Vương Bảo Phong hiểu rõ ý của Lâm huynh, không hề tiếp tục do dự, vội vàng nhiệt tình nghênh tiếp, suýt chút nữa thì đập mặt vào mông của người ta, mời đi vào.
Hắn ta nhìn ra được, những trợ thủ mà Lâm huynh mang đến chắc chắn là cao thủ trong cao thủ.
Khí tràng, khí thế như kia, không phải người nào tùy tiện cũng có được.
Vương lão gia thân là chủ của Vương gia, đến nghênh tiếp, từ hai con mắt trần của lão cũng có thể thấy được, những người này đều là cao thủ sơn môn.
Lão cảm thấy đứa con trai này của mình đã làm một chuyện đúng nhất, chính là kết bạn được với bằng hữu như Lâm Phàm.
Ngô Thanh Thu kéo Lâm Phàm sang một bên.
"Sư đệ, có phải sư tỷ đã khiến cho đệ rất hãnh diện không?" Ngô Thanh Thu cười ha ha.
Lâm Phàm chắp tay nói: "Đa tạ sư tỷ hỗ trợ, vô cùng cảm kích."
"Ta không muốn đệ cảm kích, ta muốn đệ nhớ kĩ lòng tốt của ta."
"Sư đệ vĩnh viễn ghi nhớ."
Đột nhiên, Lâm Phàm có một cảm giác, hình như là lần đầu cảm nhận được cảm giác được người khác thích, thì ra chính là như này sao?
Buổi tối, Vương gia chuẩn bị bữa tối phong phú, thịt cá đầy đủ, thậm chí lấy cả rượu ngon đã cất lâu năm ra.
Các vị sư huynh sư tỷ đều rất thèm, ngửi thấy hương vị rượu ngon. Với tu vi của bọn họ, cho dù uống rượu, chỉ cần bọn họ không muốn say, sẽ rất khó say.
Người của Vương gia cả đêm không ngủ, ở mãi phòng khách, tiếp đãi cao thủ sơn môn.
"Vương huynh, nếu các ngươi mệt thì hãy đi nghỉ chút đi, chỉ cần có người đến, chúng ta có thể cảm nhận được ngay lập tức, bảo đảm sự an toàn cho các ngươi." Lâm Phàm thấy Vương lão gia tử rất buồn ngủ, mí mắt đều đã rủ xuống, biết ngay đã mệt mỏi, những người trẻ như Vương Bảo Phong bọn họ có thể kiên trì được, nhưng đối với Vương lão gia tử tuổi tác đã lớn, cứ tiếp tục như vậy thì sẽ chịu không nổi.
"Không sao, ta tiếp được." Vương Bảo Phong không hề nghĩ ngợi, chỉ muốn ở trong phòng khách.
"Cha ngươi mệt rồi kìa."
"Vậy ta dìu ông ấy đi nghỉ ngơi, đợi một lúc nữa ta sẽ quay lại."
Vương Bảo Phong tới bên cạnh cha, nói với Vương lão gia tử những lời Lâm Phàm vừa nói, để Vương lão gia tử an tâm đi nghỉ ngơi, nơi này giao cho bọn họ là được.
Lâm Phàm nhận ra, kẻ địch có thể quả quyết diệt môn, thực lực tuyệt đối không yếu, muộn nhất đêm nay nhất định sẽ đánh tới, nhưng rất đáng ngờ là, bọn họ đợi cả một đêm, cũng không thấy có người nào đến.
Hừm?
Năng lực tìm kiếm thật sự kém đến vậy sao?
Hay là đối phương đã biết, Vương gia có cao thủ tọa trấn, vì vậy không dám hành động.
Nhưng ngẫm lại cũng không thể, chuyện ngày hôm đó, đối phương tuyệt đối sẽ không biết, hơn nữa hành tung của họn họ rất bí ẩn, ai có thể biết Vương gia có cao thủ.
Mà bây giờ, đối phương lâu vậy vẫn chưa xuất hiện, cứ tiếp tục như vậy, chưa chắc đã là việc tốt.
Những sư huynh này sư tỷ này đều là vì nể mặt Ngô sư tỷ mới đến.
Một hai ngày còn được. Thời gian quá lâu, không chắc bọn họ sẽ tiếp tục ở lại.
Ngô Thanh Thu phát hiện nét mặt khác thường của sư đệ, vỗ nhẹ tay hắn.
"Sư đệ, không cần lo lắng, tối hôm qua không tới cũng không sao, bọn họ sẽ không để ý đâu, cho dù phải thủ cả một tháng, chỉ cần ta mở miệng, bọn họ cũng sẽ nể mặt ta, sư đệ không cần phải áp lực."
"Cho dù bọn họ đều rời đi, vẫn còn sư tỷ bên cạnh đệ."
Lâm Phàm đang suy nghĩ về việc này, nghe được những lời này của sư tỷ, rất cảm động.
Cầm ngược lấy tay của sư tỷ.
"Đa tạ sư tỷ."
Ngô Thanh Thu được Lâm Phàm cầm tay, trong lòng mừng thầm, sư đệ đã có chút chủ động rồi.
Bên ngoài Ninh thành.
Một nhóm người thần bí xuất hiện, bọn họ nhìn tường thành Ninh thành từ xa, ánh mắt rất sắc bén, ẩn chứa sát ý nồng nặc.
“Tô Tuệ Dung kia đi đến chỗ này thật sao?”
Hạ Hầu hỏi. Hắn ta vác một chiếc búa lớn sau lưng, lưỡi búa hiện lên màu đen, đây là do chém giết quá nhiều, máu tươi đã dính lên khó mà rửa sạch, sau khi tích lũy lại thì màu sắc được hình thành.
“Đúng vậy, chính là chỗ này, mấy năm trước, Tô gia có gả một vị tiểu thư cho công tử Vương gia ở Ninh thành, dựa theo con đường chạy trốn của người kia thì chỗ Tô Tuệ Dung có thể đến chính là chỗ này.”
“Có điều tra rõ ràng tình hình Vương gia ở Ninh thành không.”
“Chỉ là phú thương bình thường, có tiền, tu vi của công tử Vương gia kia cũng bình thường. Hắn ta vẫn luôn muốn gia nhập vào Chính Đạo tông ở gần đó nhưng vẫn luôn không thành công do tu vi không đủ.”
“Tốt, rất tốt, người của Tô gia này thật không có đầu óc, vậy mà lại chạy trốn đến chỗ này, đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết.” Hạ Hầu liên tục cười lạnh, búa lớn ở sau lưng tản ra ánh sáng lạnh lẽo âm u, đói khát khó nhịn, rất muốn được uống máu.
“Đại ca, Ninh thành thuộc về Chính Đạo tông, chúng ta tiêu diệt Vương gia có dẫn tới phiền phức không?”
Hạ Hầu nói: “Không sao, Chính Đạo tông cách Ninh thành một đoạn. Hơn nữa chúng ta ra tay vào buổi tối, sau khi giải quyết xong lập tức rời khỏi, thần không biết quỷ không hay, cho dù Chính Đạo tông thần thông quảng đại cũng không thể tìm thấy chúng ta.”
Ban đêm.
Ầm ầm.
Sấm rền vang dội giữa mây đen, dân chúng Ninh thành đều vui vẻ ở trong nhà, ôm nương tử hoặc phu quân nhà mình ngủ, chào đón một ngày vô cùng tốt đẹp.
Hạ Hầu nhìn bầu trời, hắn ta rất vừa lòng.
Trời tối trăng mờ, tiếng sấm không ngừng, đúng là thời điểm tốt để bọn họ hành động. Cho dù bọn họ có gây ra động tĩnh lớn hơn nữa thì cũng sẽ không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Quả nhiên trời muốn ngươi chết, ngươi không thể không chết.
Một nhóm người như hung thần ác sát, ẩn vào trong bóng đêm, mục tiêu rất rõ ràng, chính là Vương gia.
Yêu cầu: Gà chó không tha.
Xào xạc!
Dưới sự dẫn dắt của Hạ Hầu, bọn chúng nhanh chóng xuyên thẳng qua chỗ tối tăm ở trong thành. Đồng thời quan sát tình hình xung quanh, nếu có ai nhìn bọn chúng với ý không tốt vậy chỉ có thể mời ngươi lên đường Hoàng Tuyền.
Rất nhanh.
Bọn chúng đã đi đến Vương phủ.
Lúc Hạ Hầu thấy trụ đá ở cửa thì hai mắt sáng lên, tạo hình tinh tế, hoa văn tinh mỹ, hoàn toàn không phải là loại phú thương bình thường có thể sử dụng, chỉ phú thương có địa vị ở trong Ninh thành, giàu có nhất, địa vị cao nhất mới có trụ đá như vậy.
Chương 138 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]