Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 132: CHƯƠNG 132: RA NGOÀI TRÁNH ĐẦU SÓNG NGỌN GIÓ (1)

“Nhân tài?”

“Đúng, là nhân tài đấy, ta đã quan sát được một thời gian rồi, hắn ta có niềm tin tuyệt đối vào tu hành, ta thực sự không thể tưởng tượng được bên trong sơn môn lại có một đệ tử hăng say tu luyện như vậy. Ta theo dõi hắn nửa tháng, thấy trong nửa tháng này, hắn ngoài ăn ra là tu luyện, không khéo mỗi ngày chỉ ngủ có hai canh giờ, đáng sợ quá.”

“Sư đệ…”

“Hả?”

Trần Hư tỏ vẻ ngờ vực, đáng lẽ ra sư tỷ nghe xong thì sắc mặt phải kinh ngạc chứ, nhưng sao giờ lại tỏ vẻ bình tĩnh như vậy, đây là cái quái gì.

“Ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi à?”

“Sư tỷ, ta nào có rảnh rỗi, phát hiện ra một vị nhân tài mà không tốt sao?”

“Nhân tài mà ngươi nói chính là ngày đêm cắm cổ vào tu luyện?”

“Đúng thế.”

“Ừ, ngươi nói cũng đúng, có thể nhẫn nại tu luyện đúng thật là nhân tài, nhưng loại nhân tài mà ngươi nói đến, chỉ cần muốn tìm, thiên hạ rộng lớn, toàn bộ núi Bách Thiện cũng không chứa hết.”

“Sư tỷ, ta không tán thành với lời này của sư tỷ.”

Trần Hư nghe không lọt tai những lời này của sư tỷ, đương nhiên hắn ta cũng không muốn tranh luận với sư tỷ, cho dù có cãi thắng sư tỷ, chờ đến lúc sư tỷ ra tay mới cảm nhận được sâu sắc hậu quả của việc cãi nhau với sư tỷ.

“Hả?” Phạm Tĩnh nhìn Trần Hư, ánh mắt hờ hững nhưng mang theo cảm giác kì quái, giống như đang nói sư đệ à, người như ngươi mà tranh luận cùng ta, chẳng lẽ lại muốn phát sinh “sự cố” à?

Trần Hư nói: “Sư tỷ, ta không có ý gì đâu, chỉ là phát hiện ra đệ tử kia, muốn kể cho sư tỷ nghe mà thôi.”

“Nếu như ngươi phát hiện ra thiên tài, sư tỷ chắc chắn sẽ chậm rãi nghe ngươi nói.” Pham Tĩnh lạnh nhạt nói.

“Tiểu tử kia có thể chính là thiên tài đấy.”

“Ha ha.”

Phạm Tĩnh cười, đặt một quân cờ xuống, chặn hết tất cả đường lui của Trần Hư. Vào lúc bà ngẩng đầu lên, sư đệ Trần Hư đã sớm chạy không thấy bóng dáng.

Trong phòng.

Lâm Phàm đang mải tu luyện, không hề hay biết biết hắn đã được Trần Hư khoe khoang ở ngay trước mặt sư tỷ của hắn ta.

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 27 lần!】

【Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Nhị Cốt +27!】

Phù!

Tu luyện kết thúc, chậm rãi thở một hơi.

Hắn kiểm tra độ thông thạo, mừng rỡ nở nụ cười, nỗ lực cuối cùng đã có kết quả, tiếp tục kiên trì, chẳng bao lâu nữa sẽ rèn luyện Đệ Nhị Cốt thành màu vàng.

Trong mấy ngày nay, hắn chưa từng chọc vào vào bất kỳ chuyện gì ở bên ngoài, cắt đứt tất cả mọi chuyện. Cho dù chuyện đó có chủ động nhảy ra trước mặt hắn, hắn đều cúi đầu rời đi, tuyệt đối không tham dự vào bên trong.

Chỉ muốn được yên tâm tu luyện.

Đẩy cửa, hít thật sâu bầu không khí trong lành.

Ngay lúc hắn định đóng cửa, một giọng nói truyền đến.

“Ê tiểu tử, chúng ta lại gặp nhau.”

Trần Hư không biết nhảy ra từ đâu, mặt mũi tươi cười bước tới, vị đệ tử được coi là nhân tài mà hắn ta kể với sư tỷ lại không được sư tỷ chú ý.

Khi ấy hắn ta rất không phục.

“Trần trưởng lão.”

Lâm Phàm rất cung kính, trong lòng vô cùng nghi hoặc, mình chỉ là đệ tử vô danh tiểu tốt mà thôi, vị nhân vật lớn ở sơn môn này sao lại xuất hiện ở đây, đừng nói là đi ngang qua đấy, toàn gạt người.

Hắn ta đến tìm mình?

Hay là do chuyện lần trước khiến đối phương ghim mình, cố ý tìm đến đây gây chuyện, chỉ là nghĩ mà thôi, sao có thể xuất hiện tình huống như vậy.

“Ừ, định làm gì thế?” Trần trưởng lão dò hỏi, ngữ điệu vô cùng mềm mỏng, giống như tiền bối đang quan tâm đến vãn bối vậy, những câu hỏi thuận miệng như thế thường sẽ khiến vãn bối nhận được quan tâm vừa mừng vừa lo.

“Ra ngoài ngắm cảnh.”

“Giải tỏa cảm xúc?”

“Đúng thế.”

Lâm Phàm không đoán ra được ý của Trần trường lão, chỉ cảm thấy rất lạ, nhưng lạ ở chỗ nào thì không nói ra được.

“Gần đây tu luyện có chỗ nào không hiểu không?” Trần trưởng lão không phải muốn thu nhận Lâm Phàm làm đệ tử, chẳng qua là đột nhiên phát hiện ra một vị đệ tử thu hút sự chú ý của hắn ta, lại thêm sư tỷ nói nhân tài chứ đâu phải là thiên tài, hắn ta rất không phục.

Muốn bồi dưỡng Lâm Phàm một khóa, để con đường tu luyện của hắn đỡ vòng vèo.

Lâm Phàm im lặng suy nghĩ, không biết Trần trưởng lão có ý gì.

“Đa tạ Trần trưởng lão quan tâm, đệ tử tạm thời chưa gặp phải bất kỳ vấn đề gì, lúc trước Triệu sư huynh cho ta mượn sổ ghi chép bài giảng, trong đó đã có thể giải đáp được rất nhiều thắc mắc.”

Kính cẩn lễ phép, không có bất kì thái độ ngạo mạn.

Hắn đột nhiên có cảm giác khó hiểu.

Ở trong sơn môn hắn chỉ là một kẻ mờ nhạt mà thôi, chắc chắn không gây nên bất kỳ sự chú ý nào, bây giờ lại có một vị trưởng lão bởi vì lúc ngươi ở dưới chân sơn môn không nhớ ra tên, nên bị đối phương nhớ kỹ.

Thật lòng mà nói, quả thực tình huống như thế tỷ lệ còn thấp hơn cả chuyện đi làm ở công ty, đến cửa tình cờ gặp được con gái giám đốc công ty, cuối cùng được tiểu thư để mắt tới.

Dẫu sao, cả hai đều là nam giới, chắc chắn không có bất kì sự thu hút nào đâu.

“Ngươi đang nghĩ ta đường đường là trưởng lão sơn môn, sao lại quan tâm đến ngươi đúng không?”

Lâm Phàm ngạc nhiên, không ngờ Trần trưởng lão sẽ nói toạc ra như vậy.

Đây thật là…

“Quả thật đệ tử đang nghi hoặc, đệ tử là kẻ bình thường không đáng nhắc tới, tự nhận so với những vị sư huynh sư tỷ khác thì không có bất kỳ điểm nào nổi trội.”

“Haha, đúng là rất khiêm tốn, khoảng thời gian này lão phu vẫn luôn rình trộm… À không, chú ý đến ngươi, sự nhiệt tình trong tu hành của ngươi khiến ta cảm nhận được niềm tin và nỗ lực của ngươi, với những đệ tử có nỗ lực, trước nay ta chưa từng keo kiệt.”

Trần Hư cứ cà phơ cà phất, ngay cả chuyện rình trộm cũng nói ra được, nói thật, đây là một hành vi rất không đẹp, ảnh hưởng đến hình tượng của hắn ta trong lòng đệ tử.

Lâm Phàm sửng sốt.

Rình trộm?

Chính mình lại không hề hay biết.

Như thế thì đáng sợ quá, hắn tự nhận thực lực của bản thân cũng được, độ nhạy cảm cực cao, hơi có gió thổi cỏ lay hắn đều phát hiện ra, Trần trưởng lão ở trước mặt này lại rình trộm hắn trong một thời gian dài như vậy, bản thân hắn lại không hề phát hiện.

Quả nhiên…

Ta còn non và xanh lắm.

Chương 132 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!