Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 130: CHƯƠNG 130: NGƯƠI NÓI XEM CÓ VỪA KHÉO HAY KHÔNG?

Nếu như là cao thủ thì tuyệt đối sẽ không để bản thân giữ lại vẻ ngoài già yếu, điều này ảnh hưởng rất lớn đến bản thân.

Đúng lúc Lâm Phàm tưởng rằng đối phương sẽ lướt qua người hắn, lại nhìn thấy một đôi giày ở ngay trước mặt.

Trần Hư dẫn dược nhân Hồ Đỗ Sơn trở về, đi ngang qua chân núi thì thấy đệ tử sơn môn, đáng lẽ ra bất kì đệ tử nào khi nhìn thấy hắn ta cũng phải tôn kính chào một tiếng, bái kiến Trần trưởng lão hoặc sư tổ.

Nhưng tiểu tử này lại cúi đầu không nói câu nào khiến hắn ta hơi chú ý, có vấn đề, hơn nữa tiểu tử trước mặt có chút lạ mắt, hình như chưa từng gặp qua.

Mặc dù không chắc chắn đã gặp thấy hết các đệ tử, nhưng những lúc hắn ta giảng bài, đệ tử ngồi im lặng phía dưới lắng tai nghe giảng, hắn ta đều sẽ nhìn kỹ, tất cả đều có ấn tượng.

Nhưng tên đệ tử này thì hắn ta thật sự không có lấy một chút ấn tượng.

Hắn ta bèn đứng trước mặt Lâm Phàm, chờ vị đệ tử này mở miệng nói chuyện.

“Hử?”

Trần Hư tỏ vẻ sinh nghi, cố ý phát ra tiếng kêu nghi ngờ.

Nghe được âm thanh này, Lâm Phàm lập tức có chút căng thẳng, chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp phải tình huống này, vị trước mắt này rốt cuộc là ai trong sơn môn, địa vị chắc không thấp.

Cứ tưởng sẽ lướt qua nhau, lại chẳng ngờ đối phương cứ đứng ngay trước mặt hắn, ý của hắn ta rất rõ ràng, chính là đang chờ hắn chào hỏi.

“Đệ tử Lâm Phàm bái kiến…”

Câu phía phía trước nghe rất vang dội, nhưng mà từ chỗ “bái kiến” về sau lại lí nhí chả nghe thấy gì.

“Ngươi nói gì?”

“¥%#”

“Nghe không rõ.”

Lâm Phàm có loại cảm giác khóc không ra nước mắt, sớm biết sẽ gặp phải chuyện này, thà xuống núi muộn tý còn hơn.

Trần Hư nhìn Lâm Phàm, vuốt chòm râu, trong lòng nổi lên ý xấu, muốn đùa giỡn vị đệ tử này một phen.

“Ngay cả ta mà còn không biết, hay ngươi là gian tế đấy?”

Lâm Phàm đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương: “Đệ tử tuyệt đối không phải gian tế, chỉ là… ta thật sự không biết ngài là ai.”

“Có chút thú vị, ngay cả ta mà ngươi còn không biết, ngươi còn dám nói không phải gian tế?” Trần Hư thấy vị để tử này hơi lạ, muốn biết tình hình về hắn, không muốn bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy mà cứ tiếp tục gặng hỏi.

“Sau khi vào sơn môn đệ tử chỉ chuyên tâm tu luyện, rất ít khi ra ngoài, không quen biết nhiều người lắm.”

“À ha, trùng hợp thế cơ mà, bình thường tu luyện không ra ngoài, hôm nay lại ngẫu nhiên gặp ta ở đây, ngươi nói xem có vừa khéo hay không?”

“Vừa khéo.”

Lâm Phàm chỉ muốn kéo sư tỷ đến làm chứng cho hắn, hơn nữa tên này nói chuyện giọng điệu rất giống như kiếp trước hắn lén lút lên mạng bị thầy giáo bắt được.

Đây là lần đầu tiên em lên mạng.

Thầy giáo: À ha, khéo thế cơ à, lần đầu lên mạng mà đã bị tôi bắt được?

Giống nhau như đúc.

Vị cường giả sơn môn trước mặt này có tính cách cũng thật khó chơi, làm Lâm Phàm không biết nên đối đáp thế nào.

“Ta thực sự là đệ tử sơn môn, quả thật rất ít khi ra ngoài, nếu như không tin, ta có thể mời người đến làm chứng.” Lâm Phàm nói, gặp phải chuyện này chỉ nên trách bản thân ngày thường sống quá khép mình, tu luyện đến cảnh giới của đối phương, trí nhớ siêu phàm, cho dù lẫn trong một đám người, nhưng chỉ cần gặp qua một lần đều sẽ có ấn tượng.

Trần Hư thấy đối phương cuống lên, không khỏi bật cười ha hả, vỗ vai Lâm Phàm nói: “Được rồi, không đùa ngươi nữa, nếu như ngươi là gian tế, nhìn thấy ta còn không sợ đến run chân ư, thôi đi làm việc đi.”

“À còn nữa, nhớ kỹ lão phu là Trần Hư, trưởng lão sơn môn, cũng là tầng lớp có địa vị cao nhất đấy, sau này gặp mặt khỏi quên.”

Lâm Phàm đáp: “Đệ tử nhớ kỹ.”

Trần Hư cười, sau đó dẫn Hồ Đỗ Sơn lên núi.

“Hầy!”

Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng đối phương, cũng chẳng còn tâm trạng nào xuống núi đi dạo nữa, lại về thẳng tiếp tục tu luyện.

Trải qua chuyện lần này, hắn cảm thấy phải nên nhớ hết mặt mũi các vị bô lão trong sơn môn, để lần sau khỏi gặp phải những tình huống mất mặt như này.

Lúc Trần Hư nghe Lâm Phàm báo cáo tên tuổi, cũng đã nghe Ngô Thanh Thu báo cáo tình hình với hắn ta, chính là một trong những đệ tử đã phát hiện ra Hoàng Thành ty.

Ngày thường tu luyện?

Ngay cả ta cũng không biết là ai?

Có chút thú vị.

Tiểu tử nói dối còn không chớp mắt đấy.

Buổi tối.

Trần Hư, Phạm Tĩnh, Bách Hạo, và Hồ Đỗ Sơn hội họp cùng nhau bàn bạc.

“Chính Đạo tông các ngươi muốn tự luyện chế đại dược, có biết trong đó có bao nhiêu khó khăn không?”

Hồ Đỗ Sơn biết tình huống mà hiện tại Chính Đạo tông đang phải đối mặt, lúc trước Thanh Nang tông chuyên luyện dược cung cấp cho bọn họ, nhưng hiện giờ Thanh Nang tông nâng giá lên cao, Chính Đạo tông đành phải tiêu hao lượng lớn vật tư để mua, trong thời gian ngắn có thể chấp nhận được, nhưng trong thời gian dài thì với bất kì sơn môn nào cũng coi đó là một tai họa.

Luyện chế đại dược nói khó thì rất khó, nói dễ cũng rất dễ, mấu chốt đó là ngươi có năng lực hay không, có năng lực thì dễ rồi, không có năng lực thì đương nhiên không nên phí lời.

“Hồ huynh, đều đã chuẩn bị đầy đủ dược liệu liên quan, cũng đã làm tốt hết thảy chuẩn bị rồi, ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói ra.” Vẻ mặt Bách Hạo nghiêm nghị, vô cùng quyết đoán.

Đã lựa chọn con đường này cũng chính là đã đắc tội với Thanh Nang tông.

Nhưng có đắc tội hay không thì lý do của Thanh Nang tông cũng không thể chấp nhận được, nói tăng giá liền tăng giá, vậy thì đừng trách Chính Đạo tông tìm cách tự cung tự cấp.

“Yêu cầu thì ta đã nói kĩ với Trần gia rồi.” Hồ Đỗ Sơn nói.

“Chờ chút.” Bách Hạo ngỡ ngàng nhìn Hồ Đỗ Sơn, “Ngươi gọi hắn là gì?”

“Trần gia.” Hồ Đỗ Sơn lấy làm kì quái.

“Vậy còn ta?”

“Bách huynh.”

Ánh mắt Bách Hạo rơi trên người sư đệ, Trần Hư cười phơi phới: “Sư huynh, chỉ là chuyện nhỏ ấy mà, không nên để trong lòng, giữa ta và hắn là hắn cần ta, giữa huynh và hắn là huynh cần hắn, không nên đánh đồng với nhau.”

Bách Hạo liếc xéo sư đệ, không buồn nói thêm câu nào.

“Bách huynh, lúc trước đã nói kỹ rồi, ta có thể giúp các ngươi luyện chế đại dược, nhưng các ngươi phải đảm bảo ta được an toàn, mỗi ngày chuẩn bị cho ta ba cân rượu thơm thượng hạng, bữa nào cũng phải có thịt ăn, quan trọng nhất là chờ đến lúc Chính Đạo tông các ngươi có thể tự luyện chế đại dược, các ngươi phải tìm đủ giúp ta nguyên liệu điều chế Vạn Huyết Đan.”

Chương 130 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!