Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 127: CHƯƠNG 127: THÍCH LÀ ĐƯỢC RỒI

Ủa, lại muốn kéo mình nhập bọn luôn hả?

Lâm Phàm chưa từng nghĩ đến chuyện này, trước khi có được thực lực tuyệt đối, mọi quyền lợi chỉ là tạm thời, nay hắn có thể chỉ dùng một chiêu đã trấn áp được Thạch Văn Tương, đẩy lùi vị đại hán thần bí kia, nhưng sau này hắn cũng có thể bị người khác dùng một chiêu đè bẹp, thế sự thay đổi nhanh lắm, ai cũng không thể bảo đảm mình sẽ mãi mãi bình yên vô sự.

Nay hắn mới chỉ vừa bước vào Tẩy Tủy tầng hai, thối luyện Đệ Nhị Cốt, may sao thực lực cỡ này đã khá tốt, vô địch trong đám cùng cấp bậc, có thể vượt cấp áp địch, nhưng thế giới rộng lớn như vậy, ai dám tự xưng vô địch thiên hạ.

"Lâm huynh đệ, Hoàng Thành ty là tổ chức do Thái Tổ đích thân thành lập, danh chính ngôn thuận, có nhiệm vụ thanh lí yêu ma quỷ quái, diệt trừ đám đầu trộm đuôi cướp bảo vệ hoàng quyền, nếu Lâm huynh đệ gia nhập, nhất định có thể làm nên sự nghiệp lớn, sau này cũng có thể trở thành rường cột của nước nhà."

Cổ thống lĩnh cao giọng nói, gã hận nhất là bè phái của lũ hoạn quan, bọn chúng nắm giữ triều chính, hãm hại trung lương, gã tuy cũng có tấm lòng trung quân ái quốc nhưng trình độ có hạn, đi bước nào cũng gian nan, cho nên cực kì mong muốn thu nạp được nhiều nhân tài vào Hoàng Thành ty.

Hôm nay gặp được Lâm Phàm, gã liền nảy ý mượn sức.

Nếu đối phương cũng muốn gia nhập Hoàng Thành ty, dù không thể bố trí chức vị thống lĩnh cho đối phương, gã cũng nguyện ý nhường lại chức thống lĩnh của mình cho Lâm Phàm.

"Cảm tạ Cổ thống lĩnh đã ưu ái, chỉ tiếc chí hướng của ta không ở nơi này." Lâm Phàm trả lời.

Cổ thống lĩnh thoáng tiếc nuối, cung tay nói: "Nếu đã thế, ta cũng không khuyên thêm, Lâm huynh đệ, có cơ hội nhất định phải tới Đô Thành, đến khi đó ta nhất định dành thời gian cùng Lâm huynh đệ nâng cốc cùng vui, uống một trận đã đời mới thôi."

"Được, xin từ biệt."

Lâm Phàm huýt sáo, con ngựa đứng cách đó không xa vội phi như bay tới, hắn tung mình lên ngựa, nhanh nhẹn rời đi.

Cổ thống lĩnh nhìn theo bóng dáng Lâm Phàm: "Thật là một nhân tài, nếu có thể kéo vào Hoàng Thành ty thì tốt biết bao."

Ngoài sơn môn.

Sau khi trở về, Lâm Phàm đưa rượu mới mua cho Trịnh sư huynh và Triệu sư huynh, có qua có lại, tuy mấy thứ này không đắt đỏ gì nhưng nó đại diện cho tấm lòng của hắn.

"Sư tỷ, có đó không?"

Lâm Phàm đứng bên ngoài gõ cửa, nửa khắc sau, cánh cửa phòng đã bật mở, Ngô Thanh Thu đứng đó kinh ngạc nhìn Lâm Phàm.

Nàng ta không ngờ sư đệ lại chủ động tới thăm mình.

Đây là lần đầu tiên đó.

"Sư đệ, có chuyện gì không?"

"Sư tỷ, đây là quà ta mua cho sư tỷ khi tới Ninh Thành, sư tỷ xem thử coi có thích không." Lâm Phàm đưa hộp quà đã gói gém cẩn thận tới tận tay sư tỷ.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Thanh Thu chợt thảng thốt kêu lên: "Sư đệ, tay ngươi làm sao thế này?"

Nghe thấy sư đệ nói muốn tặng quà cho mình, Ngô Thanh Thu rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy vết thương trên mu bàn tay sư đệ, nàng lại đau lòng.

"Không sao đâu, trên đường về gặp chút việc nhỏ, đã giải quyết xong rồi." Lâm Phàm không nói gì nhiều, để phòng ngừa sau này lại nảy sinh nhiều chuyện, hắn không muốn đề cập tới chuyện gặp phải người của Hoàng Thành ty bị đuổi giết, sau đó mình lại ra tay giúp đỡ. Nếu không thể kể tỉ mỉ chuyện này, Lâm Phàm quyết định qua loa cho xong, không nói đầu đuôi câu chuyện với Ngô Thanh Thu.

Ngô Thanh Thu kéo Lâm Phàm vào phòng trong, bắt đầu lục lọi tìm băng gạc, cẩn thận băng bó vết thương cho hắn.

"Rốt cuộc là kẻ nào dám đánh sư đệ ta ngay trong phạm vi của Chính Đạo tông, chết tiệt."

Đáy mắt nàng chợt lóe lên một tia sát ý cực lạnh.

"Sư đệ, kẻ đó hiện đang ở đâu, để ta đi báo thù cho đệ."

Lâm Phàm vội nói: "Sư tỷ, không sao đâu mà, ta đã giải quyết xong xuôi rồi, sư tỷ nhìn thử xem quà ta mua cho sư tỷ thế nào, nếu không thích thì để ta đổi cái khác."

"Chỉ cần là quà sư đệ tặng, bất kể cái gì, sư tỷ cũng thích hết."

Ngô Thanh Thu bộc bạch.

Lâm Phàm đâu phải người ngu, sao lại không hiểu ẩn ý trong câu nói đó, nhưng hắn chỉ có thể cười xòa, ậm ờ qua loa trước lời bày tỏ trực tiếp của sư tỷ.

Ngô Thanh Thu mở hộp quà, lập tức ồ lên:

"Ôi chao, cây trâm này đẹp quá, sư đệ thật hiểu lòng ta, lâu nay ta vẫn luôn muốn có một cây trâm." Ngô Thanh Thu nhìn thấy trâm cài tóc liền vui sướng hân hoan, mắt sáng rực.

"Sư tỷ thích là được rồi." Lâm Phàm mỉm cười nói.

Ngô Thanh Thu cài trâm lên tóc, hỏi: "Sư đệ, ngươi xem có đẹp không?"

"Đẹp."

Nhận được lời khen của Lâm Phàm, Ngô Thanh Thu hết sức vui vẻ, dù cho tu vi đã rất lâu chưa thể tiến đến bậc cao mới, vừa rồi còn đang miệt mài tu luyện nhưng chỉ cần một chiếc trâm cài tóc Lâm Phàm tặng, những muộn phiền trong lòng nàng đã được quét sạch, chỉ còn lại niềm vui ngập tràn.

"Sư tỷ, vậy ta về trước đã nhé." Lâm Phàm muốn quay về tu luyện tiếp, đồ đã đưa tới nơi, về tu luyện mới là chuyện đúng đắn.

"Sư đệ đi thong thả."

Ngô Thanh Thu nhìn theo bóng dáng sư đệ đi xa dần, nụ cười trên môi mãi chưa tan biến. Đến khi Lâm Phàm đi khuất, nàng mới nhìn xuống, rơi vào trầm tư, chỗ sư đệ vừa đứng có nước bùn.

Cưỡi ngựa sao lại dính nước bùn được?

Nhất định dọc đường đã xuống ngựa.

Từ Ninh Thành đến Chính Đạo tông hình như chỉ có một hồ nước, vậy thì nhất định sư đệ đã gặp phiền toái ở đó rồi.

Tối.

Bên trong địa giới của Chính Đạo tông, tại một sơn động.

"Chính Đạo tông chết bầm, lão tử thề không đội trời chung với ngươi." Gã đại hán vừa băng bó vết thương nơi chân vừa hùng hổ mắng chửi, vẻ mặt hung thần ác sát, nghĩ tới chuyện mới xảy ra ban ngày, nếu không phải gã quả đoán nhảy xuống nước thì có lẽ đã thực sự toi đời ở đây rồi.

Ánh lửa bập bùng chiếu sáng gương mặt dữ tợn của gã.

Vết thương trên người gã rất nặng.

Kình đạo của đối phương quá mạnh, hoàn toàn không cách nào chống cự, cứ thế xuyên thẳng qua, nếu không nhờ chiếc áo giáp mặc bên trong thì gã đã mất mạng rồi.

Đột nhiên gã đại hán cảm thấy tóc gáy dựng cả lên, chẳng biết tự lúc nào, trước mắt đã xuất hiện một đôi chân, gã ngẩng phắt đầu, thấy một nữ tử đang đứng trước đống lửa.

Chương 127 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!