Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 129: CHƯƠNG 129: CẢM ĐỘNG CHƯA (2)

Hắn ta từng nghe nói, rèn Long Cốt, muốn tăng lên một màu cần rất nhiều thời gian.

"Cố huynh, viên đại dược này tặng cho ngươi, hi vọng ngươi sớm ngày rèn tới màu vàng." Sư tỷ có cho hắn hai viên đại dược, một viên hắn đã nếm thử rồi, nay còn một viên, vốn muốn giữ lại làm kỉ niệm, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện bán đi, vì nếu thật sự bán ra sẽ gặp chuyện ngay và luôn đó.

Bởi vì tuy viên đại dược này chỉ cần vài điểm cống hiến là đổi được nhưng đối với sư tỷ, đây là thứ nàng ấy tặng mình, nó bao hàm một loại tình nghĩa, mà tình nghĩa là vô giá, dù ngươi không dùng đến, đem tặng một người khác đang cần thì sau này, sư tỷ có biết cũng chỉ tức giận chút xíu thôi, nhưng nếu ngươi dám đem bán thì hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.

Cố Ngạo thấy viên đại dược, mắt trợn tròn lên, vẻ mặt thay đổi hẳn.

Có tham lam.

Có khiếp sợ.

Có cảm động.

Sau đó, hắn ta từ chối: "Lâm huynh, viên đại dược này ta tuyệt đối không thể nhận, ngươi cứ giữ lấy đi. Tình nghĩa Lâm huynh dành cho ta, ta đã hiểu được, đồng thời cũng rất cảm động, nhưng viên đại dược này quá đặc biệt, ta không thể nhận được. Hơn nữa, nay Lâm huynh đã rèn Long Cốt tới màu vàng thì quá trình tu luyện tiếp sau đó còn cần dùng đến, huynh hãy giữ lại cho bản thân dùng thì hơn."

"Ta không quấy rầy Lâm huynh nữa, xin cáo từ."

Không đợi Lâm Phàm nói gì thêm, Cố Ngạo đã quay đầu rời đi.

Lâm Phàm nhìn theo bóng dáng Cố Ngạo, soi kĩ còn thấy hình như vị Cố huynh này vừa giơ tay lau khóe mắt, cảm động khóc luôn cơ à?

Kẹt!

Thôi đóng cửa tu luyện tiếp.

Đại hội đấu võ của sơn môn là chuyện của các cao thủ, chẳng có gì liên quan tới Lâm Phàm hắn cả.

Viên đại dược sư tỷ tặng kia, dĩ nhiên hắn sẽ giữ cẩn thận.

Hồ Đình.

"Sư huynh, đại hội đấu võ ba năm một lần dành cho các đệ tử, sư huynh không định tới xem hay sao?" Trần Hư hỏi, từ sau khi ở Thanh Nang tông trở về, dường như có chuyện gì đó khiến sư huynh phải nặng lòng.

Hắn ta đã cùng sư tỷ Phạm Tĩnh tìm hiểu thử, nhưng cuối cùng vẫn không thể tìm hiểu được rốt cuộc đã có chuyện gì.

Bách Hạo chắp tay sau lưng, mắt nhìn chằm chằm mặt hồ: "Bị người khống chế nào bằng chính bản thân cố gắng, sư đệ, ngươi nói xem, sơn môn chúng ta nếu cũng có nghiên cứu về luyện dược thì liệu có làm được không?"

"Hả?" Trần Hư ngây người, như thể không ngờ tới sư huynh mình sẽ hỏi như vậy: "Sư huynh, có lẽ chúng ta cũng có thể đấy."

"Thử một lần chắc cũng được đi."

"Nhưng xuất phát điểm từ con số không, sẽ phải hao tổn tài nguyên cực lớn, mà chưa biết chừng, cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì."

"Không thử một lần sao biết được."

Nhưng đúng vào lúc này, một con bồ câu đưa tin từ xa bay tới, đậu lại cách đó không xa.

Bách Hạo giơ tay, con bồ câu bị hút vào lòng bàn tay, lão ta bèn gỡ thư trên chân nó xuống, đọc.

Ngay sau đó, sắc mặt lão ta đột nhiên thay đổi.

"Có người muốn hại sơn môn chúng ta…"

Tin tức truyền tới từ Hoàng Thành ty.

Có đệ tử sơn môn là cao thủ của Hoàng Thành ty, thấy thông tin gì liên quan đến sơn môn đều sẽ truyền tin về, chỉ có điều từ khi rời sơn môn gia nhập Hoàng Thành ty chưa từng tiếp xúc với đầu não của Hoàng Thành ty, chỉ coi là kẻ làm thuê cao cấp mà thôi.

“Sư huynh, kẻ nào muốn hại chúng ta?” Trần Hư hỏi.

Bách Hạo nói: “Có đệ tử đưa tin tháng trước Cổ thống lĩnh Hoàng Thành ty - Cổ Đại Toàn xuất hiện tại khu vực sơn môn thì gặp sát thủ, suýt nữa bị chết, may mắn gặp được một vị đệ tử sơn môn cứu bọn họ, nếu không người chết ở chỗ chúng ta, chúng ta sẽ gặp rắc rối.”

“Khá lắm, dám giết người ở ngay trên địa bàn Chính Đạo tông.” Trần Hư rất muốn biết rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay, đã tới lần một thì sẽ tới lần hai, tưởng Chính Đạo tông dễ bắt nạt lắm ư.

“Sư huynh, vị đệ tử kia là ai, phải khen thưởng mới được.”

“Chưa thấy nói.”

“Thế thì tiếc quá, nhưng mà sư huynh này, sư huynh vừa nói muốn thử chế thuốc, ta thấy nên tìm vài người tinh thông môn này đến, ta có một người bạn biết luyện đại dược, nhưng mà không biết gã có bằng lòng đến hỗ trợ hay không.”

“Ngươi đang nói đến dược nhân Hồ Đỗ Sơn?”

“Không sai, chính gã đấy.”

“Nghe nói tính cách người bạn này của ngươi rất lập dị.”

“Lập dị thì cũng hơi lập dị, nhưng đấy là do người khác chưa nắm được thóp gã, ta biết điểm yếu của gã, chỉ cần nhìn thấy ta là lúc nào cũng phải ngoan ngoãn hơn người khác.”

“Vậy cứ thử xem, xem gã có đồng ý hỗ trợ hay không.”

Buổi tối.

Rèn luyện có tiến bộ, Lâm Phàm bèn mở cửa ra, ngồi ở ngưỡng cửa hít thở bầu không khí mát mẻ, sau đó ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng trời đêm.

“Thật là một buổi tối hiu quạnh.”

Tu luyện chính là như thế.

Dễ cảm thấy nhàm chán, nhưng khi nhàm chán hắn thường ngắm ánh trăng, đến thế giới này được hơn một năm rồi, hắn cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.

“Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.”

“Móa nó, thơ hay vãi đạn.”

“Tu luyện!”

Sầm!

Đóng cửa.

Nếu có người đi ngang qua, chắc chắn sẽ thốt lên kẻ này có bệnh.

Một tháng sau!

Sau một thời gian dài tu luyện, Lâm Phàm đẩy cửa phòng bước ra ngoài, lúc gặp thấy đồng môn hắn khẽ gật đầu, coi như là chào hỏi, nhưng mà còn mấy đệ tử được chào hỏi kia, mặt đầy vẻ nghi hoặc, tên kia là ai, sao chưa từng thấy mặt.

Hắn rời sơn môn, đi xuống chân núi.

Đi loanh quanh khắp nơi mà không có mục đích, chỉ để thả lỏng tâm trạng, như thế mới càng dễ dàng chuyên tâm tu luyện.

Hắn rất thỏa mãn với tình hình hiện tại.

Lúc này.

Hắn nhìn thấy một vị nam tử đầu bạc trắng nhưng lại có một khuôn mặt trung tuổi đi tới, đối phương tưởng chừng như rất bình thường, nhưng nhìn dáng đi của hắn ta mà xem thì đây là một vị cao thủ.

Hắn biết khi đã tu hành đến cảnh giới cực kỳ cao thâm là có thể nâng cao tuổi thọ, duy trì nhan sắc.

Lâm Phàm kính cẩn đứng một bên, tuy rằng không biết đối phương là ai, nhưng xem dáng vẻ chắc hẳn là người có địa vị ở sơn môn.

Mà đi sau nam tử tóc trắng là một ông lão, dù là dáng vẻ hay tinh thần đều thấy đối phương đã rất lớn tuổi, vừa nhìn đã biết không phải là cao thủ.

Chương 129 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!