
“Tóm lại ngươi là ai?” Cổ thống lĩnh hỏi lại lần nữa.
Sau đó chỉ thấy đối phương ném đao đi, hai chân uốn lượn, hai tay duỗi thẳng ngưng tụ kình đạo. Mắt thường có thể thấy phần lưng của người kia như tạo thành dao động trong không gian do nhiệt độ cao.
Tựa như Ma Thần giáng xuống.
Gây nên áp lực rất lớn cho Cổ thống lĩnh.
…
Trên đường.
Lâm Phàm nằm trên lưng ngựa, gối đầu bằng hai tay, nhìn trời xanh mấy trắng, mây đang đi, gió đang thổi.
Nghĩ đến những bộ phim hắn từng xem, thế là có ý cảnh.
Phong vô tướng, vân vô thường… Ma Kha* vô lượng…
*Ma Kha: một cuốn sách của Ấn Độ cổ đại gồm nhiều câu chuyện kể về các vị thần có lồng ghép những đạo đức luân lý, được coi là báu vật của Hindu giáo. Chuyện được kể dưới hình thức đối thoại, là hình thức rất phổ biết ở thời cổ đại. Nhiều câu chuyện được truyền tụng rộng rãi trong nhân dân.
Bản thân hắn cũng cảm thấy hài hước, không khỏi cười ra tiếng, vậy mà lại nghĩ đến mấy thứ này. Thật ra đối với Lâm Phàm, hắn cảm thấy không hiểu, có chút thực lực, trú ở thành nhỏ, thành gia lập nghiệp có vẻ cũng không tệ.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là dưới tình huống không có bạo kích phụ trợ.
Nếu không với hoàn cảnh của bản thân hắn, cho dù bái sư học nghệ e là cũng phải mất mấy chục năm mới có thể đạt được thành tích như hiện tại, mà còn chưa chắc đã đạt được.
Tiếp tục chịu đựng, tuy nói là còn có thể tiến bộ nhưng cũng chỉ là sống tạm bợ, con đường phía trước đã đi đến kết thúc rồi.
Đột nhiên.
Hắn nghe được động tĩnh của trận đánh nhau, đột nhiên trở mình đứng trên lưng ngựa nhìn về nơi xa.
“Hả?”
“Hoàng Thành ty?”
Lâm Phàm nhìn đã nhận ra cách ăn mặc của đối phương, dẫu sao cũng có ấn tượng sâu. Chỉ là hắn không ngờ được người của Hoàng Thành ty lại xuất hiện ở nơi này hơn nữa nhìn vào tình hình hiện tại thì thấy không hề ổn.
Tình hình của Cổ thống lĩnh không ổn, tinh thần không tốt, trên người dính không ít máu tươi. Nhất là vết thương ở ngực của gã đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hành động.
Cúi đầu nhìn xuống.
Nội giáp hộ thân đã vỡ ra.
Trong lúc này nếu như không có giáp thì tình hình không xong rồi.
“Thủ lĩnh, có người xuất hiện.” Bên phía sát thủ đã có người phát hiện ra Lâm Phàm.
“Giết hắn đi.”
“Vâng.”
Lâm Phàm còn chưa rõ tình hình đã thấy sát thủ đánh úp về phía hắn, đúng là không hiểu nổi, nhưng ngẫm lại thì cũng có thể hiểu được, giết người là một việc thiêng liêng không thể quấy rầy.
Hắn đột nhiên xuất hiện, chắc chắn đã khiến đối phương phương kinh hãi.
Cho nên mới xảy ra chuyện như vậy.
Ngay tại lúc sát thủ lao đến trước mặt, Lâm Phàm kéo cương ngựa, con ngựa nâng hai chân trước lên đạp một cước lên thân tên sát thủ.
Bộp bộp!
Tiếng lồng ngực vỡ tan truyền đến.
Tên sát thủ bị đạp dưới chân ngựa kêu gào thảm thiết. Sau đó chỉ thấy Lâm Phàm buông nhẹ một chưởng lên lưng ngựa, kình đạo xỏ xuyên qua, sát thủ dưới chân ngựa trực tiếp ợ ra.
Cổ thống lĩnh hô to: “Xin hỏi các hạ là đệ tử Chính Đạo tông sao?”
Lâm Phàm nói: “Lâm Phàm của Chính Đạo tông.”
“Ta thay mặt toàn bộ người của Hoàng Thành ty kính xin các hạ giúp bọn ta một tay.”
Lâm Phàm vốn không tình nguyện xen vào chuyện của người khác nhưng Chính Đạo tông là nơi thanh tu hiếm có, nếu đã thấy tất nhiên phải xen vào. Không thì mặc kệ, miễn cưỡng sẽ không lôi rắc rối về cho sơn môn. Nhưng ngộ nhỡ vị Cổ thống lĩnh này may mắn trốn thoát, hắn là đệ tử của Chính Đạo tông gặp phải chuyện thế này mà mặc kệ không lo thì rắc rối lại càng lớn hơn.
“Đến liền.” Lâm Phàm nói.
Cổ thống lĩnh dẫn theo những người còn lại kéo đến chỗ Lâm Phàm.
Nhưng tên sát thủ đeo mặt nạ lại đột nhiên giận dữ, khí thế như cầu vòng, mạnh mẽ lao đến: “Muốn rời đi ngay trước mặt ta, đúng là nằm mơ.”
Vẻ mặt Lâm Phàm nghiêm lại, đạp một cái lên lưng ngựa. Hắn vận chuyển kình đạo, bài tay to vút ra không trung, chộp lấy đối phương.
Chương 124 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]