Sự xuất hiện của Trần trưởng lão khiến Lâm Phàm cảm thấy bản thân thật cùi bắp, phải tu luyện mới được.
Cho dù hiện tại ở Tẩy Tủy tầng hai với Đệ Nhị Cốt màu đen thì đã sao.
Vẫn còn cùi lắm.
“Đa đạ trưởng lão quan tâm.” Lâm Phàm kính cẩn nói.
Hắn và Trần trưởng lão không thân nhau, nào dám nói chuyện với đối phương như đang nói chuyện với lão Quách, tôn trọng, kính sợ mới là lựa chọn tốt nhất.
“Ừ, tu luyện chăm chỉ, chớ để ta thất vọng.”
Nói xong, Trần trưởng lão xoay người rời đi.
Lâm Phàm hít một hơi sâu, nhìn theo bóng lưng rời đi của đối phương, trở lại phòng, nhìn quanh một vòng, bước tới cửa sổ, phát hiện trên cửa sổ có lỗ thủng to bằng đầu ngón tay.
Nhất thời, trong lòng càng thêm khiếp sợ.
Cách nhau gần như vậy?
Nhỡ đâu là kẻ địch, sợ rằng bản thân chết không nhắm mắt.
Ừm…
Suy tư trong chốc lát.
Lâm Phàm muốn ra ngoài một thời gian, tránh đầu sóng ngọn gió.
Nghĩ là làm.
Lâm Phàm thu xếp đồ đạc đơn giản rồi rời sơn môn, nơi duy nhất có thể ở tạm là Ninh thành. Cả đoạn đường hắn đều lao đi như bay, tốc độ tăng tới cực hạn.
Ninh thành.
Vương phủ.
Vương Bảo Phong thấy Lâm Phàm xuất hiện, mừng rỡ há hốc miệng: “Lâm huynh, ngươi đến chỗ ta sao?”
Đối với Vương Bảo Phong, Lâm huynh là người có ơn lớn với Vương gia, tuy thời gian ở chung với Lâm huynh không dài, nhưng hắn ta phát hiện ở cạnh Lâm huynh cảm thấy thật thoải mái, giống như kiểu ta có gia tài bạc vạn nhưng ánh mắt Lâm huynh nhìn ta vẫn đơn thuần như vậy.
Ta có một nàng dâu xinh đẹp, ánh mắt Lâm Phàm vẫn đơn thuần như cũ.
Nói chung là…
Cảm thấy an toàn.
“Vương huynh, ta muốn ở tạm chỗ ngươi một thời gian, bây giờ tu luyện gặp chút vấn đề, cần tìm nơi yên tĩnh tu luyện, sơn môn nhiều người ầm ĩ làm ảnh hưởng tu luyện, chỉ đành đi tới chỗ Vương huynh, mong Vương huynh không chê ta phiền phức.”
Lâm Phàm chuẩn bị tu luyện ở đây, tạm thời không cần điểm cống hiến, chỉ cần rèn luyện Đệ Nhị Cốt sang màu đỏ là được.
Hơn nữa tu luyện vốn cần nhiều thời gian, hắn không muốn có nhiều chuyện vụn vặt làm phiền đến hắn.
Sư tỷ sẽ thường xuyên xuất hiện.
Vị Trần trưởng lão khó đoán kia hình như có chút để ý đến hắn, không biết sau này còn tiếp tục đứng cửa sổ phòng hắn rình trộm nữa hay không, mặc dù không ảnh hưởng đến hắn nhưng cảm giác bị người khác rình trộm không dễ chịu tý nào.
“Lâm huynh nói gì thế, ngươi bằng lòng đến ở chỗ ta là vinh dự của Vương gia, cứ tự nhiên, muốn ở bao lâu cũng được. Hiện giờ Lâm huynh cần nơi yên ắng, nếu như Lâm huynh không chê, ta sẽ sai người đi dọn dẹp sân sau, nơi này bình thường không ai qua lại, chắc chắn sẽ không quấy rầy Lâm huynh tu luyện.”
Vương Bảo Phong mong còn không được, Lâm huynh ở chỗ Vương gia hắn ta, hắn ta có thể vỗ ngực cam đoan, Vương gia tuyệt đối an toàn, cho dù có gặp phải nguy hiểm, hắn ta cũng không sợ hãi.
Cùng lắm thì hét lên…
Lâm huynh cứu ta.
Chắc chắn sẽ giải quyết được hết thảy vấn đề.
“Làm phiền Vương huynh rồi.” Lâm Phàm chắp tay nói.
Sân sau yên tĩnh là nơi hắn yêu thích nhất, không có ai làm phiền hay rình coi.
Vương Bảo Phong làm việc rất có hiệu quả.
Ngay trong ngày đã dọn dẹp xong, bước tới sân sau quả thật rất yên tĩnh, hơn nữa Vương Bảo Phong đã dặn dò, đám người hầu đương nhiên sẽ không đi tới nơi này.
“Vương huynh, một ngày ngươi chỉ cần sai người đưa cơm trưa tới, mang nhiều chút là được, những thứ khác không cần để ý đến ta, các ngươi cứ coi như ta không tồn tại vậy, khoảng thời gian này ta muốn bế quan tu luyện, đợi đến khi tu luyện thành công sẽ uống một bữa với Vương huynh.” Lâm Phàm không chờ được nữa, chỉ muốn nhảy vào tu luyện luôn.
“Lâm huynh, hôm nay ngươi vừa đến, ta còn định làm một bữa thết đãi ngươi đây.”
“Giữa ta và ngươi cần gì phải như thế.”
“Được rồi.”
Vương Bảo Phong rất khâm phục Lâm Phàm, nghĩ đến tu vi của hắn ta không cao, mỗi ngày lại còn không cố gắng tu luyện, nhìn thấy Lâm Phàm nỗ lực như vậy.
Hắn ta cảm thấy có lẽ kiếp này nên chuyên tâm quản lý gia tài là được.
Sơn môn có lẽ không phải nơi mà ta có thể làm quen.
Thời gian trôi mau.
Ai cũng không hề hay biết, Vương gia ở Ninh thành đang giấu một vị cao thủ có theo đuổi mãnh liệt với chuyện tu hành, vì để tránh xa phiền phức nên trốn ở đây tu hành, mỗi ngày chỉ có buổi trưa ra ngoài lấp bụng đói, sau đó lại tiếp tục tu luyện.
Cuộc sống như vậy đối với bất kỳ ai đều cảm thấy không có bất kỳ niềm vui nào.
Thậm chí còn có thể làm người ta phát điên.
Buổi tối.
Ninh thành đổ mưa, mưa rất to, một chiếc xe ngựa từ cổng thành chạy vào mang theo tiếng gào rít, bánh xe nện xuống mặt đất kêu lộc cộc, nước bị té lên ào ào.
Cuối cùng, xe ngựa dừng lại ở nhà họ Vương.
Trong phòng.
“Phu quân, ngươi nói xem tình hình Lâm huynh có tốt hay không?” Vương phu nhân dán sát vào lồng ngực Vương Bảo Phong, hai người vừa mới chiến đấu, chính là lúc tình ý đang nồng nàn, dễ dàng bồi dưỡng tình cảm.
Thời gian gần đây Vương Bảo Phong cảm thấy vô cùng sung sướng.
Lúc trước mỗi lần làm chuyện này, vẫn chưa muốn có con cái, mỗi lần đều dùng ruột dê nên rất không thoải mái, mà gần đây vì muốn có con nên không đeo nữa, mà chơi trần luôn, khiến hắn ta cảm thấy hóa ra làm đàn ông cũng có thể sướng như thế.
Cho nên cày cấy không biết mệt mỏi.
“Tình hình? Tình hình Lâm huynh rất tốt, có chuyện gì thế?” Vương Bảo Phong sinh nghi, không rõ ý phu nhân nói là gì.
“Lâm huynh đệ cứ tự nhốt mình ở trong phòng tu luyện, người bình thường đều không chịu được, ngươi nói xem Lâm huynh đệ hắn…”
“Ôi chà, nàng nói linh tinh gì thế, Lâm huynh đệ thì có chuyện gì chứ, ta nói cho nàng nghe này, tương lai Lâm huynh đệ sẽ đạt tới trình độ mà ta và nàng đều khó tưởng tượng được, đến lúc đó, nàng cứ âm thầm vui mừng đi, dù sao chúng ta cũng quen biết Lâm huynh khi hắn gia nhập sơn môn.”
Vương Bảo Phong lắc đầu.
Cảm thấy phụ nữ suy nghĩ thật nhiều.
Đột nhiên!
Bên ngoài có tiếng hô.
“Thiếu gia, phu nhân…”
“Chuyện gì?”
“Muội muội của phu nhân đến.”
Trong phòng, Vương Bảo Phong và phu nhân đều nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ ngạc nhiên, thậm chí còn có chút sửng sốt, giống như không ngờ tới.
Chương 133 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]