Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 128: CHƯƠNG 128: CẢM ĐỘNG CHƯA (1)

"Ngươi là ai?"

Gã không thể ngờ lại có người có thể lặng yên xuất hiện trước mặt mà mình hoàn toàn không hay biết.

"Vết thương của sư đệ ta là do ngươi gây ra đúng không?"

"Hả?"

"Chính là ngươi, tên khốn, ngươi dám làm tổn thương sư đệ bảo bối của ta, ta phải cho ngươi một trận để ngươi biết vết thương trên tay sư đệ ta đau cỡ nào."

Và thế là, trong sơn động, dưới ánh lửa chiếu rọi, một bóng đen xuất hiện trên vách đá, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết như tiếng giết heo, vang vọng khắp nơi.

Gã không thể hiểu được.

Vì sao cô nàng này lại tìm được mình?

Trong phòng, Lâm Phàm đang yên tĩnh tu luyện, rèn luyện Long Cốt cần nhiều thời gian, không phải chuyện một chốc một lát có thể làm được hoàn mỹ.

Tổng thể mà nói, trước mắt, Chính Đạo tông là lựa chọn tốt nhất dành cho hắn.

Tình hình nội bộ sơn môn này khá là bình yên, sư huynh sư tỷ đều rất hòa hợp, đồng thời cũng vui lòng giúp đỡ hắn, mỗi khi hắn gặp phải trắc trở trong quá trình tu luyện, luôn có thể tìm được người hỏi thăm.

Thật sự đã chọn đúng sơn môn rồi đó.

Lâm Phàm chợt nhớ tới vị đối thủ ban ngày mới gặp kia.

Cảnh giới của người này cao hơn hắn nhưng kình đạo có hơi yếu, sau vài chiêu giao thủ, hắn nhận ra ngay phương thức giết địch kiểu cũ không dùng được. Tới cảnh giới này rồi, người tu luyện đều sẽ có kình đạo hộ thể, vài vết thương trí mạng kiểu cũ đã không có tác dụng lớn.

Nhưng nếu có kình đạo hùng hậu thì vẫn có tác dụng lớn đấy.

Ngày tháng vùn vụt trôi qua, sau lần ngộ địch ấy, Lâm Phàm vẫn luôn cố gắng tu luyện, không lãng phí giây phút nào, đối với hắn, lãng phí thời gian chính là lãng phí sinh mệnh.

【Nhắc nhở: Đệ Nhị Cốt lên cấp! 】

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 230 lần! 】

【Nhắc nhở: Nhận được điểm vạn năng +230】

Trải qua hơn một tháng miệt mài tu luyện, rốt cuộc Lâm Phàm cũng đã luyện cho Đệ Nhị Cốt tới màu đen, kình đạo càng mạnh, thực lực bản thân cũng tăng vọt. Sau khi rèn Đệ Nhị Cốt tới màu đen, nếu hắn còn gặp lại kẻ nọ, hắn tin rằng mình có thể chỉ dùng một quyền đánh gục đối phương, dù gã có mặc nội giáp chăng nữa.

Đây chính là tự tin do sức mạnh bản thân mang tới.

Ngay khi hắn đang chuẩn bị tu luyện tiếp, bên tai chợt nghe thấy có âm thanh lạ truyền đến, bên ngoài hình như có người tới, số lượng còn không nhỏ.

Nhưng Lâm Phàm không tò mò nhiều, tiếp tục tu luyện.

Cố Ngạo tới, gõ cửa gọi Lâm Phàm.

"Lâm huynh, sơn môn tổ chức đại hội đấu võ, ngươi có định tới xem không?"

"Đại hội đấu võ à?"

"Đúng vậy, đâu là đại hội đấu võ do sơn môn tổ chức ba năm một lần nhằm khích lệ đệ tử tu hành, hai mươi người đứng đầu sẽ có thưởng, dù đứng chót bảng này cũng được thưởng đại dược đấy."

"Sao ngươi không tham gia?"

"Lâm huynh, ngươi đừng trêu ta thế chứ, với chút thực lực cỏn con của ta đây, so với người xung quanh còn tàm tạm nhưng xếp trong sơn môn thực sự không đáng để mắt. Dạo này ta đang củng cố Long Cốt, cảm giác rèn luyện thật quá khó khăn, không biết đến bao giờ mới rèn tới màu vàng nữa."

Cố Ngạo rất chịu khó rèn luyện, nhưng rèn Long Cốt thực sự rất chậm, hắn ta tin rằng mình nhất định có thể rèn Đệ Nhất Cốt tới màu đỏ, nhưng bây giờ muốn rèn tới màu vàng thôi cũng không biết phải mất bao lâu.

Thậm chí, có lúc hắn ta từng nghĩ, hay là bỏ cuộc đi thôi, cứ thế đột phá tới Tẩy Tủy cảnh tầng hai luôn cho rồi, rèn Long Cốt đến màu đen cũng là tạm được rồi.

Nhưng sư huynh lại nói với hắn ta, ý tưởng này rất nguy hiểm đấy.

Cảnh giới cao không đồng nghĩa với thực lực mạnh, dù đột phá tới Tẩy Tủy cảnh tầng hai mà Long Cốt rèn không tốt, bốc đại một vị cao thủ Tẩy Tủy tầng một có Long Cốt màu vàng hoặc màu đỏ đều có thể đánh ngươi bầm dập đến mẹ ngươi cũng không nhận ra.

Bị sư huynh răn dạy cho một trận, Cố Ngạo sợ chết khiếp, cho nên đành ngoan ngoãn thành thật rèn tiếp.

Lâm Phàm thấy Cố Ngạo tiến bộ chậm quá, cảm thấy rất bất đắc dĩ, đồng thời cũng thấy may sao mình là người luôn tin tưởng tuyệt đối vào tu hành, bất kể lúc nào cũng ra sức nỗ lực.

Mà Cố Ngạo, mấy tháng trước đã loanh quanh ở cấp độ màu đen rồi, nhưng đến giờ vẫn vậy, xem ra rèn Long Cốt này đúng là rất khó.

"Cố huynh."

"Hử?"

"Ta cho rằng chúng ta hẳn nên nghiêm túc tu luyện, tĩnh tâm xuống, đừng nên để ý bất cứ chuyện gì bên ngoài, ví dụ đại hội đấu võ lần này, đã biết mình không có tư cách tham gia thì nên càng thêm cố gắng phấn đấu chứ không phải lãng phí thời gian đi xem trò vui như thế."

Lâm Phàm hi vọng Cố Ngạo có thể hiểu được, các sư huynh khác đều nguyện lòng nhắc nhở sư đệ, hắn với Cố Ngạo cùng vào sơn môn một lúc, đối phương trừ những lúc tới quấy rầy hắn tu hành thì bình thường cũng rất tốt.

Bởi vậy, là đồng môn, hắn nhắc nhở đối phương vài câu cũng là chuyện bình thường.

Đương nhiên, hắn cũng không nói gì nhiều, dù sao đối với Cố Ngạo, hai người bọn họ ở vị trí ngang nhau, nếu ngươi cứ hở ra là răn dạy ra thì sẽ dễ khiến đối phương nảy sinh tâm lí bất mãn, sẽ có ảnh hưởng không tốt.

Cố Ngạo trầm tư một hồi, rồi như giật mình bừng tỉnh: "Lâm huynh, ngươi nói có lí, trước đây ta chưa từng nghĩ tới chuyện này."

"Cố huynh, không phải ta khoe đâu nhưng hôm nay ta đã rèn Đệ Nhất Cốt đến màu vàng rồi."

"Hả…"

"Thiên phú của Cố huynh còn cao hơn ta, nhưng ta lại rèn tới màu vàng sớm hơn Cố huynh, đó là vì thường ngày ta tu luyện chuyên tâm, cho nên nhiều lần Cố huynh hẹn ta ra ngoài chơi, ta đều từ chối, không phải ta không muốn kết giao thân mật với Cố huynh mà chỉ muốn dốc lòng tu luyện."

Cố Ngạo hơi xấu hổ bảo: "Thì ra là thế, trước ta còn nghĩ liệu có phải Lâm huynh không muốn qua lại với ta hay chăng, thì ra là vì nguyên nhân này, hôm nay ta mới hiểu được, Lâm huynh lại chịu khó tu luyện khắc khổ đến thế."

Lâm Phàm gật đầu, ngươi hiểu được là tốt rồi, sau này ngươi cũng chăm chỉ tu luyện với ta đi thôi, đừng có chốc chốc lại chạy tới quấy rầy ta.

Hắn hi vọng Cố Ngạo có thể giống mình, tĩnh tâm tu luyện, đừng có nghĩ nhiều quá.

Đồng thời, Cố Ngạo cũng rất khiếp sợ, hắn ta không ngờ Lâm huynh lại đã tu luyện tới màu vàng, thật là quá lợi hại.

Chương 128 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!