Vừa mới bắt đầu đại hán kia còn có thể đánh trả Lâm Phàm, nhưng dần dần hắn ta không thể chịu nổi kình đạo của Lâm Phàm nữa. Kình đạo của đối phương có vấn đề, chấn động, xuyên thấu… Tên Chính Đạo tông ở trước mắt này đã tu hành bí pháp lên đến cảnh giới cực cao rồi.
Lâm Phàm nắm lấy cơ hội, đánh một chưởng về phía lồng ngực đối phương, bàn tay hạ xuống, kình đạo hộ thể. Nhưng hắn chợt cảm thấy không đúng, năm ngón tay chụp xuống, xé áo của đối phương ra, đột nhiên phát hiện đối phương mặc một chiếc áo giáp gai ở trong người.
Mà đại hán vừa tránh thoát một kiếp vội vàng lùi về phía sau. Khi hắn ta cúi đầu nhìn thấy áo giáp bên trong lộ ra ngoài, trên mặt lập tức hiện lên nét giận dữ.
Ánh mắt Lâm Phàm mang theo vẻ quái dị nhìn đối phương.
Đã tu luyện đến trình độ này rồi mà còn chơi trò đê tiện như thế. Không đúng, không thể nói là đê tiện, đây phải gọi là mặc trang bị có tính chiến lược.
Sau khi tu luyện đến Tẩy Tủy, kình đạo không chỉ có thể đả thương kẻ địch còn có thể làm giáp bảo vệ, nếu gặp phải tình huống không ổn thì có thể phản ứng kịp.
“Ngươi thân là đệ tử Chính Đạo tông, việc này không liên quan gì đến ngươi, ngươi cần gì phải liều mạng như vậy?” Đại hán trầm giọng nói, ngữ điệu có hơi yếu ớt.
“Đừng nói nhảm, vừa nãy nếu không phải ngươi mặc áo giáp bên trong, thi ngươi đã sớm chết rồi.” Lâm Phàm lười nhiều lời.
Hắn trực tiếp ra tay, không hề nhượng bộ mà ra đánh thẳng vào chính diện.
Chỉ trong mấy chiêu ngắn ngủi, Lâm Phàm đã nắm được cơ hội, hai tay bắt lấy hai tay của đối phương đè xuống ngực của hắn ta, sau đó đánh mạnh một quyền vào hai tay của đối phương.
Ầm ầm!
Sắc mặt đại hán kinh hãi, song chưởng bị áo giáp gai bên trong đâm thủng. Ngay sau đó lại tới một quyền, kình đạo bộc phát, đại hán khó có thể chịu nổi cỗ kình đạo đáng sợ này, máu tươi phun tung tóe, trực tiếp bị đánh bay.
Hắn ta có cảnh giới tu vi cực cao nhưng đến lúc này mới hoàn toàn phát hiện ra, mình lại không phải là đối thủ của Lâm Phàm.
Kình đạo đáng sợ kia, rốt cuộc là chuyện gì?
Quá mạnh mẽ!
Lâm Phàm vẫn quan sát tình huống của đối phương. Đối phương không để ý đến cánh tay bị áo giáp gai bên trong đâm trúng, cũng không dùng thuốc gì cả, hiển nhiên áo giáp bên trong không có độc.
Sau khi quan sát rõ ràng, Lâm Phàm nhanh chóng xuất hiện trước mặt đối phương, nét mặt không chút thay đổi, tranh thủ cơ hội đấm mạnh một quyền lên ngực của hắn ta.
Ầm ầm!
Áo giáp gai bên trong của đối phương cũng không phải vật bình thường, có khả năng xuyên thấu hộ kình. Mà một quyền này của Lâm Phàm cũng xuyên qua rất vững vàng, kình đạo nổ từ sau lưng, máu tươi tràn ngập.
Mà đại hán cũng bị đấm bay lên cao, rơi xuống ngay bờ sông. Ngay lúc Lâm Phàm nhúc nhích, đại hán nhảy dựng lên, nhảy vào giữa sông.
Lâm Phàm thấy tình huống như vậy, dùng chân đá đá vụn, một viên đá bắn thẳng phía đầu của hắn ta. Nhưng mà đại hán mạnh mẽ xoay người, đá vụn chỉ có thể xuyên qua cẳng chân của hắn ta.
Tùm một tiếng, bóng dáng hắn ta biến mất trong nháy mắt.
“Chạy rồi.”
Lâm Phàm cúi đầu nhìn nắm tay còn dính đầy máu tươi, vung mạnh xuống, mặt đất lập tức nhuộm đỏ.
Cổ Đại Toàn không dám tiến lên, khí thế trấn địch giết địch của đối phương quá sắc bén, từ xa nhìn lại chẳng khác nào một thanh kiếm sắc vừa ra khỏi vỏ, phong thái bén nhọn khiếp người.
Lát sau, Lâm Phàm thu hồi ánh mắt, nhìn về phía đám Cổ Đại Toàn, ánh mắt sắc bén chợt đổi thành ôn hòa, khí thế bức người cũng được thu vào trong, lại trở thành một kẻ thoạt trông thật vô hại.
Cổ Đại Toàn thở phào nhẹ nhõm, vội vã đi tới, chắp tay nói: "Cảm tạ ơn cứu mạng, ơn này không biết nói sao cho thỏa, tại hạ là Cổ Đại Toàn của Hoàng Thành ty, sau này nếu có chuyện gì cần, Cổ mỗ đây dù phải lên núi đao xuống biển lửa cũng nhất định báo đáp ơn này."
"Cổ thống lĩnh quá lời." Lâm Phàm cũng chắp tay nói.
Lâm Phàm biết người của Hoàng Thành ty xuất hiện ở nơi này để làm gì. Hiển nhiên bọn họ tới đây là để điều tra sự việc mới xảy ra trước đây không lâu, nhưng hắn vẫn không nói thẳng ra, dù sao cũng không ai biết, bọn họ cũng là người bị dính dáng tới chuyện đó.
"Tu vi của Lâm huynh đệ đây thật là thâm hậu, nếu không nhờ Lâm huynh đệ hào sảng ra tay trợ giúp, chỉ e chúng ta hôm nay đã xong đời ở nơi này rồi." Cổ Đại Toàn vẫn còn sợ hãi, sự hùng mạnh của Thiết Thủ Thạch Văn Tương đã không phải là cấp bậc gã có thể đối phó, thật không ngờ sau lưng còn có một vị cao thủ chân chính nữa.
Đó là cao thủ ở cấp bậc có thể giết bọn họ chỉ trong một chớp mắt.
Lâm Phàm vẫn mỉm cười như cũ.
Không phải là "chỉ e" đâu…
Mà là các người sẽ thực sự phải chết ở nơi này đấy.
"Thật không ngờ ngay trong phạm vi của Chính Đạo tông lại có thể phát sinh loại chuyện này, chẳng biết tiếp sau đây các vị có tính toán gì không?" Lâm Phàm hỏi.
Cổ Đại Toàn nói: "Thời gian trước, Trần thống lĩnh của Hoàng Thành ty đã biến mất ở khu vực này, chúng ta phụng mệnh tới đây điều tra tình hình, nay xem ra, bọn ta đã sớm bị người khác để ý tới. Giờ chúng ta chuẩn bị quay về Hoàng Thành ty báo cáo tình hình, sau này Lâm huynh đệ có tới Đô Thành thì hãy tới Hoàng Thành ty tìm ta."
Lâm Phàm biết Cổ Đại Toàn còn chưa nói hết.
Bọn họ không chỉ tới điều tra về cái chết của Trần thống lĩnh, điều trọng yếu hơn là muốn điều tra xem sơn môn nào đang có âm mưu phản loạn, nhưng hắn không vạch trần, bởi vì Lâm Phàm không muốn tham dự loại chuyện này.
Hắn chỉ muốn an tĩnh tu luyện thôi.
"Được, nếu có cơ hội đến Đô Thành, ta nhất định sẽ tới chỗ Cổ thống lĩnh một chuyến."
Xã giao vài lời, kéo mạng quan hệ, dù sau này có đến Đô Thành, nếu không gặp phải chuyện gì bất đắc dĩ, chưa chắc hắn đã muốn tới tìm Cổ Đại Toàn làm chi, nhưng ngoài mặt vẫn phải chu toàn một chút.
Đúng lúc hai bên chuẩn bị mỗi người mỗi ngả, Cổ Đại Toàn chợt nói: "Lâm huynh đệ có tu vi cao thâm như vậy, có từng nghĩ tới chuyện tới Hoàng Thành ty nhận một chân không, lấy tu vi của Lâm huynh đệ, tới Hoàng Thành ty nhất định có thể chiếm một vị trí thống lĩnh."
Chương 126 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]