“Tiểu tử này giỏi, muốn chết.”
Sát thủ đeo mặt nạ vô cùng ngạo mạn, tung ra một chưởng mở núi phá đá là chuyện nhỏ. Hắn ta vốn định đánh xuyên qua lưng Cổ Đại Toàn lại không ngờ tiểu tử kia liều lĩnh xuất hiện đỡ lấy sát chiêu.
Không biết tự lượng sức mình.
Trong chớp mắt, song chưởng va chạm, kình đạo của Lâm Phàm vận chuyển, kình đạo gấp bốn lần bộc phát ra. Sát thủ đeo mặt nạ tự nhận có thể áp đảo Lâm Phàm chợt lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ dưới lớp mặt nạ.
Rắc!
Xì!
Mặt nạ đeo trên mặt vỡ ra, hắn ta phun một ngụm máu tươi ra, thân thể bay ngược ra ngoài. Hết thảy những điều này chỉ diễn ra trong một chớp mắt, quá nhanh, thật sự quá nhanh.
Nhanh đến mức hắn ta không thể phản ứng kịp.
“Kình đạo bá đạo quá.” Cổ Đại Toàn vô cùng kinh hãi. Sát thủ ép gã đến đường cùng, vậy mà lại bị vị đệ tử Chính Đạo tông này dùng một chưởng đánh bay, đây là chuyện gã nghĩ cũng không dám nghĩ.
Ngay sau đó, gã nhìn thấy khuôn mặt ở dưới lớp mặt nạ kia, buột miệng thốt lên.
“Thiết Thủ Thạch Văn Cương, không ngờ ngươi lại chưa chết.”
Gã nhận ra đối phương là ai. Hung thủ mười năm trước làm nhiều việc ác, liên tục tạo ra mấy hung án diệt môn, sau đó bị Hoàng Thành ty bọn họ đuổi giết mới tự sát ở Mẫu Tử Phong.
Không ngờ rằng hiện tại hắn ta lại xuất hiện.
“Đừng giết hắn, ta muốn hắn sống.” Cổ Đại Toàn hô lên, chỉ sợ Lâm Phàm giết chết đối phương.
“Hắn không chạy được đâu.” Lâm Phàm vô cùng tự tin, đối đầu với kẻ địch chỉ cần tung một chiêu, kình đạo vừa bộc phát ra đã xuyên thẳng qua người đối phương. Tuy rằng hắn ta không chết nhưng không thể chạy được, muốn nhấc một ngón tay cũng khó khăn.
Ngay tại thời điểm Lâm Phàm chuẩn bị xách đối phương lên, có một tiếng sáo dễ nghe truyền đến.
Tiếng sáo dường như đến từ bốn phương tám hướng.
Hắn nhìn về phía mặt hồ, một cái bè trúc chậm rãi đi đến. Mà đứng ở trên bè trúc là một người thần bí, tiếng sáo là đối phương thổi.
Lập tức, bóng người kia vung tay áo, giữa bầu trời lóe ra ánh sáng chói mắt, đối phương phóng ra ám khí.
Lâm Phàm giẫm một chân xuống đất, đá vụn xung quanh lập tức bay lên, vỗ ra một chưởng, kình đạo bộc phát, đá vụn vù một tiếng xé không khí bay ra, chặn lại tất cả ám khí lại, truyền đến âm thanh va chạm leng keng.
“Lại gặp phải người thi triển ám khí.” Lâm Phàm nhíu mày.
Hắn ghét nhất là gặp phải mấy tên thi triển ám khí. Đối phó với đám người này cần hết sức tập trung, hơi vô ý một chút đã có thể trúng chiêu.
Sau đó, chỉ thấy đối phương bay vọt lên, bàn chân lướt nước, cước pháp rất cao thâm. Chỉ trong một cái chớp mắt hắn ta đã tới bên bờ hồ, mục tiêu chính là Thạch Văn Cương.
“Đừng mong được như ý nguyện.”
Hai tay Lâm Phàm nhặt vốc đá dưới đất lên, thi triển Toái Tinh Tùy Ảnh Thối, tốc độ chợt tăng mạnh, trong nháy mắt vốc đá xé không khí, phong tỏa đường đi của đối phương.
Vốc đá lần này ném ra đều ẩn chứa bốn lần kình đạo của hắn, uy lực và tốc độ càng thêm khủng bố so với lúc trước.
Người thần bí kia cũng xoay cổ tay ném ám khí ra. Nhưng rất nhanh, hắn ta phát hiện ra điều khác thường. Vốc đá đang kéo tới đánh bay tất cả ám khí của hắn ta, trên phương diện kình đạo đối phương rõ ràng đã vượt qua hắn ta.
Hành động của người thần bí nhanh nhẹn, bay vút lên, xoay người trên không, tránh được toàn bộ số đá.
Hắn ta lộ vẻ khiếp sợ nhìn Lâm Phàm.
Hiển nhiên không ngờ rằng kình đạo của đối phương lại đáng sợ như thế.
…
Lâm Phàm ngăn lại đường đi của đối phương, phía sau là Thạch Văn Cương đang nằm bất động, phía trước là người thần bí.
Những sát thủ này đều đeo mặt nạ.
Nhưng người thần bí kia lại không đeo mặt nạ mà dùng gương mặt chân thực của bản thân đối diện với người khác. Vốn tưởng rằng người thích thổi sáu sẽ là một người nho nhã, nhưng khi Lâm Phàm thấy rõ dung mạo của đối phương thì rất khiếp sợ.
Đại hán thô kệch, trên mặt có vết sẹo do đao gây ra, ánh mắt sắc bén, tràn ngập sát khí.
Nếu lúc trước là người thần bí này ra tay, mấy người Cổ Đại Toàn nhất định sẽ tử vong trong thời gian ngắn.
“Ta nói ngươi không mang hắn đi được.” Tuy ngoài mặt Lâm Phàm vô cùng lạnh nhạt nhưng bên trong đã vận chuyển kình đạo, hoàn toàn kích hoạt Long Cốt, một lượng lớn huyết khí đang sôi trào trong thân thể.
Đối phương là một vị cao thủ.
Cho dù không phải là cao thủ đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ dùng toàn lực đối phó, tuyệt đối không cho đối phương bất cứ cơ hội gì.
“Chính Đạo tông không nên nhảy vào vũng nước đục này.”
“Ngươi đã nói không nên, vậy thì ngươi không nên để cho người của Hoàng Thành ty chết trong phạm vi của Chính Đạo tông.”
“Mỗi người đều lùi một bước, ngươi giao hắn cho ta, ta giao người Hoàng Thành ty cho ngươi.”
“Được.”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm vung một nắm bụi đất lên. Hắn đã sớm cầm bụi đất trong tay, nhưng mà tu vi của đối phương đã là Tẩy Tủy, kình đạo bùng nổ, bụi đất này đối với hắn ta chỉ như trò trẻ con.
Song phương cùng tung chưởng, kình đạo va chạm, cảnh giới của đại hán cao hơn so với hắn nhưng kình đạo lại không hùng hậu được như hắn.
Lâm Phàm phát hiện cước pháp của đối phương có biến hóa. Hình như không thể ngăn cản kình đạo của hắn mà chỉ có thể đánh vỡ từng lần hắn bộc phát kình đạo ra ngoài.
Biết là không được, Lâm Phàm đổi chưởng thành quyền, nhanh chóng nã quyền vào lòng bàn tay đối phương. Phịch một tiếng, chỉ thấy đại hán lui thật mạnh, một chân đáp xuống đất trước, đạp từng bước về phía sau, mặt đất phía sau chân liên tục vỡ nát, phát ra tiếng ầm ầm chấn động.
Đại hán không dám chủ quan.
Kình đạo quá bá đạo, vậy mà hắn ta không thể ngăn cản được, chỉ có thể dựa vào phương pháp hóa kình mà đánh vỡ một phần. Nhưng những kình đạo còn thừa vẫn xuyên qua thân thể của hắn ta, làm cho cánh tay của hắn ta hơi tê dại.
Thận trong cơ thể đã bị chấn động, chịu một ít tổn thương.
Lâm Phàm đương nhiên sẽ không cho kẻ địch có bất cứ cơ hội nào, trực tiếp ra chiêu. Tứ Hợp Chưởng gào thét tiến lên, từng trận chưởng phong cuốn tới. Với tu vi hiện tại của hắn mà thi triển Tứ Hợp Chưởng đã mạnh mẽ vạn phần so với trước kia.
Cho dù chỉ là chưởng phong cũng có thể đả thương người khác.
Chương 125 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]