Xem ra đúng thật đã xem thường Vương gia này rồi.
Hóa ra thật sự là nhà đại phú.
Đêm nay bọn chúng không chỉ có thể giải quyết hết mục tiêu, mà còn có thể nhanh chóng phát tài, quả là rất hời.
Nhóm người do Hạ Hầu dẫn dắt đều đã được đào tạo bài bản, có chút thực lực ẩn thân. Tuy rằng không thể đối phó với cao thủ chân chính nhưng không sao, vì đã có hắn ở ta đây. Chưa kể trong thành bình thường không chuẩn bị trước tình huống này thì lấy đâu ra cao thủ.
Chỉ cần là người đã tu luyện đến cảnh giới Tẩy Tủy thì đều sẽ nghĩ cách gia nhập vào sơn môn, hoặc thành lập bang hội, trở thành bá chủ một phương.
Hễ Vương gia là bá chủ ở Ninh thành, bọn chúng chắc chắn sẽ không đến đây gây sự.
Lúc này.
Bọn chúng nhảy lên một cái, hạ từ trên tường xuống sân, lặng yên không một tiếng động, cũng chỉ khi bàn chân hạ xuống đất mới phát ra một tiếng rất nhỏ.
Sau khi Hạ Hầu hạ xuống ánh mắt quan sát bốn phía.
Không có ai.
Ngay cả một quỷ ảnh cũng không có.
Hắn ta giơ tay triệu tập thủ hạ, làm ra động tác chỉ bọn chúng mới hiểu, hai ngón tiến lên, sau đó bàn tay vuốt cổ.
Gặp được người sống phải lập tức giết chết.
Bọn thủ hạ ăn ý gật đầu, hiểu rõ ý của đại ca, cũng không biết bọn chúng đã làm chuyện này bao nhiêu lần rồi, rất thuần thục, đến nỗi đều đã tìm ra thủ pháp giết người của riêng mình.
Rất nhanh.
Bọn chúng phát hiện cửa phòng khách của Vương phủ đóng chặt, đèn đuốc bên trong sáng trưng, còn có bóng người đi đi lại lại có vẻ rất lo lắng.
“Nghe ta chỉ huy. Đợi lát nữa, sau khi tiến vào lập tức giết.” Hạ Hầu trực tiếp ra lệnh cho thủ hạ ở phía sau. Tuy chỉ dựa vào bóng đen nhưng hắn ta dám cam đoan, hẳn là do Tô Tuệ Dung đã đến nên người của Vương gia mới thấy lo lắng.
Đám người chậm rãi rút dao ra.
Không phát ra một tiếng động.
Cuối cùng.
Khi bàn tay Hạ Hầu vung lên hạ xuống.
Những tên giết người không ghê tay này lập tức giống như báo săn, lao thẳng về phía phòng khách. Một tên ở hàng trước dùng một cước đá văng cửa gỗ, dũng mãnh xông thẳng vào bên trong.
Xông lên đầu tiên là một người thanh niên, hắn ta tên Vương Nhị, từ sau khi đi theo đại ca Hạ Hầu thì thường xuyên làm những việc giết người như ngóe. Lần đầu hơi khó chịu, nhưng về sau làm mãi thành quen, dần dần xem giết người như chuyện thường ngày. Hơn nữa còn sáng tạo ra bộ pháp giết người của riêng mình.
Chính là hạ một đạo từ đỉnh đầu xuống, lấy cơ thể đối phương làm tiêu chuẩn, chém một đường giữa, thủ đoạn giết người này được người bên cạnh rất sợ hãi thán phục.
Gọi thẳng tuyệt vời.
Vậy nên, bây giờ gã đột nhiên lộn xộn xông lên, rất mãnh liệt là vì muốn dùng cách giết người này, cho tất cả các huynh đệ sau lưng một bữa tiệc thị giác.
Hả!
Lúc này Vương Nhị rất nghi ngờ, phòng khách trước mắt xuất hiện rất nhiều người, nhưng đây không phải mấu chốt, mấu chốt là nhiều người thì thật tốt, tùy tiện vung đao cũng có thể chém chết.
Gã thích chọn chém người có địa vị cao nhất, ví dụ như gia chủ Vương gia.
Ánh mắt dừng ở một vị nam tử ngồi trên chủ vị.
Đó chắc hẳn là gia chủ Vương gia.
Vương Nhị gầm nhẹ một tiếng, vung đao trong tay, hung tàn nhảy lên một cái, chém vào đỉnh đầu Lý Đạo Đoan. Gã muốn ở dưới tình huống tất cả mọi người ở đây không kịp phản ứng lại, mà một đao chém chết người có địa vị cao nhất.
“Chết đi.”
Vẻ mặt Vương Nhị dữ tợn, biểu hiện rõ sự điên cuồng.
Ngay sau đó đã xảy ra một cảnh tượng kinh hoàng.
Lúc đao chém cách đỉnh đầu Lý Đạo Đoan chỉ còn một chút, thì bị một thứ sức mạnh không nhìn thấy cản lại, mặc cho Vương Nhị dùng sức thế nào cũng không thể tiến thêm một bước.
Vẻ mặt Lý Đạo Đoan thản nhiên, đưa một ngón tay đã dính một giọt nước ra, đầu ngón tay búng một cái, giọt nước víu một tiếng, phá không mà đi, lập tức xuyên thủng đầu Vương Nhị.
Ầm ầm!
Giọt nước nhờ có lực kình đạo đáng sợ của Lý Đạo Đoan mà hoàn toàn bùng nổ. Giọt nước kia vào trong đầu Vương Nhị, sau đó kình đạo cuồng bạo tràn vào, hoàn toàn nổ tung, gáy nứt ra, máu bắn lên người mọi người.
Im lặng!
Đã hoàn toàn im lặng.
Lâm Phàm thấy thủ pháp của Lý Đạo Đoan trong lòng cả kinh. Với thực lực của hắn bây giờ, cũng có thể dùng giọt nước giết người nhưng tuyệt đối không làm được như Lý Đạo Đoan, dùng giọt nước xuyên thủng đầu đối phương, sau đó nổ tung ở trong đầu đối phương.
Hắn chỉ có thể làm giọt nước chạm vào trán đối phương, sau đó kình đạo khuếch tán làm cả đầu đối phương nổ tung.
Hạ Hầu trợn tròn mắt, dừng bước lại, ánh mắt đờ đẫn nhìn Vương Nhị ngã xuống đất, cảnh máu tanh kia đã khiến lòng tin của hắn ta hoàn toàn tan rã.
Thoáng chốc ngây người.
“Rút lui…”
Rốt cuộc Hạ Hầu cũng phản ứng lại, hét to một tiếng, lập tức co cẳng chạy ra bên ngoài, sắc mặt hắn ta tái nhợt, vẻ mặt nghiêm trọng. Bọn chúng đã bị lừa rồi, thật sự đã bị lừa rồi.
Nhà họ Vương có cao thủ.
Hơn nữa còn là cao thủ hắn ta khó có thể tưởng tượng.
Đáng chết.
Tình báo tìm hiểu sai, chỉ cần ta có thể còn sống, ta…
Lý Đạo Đoan thản nhiên nhìn đám tiểu tử muốn bỏ chạy trước mắt, không vội cũng không hoảng.
Lúc này, Nam Cung Tân ngồi cạnh Lý Đạo Đoan thảnh thơi tự đắc phe phẩy quạt giấy, sau đó chỉ thấy hắn ta vung quạt giấy ra, một luồng kình đạo thổi quét đi.
Rầm!
Rầm!
Cửa phòng đóng lại, dù bọn họ dùng bao nhiêu khí lực cũng khó mà mở ra, đâu giống như lúc trước, một cước là có thể dễ dàng đá văng.
Hạ Hầu gầm lên, hai tay nắm lấy cửa, mặt đỏ tía tai hét to, nhưng cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Một lát sau.
Bình tĩnh lại, Hạ Hầu biết hắn ta không thể giải quyết chuyện này, xoay người, trán túa đầy mồ hôi nhìn mỗi một vị ở đây.
Vừa rồi cũng không để ý lắm, lúc này mới phát hiện, dù là khí thế hay thần thái thì những người đang có mặt ở đây đều lộ ra một loại tín hiệu.
Thậm chí, câu trả lời đã được viết trên trán họ.
Chúng ta không phải người bình thường.
Lâm Phàm vỗ nhẹ bả vai Vương Bảo Phong, hỏi: “Vương huynh yên tâm rồi chứ?”
“Yên tâm.” Vương Bảo Phong đang đờ đẫn nhanh chóng phản ứng lại, chủ yếu là chuyện này xảy ra trên người hắn ta, nói không hoảng hốt lo sợ là nói dối.
Chương 139 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]