“Nàng tới làm gì?”
Giọng điệu của Vương Bảo Phong không được vui vẻ lắm.
“Phu quân, dù sao muội muội ta cũng đến rồi, vẫn nên ra gặp xem sao.”
“Hầy, đằng nào cũng đã đến, nếu như không ra gặp, bị người Ninh thành biết được sẽ nói Vương Bảo Phong ta để mặc em vợ ở bên ngoài, còn biết giấu mặt mũi đi đâu.”
“Ta biết phu quân tốt nhất mà.”
“Ta tốt là tốt với nàng, không muốn nàng bị khó xử, chỉ mong muội muội nàng không gây thêm phiền phức cho nhà họ Vương ta.”
Vương Bảo Phong đâu có ngốc, không có chút tin tức hay liên lạc nào.
Tự nhiên chạy tới, đương nhiên sẽ có vấn đề.
“Ăn mặc chỉnh chu vào, để xem rốt cuộc muội muội nàng muốn làm gì.”
Phòng khách.
Lúc vợ chồng Vương Bảo Phong xuất hiện, trong phòng đã có sẵn mấy người đang lo lắng đợi, trong đó có một vị nữ tử khiến người ta chú ý nhất.
Thân hình thon thả, mặt mũi có vài phần giống với Vương phu nhân, nhưng giữa hai hàng lông mày lại không có nét hiền dịu như Vương phu nhân, mà có vẻ cứng rắn đã qua tôi luyện.
“Tuệ Dung.”
Vương phu nhân bước vào liền nhìn thấy người em gái mà nàng nhớ thương.
“Tỷ tỷ.”
Tuệ Dung nhìn thấy chị gái vội vàng chạy tới, kìm nén trong lòng bỗng nhiên được thả lỏng, sau đó nhìn thấy Vương Bảo Phong đi cùng chị gái.
“Anh rể.”
Vương Bảo Phong sắc mặt lạnh nhạt nói: “Đã hơn nửa đêm rồi còn đội mưa gió, các ngươi đến làm gì?”
Thái độ rất bình thản.
Không giống như đang vui mừng khi thấy em vợ, còn mấy người đi cùng kia, hắn ta không muốn biết bọn họ là ai.
Vương phu nhân biết phu quân giận dỗi nhà mẹ đẻ nàng, cũng biết lúc trước phải chịu không ít chê cười, cho nên không trách móc phu quân mà chỉ kéo tay Tuệ Dung.
“Sao lại lạnh vậy, quản gia, ngươi đi dặn dò làm ít trà gừng lại đây.”
“Vâng, phu nhân.”
“Muội muội, đây là con trai ngươi…” Vương phu nhân có chút không quen với mấy người đi cùng em gái, hơn nữa còn có đứa nhỏ làm nàng cảm thấy hơi ngạc nhiên.
“Vâng.” Tuệ Dung kéo đứa nhỏ qua đây, “Đây là bác gái, bác trai.”
Thằng nhóc tầm sáu bảy tuổi rụt rè nói: “Bác gái, bác trai.”
“Ngoan quá.” Vương phu nhân xoa đầu đưa nhỏ, dịu dàng nói.
“Ừ…” Vương Bảo Phong giận thì có giận, nhưng không có giận lây lên đứa nhỏ, vẫn đáp lại.
Nhưng mà chuyện này khiến Vương Bảo Phong có chút xíu xiu ngạc nhiên.
Lúc trước em vợ vẫn còn độc thân, mấy năm không gặp đứa nhỏ đã lớn ngần này, tốc độ quá nhanh, nghĩ tới người người vợ nhà mình vẫn chưa thấy có tin gì, chẳng lẽ ta không được?
"Cha, đã ngủ chưa?"
"…"
"Cha, ngủ say rồi sao?"
Vương Bảo Phong ở bên ngoài gõ cửa.
Đột nhiên, cửa mở ra, Vương lão gia tử sầm mặt lườm Vương Bảo Phong, giống như là muốn xé nát hắn ta.
"Cha, chưa ngủ thì mở cửa sớm chút chứ, hại con ở bên ngoài chịu lạnh cả buổi rồi."
Vương lão gia tử hít sâu một hơi, hết cách rồi, con cái nhà mình, nhịn, nhất định phải nhịn xuống, nhất định không được kích động.
"Cha, có người từ bên nhà mẹ của Tú Phương đến, muội muội nàng ấy đến rồi, còn dẫn theo con trai đến đây, con muốn bàn bạc với cha một chút, con cảm thấy có chút không đúng." Vương Bảo Phong nói ra nghi ngờ trong lòng.
Nói thật, hắn nghi ngờ là đối phương đến đây để chạy nạn .
"Kông phải nhà bọn họ đã đoạn tuyệt với Tú Phương rồi sao, đêm hôm khuya khoắt, còn dầm mưa đến đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?"
Vương lão gia tử cũng cảm giác có chút vấn đề.
Theo lý mà nói, những năm gần đây, nhà con dâu cũng đã hoàn toàn đoạn tuyệt với Vương gia bọn họ, chưa từng đến đây, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện, chứng tỏ vấn đề rất nghiêm trọng.
"Không biết, chỉ có chờ Tú Phương nói chuyện cùng với muội muội, sau đó con sẽ hỏi rõ." Vương Bảo Phong trầm tư suy nghĩ, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt đẹp, mà nếu là chuyện tốt thật thì cũng không tới lượt Vương gia hắn.
Trong phòng, sau khi bọn họ uống xong trà gừng nóng hổi, thân thể ấm lên rất nhiều.
Lúc mới vừa nhìn thấy muội muội, Vương phu nhân rất kích động, rất vui sướng, nhưng dần dần, nàng giống như là nghĩ đến cái gì đó, tâm trạng bình tĩnh rất nhiều.
Không chủ động bắt chuyện, mà chờ muội muội nói.
"Tỷ tỷ, ta muốn nhờ tỷ một chuyện." Tô Tuệ Dung đặt chén sứ xuống, ánh mắt nhìn vào người tỷ tỷ, nàng nhìn thấy sự hạnh phúc từ trong mắt tỷ tỷ, đó là ánh mắt hài lòng với cuộc sống hiện tại.
"Ừm, muội nói đi."
"Ta muốn giao Quân nhi cho tỷ tỷ, hi vọng tỷ tỷ có thể giúp ta nuôi dưỡng nó nên người."
Vương phu nhân gật đầu nói: "Được, ta có thể giúp muội nuôi dưỡng nó, coi nó như con của mình."
"Cảm tạ, tỷ tỷ."
"Không cần cảm ơn, tỷ muội chúng ta, tỷ vẫn có thể giúp ngươi chút chuyện nhỏ này, muội muốn rời đi trong đêm, nhưng mà bên ngoài mưa lớn, ta đã để quản gia sắp xếp ổn thỏa xe ngựa cho muội, chí ít có thể bảo đảm các muội không phải chịu gió lạnh."
Lúc trước, Tuệ Dung nói với nàng, để Quân nhi ở lại đây, sau đó muốn rời đi ngay lập tức. Thực ra đối với Tuệ Dung mà nói, nàng ta hi vọng tỷ tỷ có thể giữ nàng ta ở lại, nể tình tỷ muội mà thu nhận và bảo vệ nàng ta.
Chỉ là không ngờ… Tỷ tỷ lại chẳng hỏi xem đã chuyện gì xảy ra, chỉ đồng ý việc chăm sóc Quân nhi.
Đây hoàn toàn là không làm giống lẽ thường.
"Tỷ…"
"Hả?"
"Tỷ thật sự nỡ để ta đi sao? Có lẽ đây chính là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau rồi."
Nói đến đây, trên mặt Tô Tuệ Dung nước mắt bắt đầu rơi, kéo chặt tay tỷ tỷ.
"Muội muội, nơi này mới là nhà của ta, muội nên hiểu rõ, ta không thể mang phiền phức đến cho nơi này, từ lúc ấy đến về sau này, ta đã đoạn tuyệt quan hệ với Tô gia, bây giờ việc duy nhất ta có thể làm chính là giữ lại thế hệ sau cho Tô gia."
Tuệ dung kinh ngạc nói: "Tỷ, ngươi biết chuyện xảy ra?"
"Muội mang theo con chạy xuyên đêm tới đây, tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng chắc cũng là tai họa diệt môn, Tô gia đã chọc phải người không nên chọc vào."
Vương phu nhân lương thiện, nhân ái, nhưng không có nghĩa là nàng ngốc ngếch, nàng biết hậu quả của việc giúp đỡ muội muội sợ là sẽ mang đến phiền phức cho Vương gia.
Nếu như nàng là một thân một mình, nắm giữ gia tài vạn bạc, chắc chắn sẽ giữ muội muội ở lại bên cạnh. Cho dù phải chết, vậy thì cùng nhau chết, nhưng bây giờ, nàng làm chuyện gì cũng phải nghĩ cho Vương gia, không thể vì lo cho tình tỷ muội, mà không để ý đến tính mạng của phu quân, bố chồng, mọi người ở trong phủ.
Chương 134 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]