Sau đó, Vương Bảo Phong nhìn cô em vợ.
Tô Tuệ Dung ôm con, ban đầu khi bọn họ xông đến, lúc thấy gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia, sắc mặt nàng ta trắng bệch.
Chỉ là rất nhanh.
Nàng đột nhiên phát hiện, lúc này người khiến nàng sợ hãi kia giống như một con cừu non xông vào trong lãnh thổ của hổ sói, bị một đám hổ sói bao vây, cảm giác bất lực đó dường như giống nàng khi ấy.
“Các ngươi là ai?” Hạ Hầu giả vờ bình tĩnh, có phải đối thủ của đối phương hay không, vốn không cần động thủ, chỉ cần mặt đối mặt là có thể hoàn toàn cảm nhận được.
Hiện tại hắn ta giống như bị một đám hổ báo nhìn chằm chằm, hơi có phản kháng, chết không có chỗ chôn.
Lý Đạo Đoan cười nói: “Các ngươi đến đây diệt môn nhưng lại không biết chúng ta là ai. Ngươi nói ngươi đến diệt cái gì chứ?”
“Các ngươi là Chính Đạo tông?” Hạ Hầu nghĩ đến một khả năng.
Những người này là cao thủ của Chính Đạo tông.
Chỉ là….
Sao người của Chính Đạo tông lại xuất hiện ở Vương gia? Chỉ dựa vào một phú thương, cũng không thể khiến nhiều cường giả của Chính Đạo tông đến như vậy.
Lý Đạo Đoan nói: “Thấy dáng vẻ này của ngươi, Long Môn không mở, tu vi Đoán Khí, mà dám đến địa bàn Chính Đạo tông làm chuyện diệt môn. Thật là hành động ngu xuẩn.”
Tu vi của Hạ Hầu chưa đến Tẩy Tủy, có thể là Đoán Khí tầng bảy hoặc tầng tám.
Loại tu vi này ở bên ngoài có lẽ là một cao thủ, nhưng ở trước mặt phần lớn chúng đệ tử sơn môn, chút tu vi ấy vốn không là gì, bởi điều kiện tuyển chọn của sơn môn rất cao.
Đơn giản chút thì là vạn người chọn một.
Ngưỡng cửa gia nhập Chính Đạo tông là Đoán Khí tầng chín, muốn nhập môn còn phải kiểm tra xem kình đạo có thể mở Long Môn hay không.
Thiếu một thứ cũng không được.
Cho nên ra ngoài, ngoại trừ những người vừa mới vào sơn môn, các vị khác có ai không phải tu vi Tẩy Tủy.
“Sư huynh, giữ lại làm gì, cứ nhanh chóng giải quyết đi.” Ngô Thanh Thu nói.
Lý Đạo Đoan nói: “Sư muội nói đúng. Vậy thì giải quyết thôi.”
Hạ Hầu nghe thấy thế, đổ mồ hôi lạnh càng nhiều.
Phịch!
Hạ Hầu khuỵu gối, quỳ xuống xin tha.
“Tha mạng, tha mạng cho ta. Ta là người của Tứ Phương hội. Việc diệt Tô gia là người ở trên hạ lệnh, ta chỉ làm theo lệnh mà thôi. Thật sự không liên quan gì tới ta.”
Lúc này, Tô Tuệ Dung tức giận nói: “Tô gia chúng ta không hề trêu chọc gì Tứ Phương hội các ngươi, vì sao các ngươi muốn diệt cả nhà ta?”
Hạ Hầu hoảng hốt, sau khi nghe được lời của Tô Tuệ Dung thì vội vàng nói: “Đó là Nhị công tử Tô gia các ngươi có tư tình với tiểu thiếp của bang chủ bọn ta, bị bang chủ của bọn ta biết được, cho nên mới ra tay với Tô gia các ngươi.”
“Hả?” Tô Tuệ Dung trừng mắt, giống như bị đả kích: “Nhị ca, sao hắn lại……”
Nàng thật sự không biết là loại chuyện này.
Vẫn luôn cho rằng Tô gia đã đắc tội gì đó với đối phương.
Ngô Thanh Thu nói nhỏ với Lâm Phàm: “Sư đệ, những người kia thật lộn xộn, chơi đùa thiếp của người khác, bị giết cũng đáng đời.”
“Ừ.” Lâm Phàm rất đồng ý với lời của sư tỷ. Không sai. Hiện tại sư tỷ nói gì thì chính là thế đó, là vị Nhị công tử Tô gia kia quá biết chơi, vậy mà chơi đến cả nhà cũng không còn.
“Thiếp của bang chủ các ngươi có phải là Lưu Vân?” Tô Tuệ Dung nói.
“Phải, là nàng ta.”
Tô Tuệ Dung đã hiểu, hoàn toàn hiểu. Nhị ca ngày thường không phải loại người như vậy, sao có thể yêu đương vụng trộm với thiếp của người khác.
Vị Nhị công tử Tô gia kia cùng thiếp thị của bang chủ Tứ Phương hội là lưỡng tình tương duyệt. Nhưng lão gia Tô gia không cho phép hắn ta lấy một cô gái bình thường, gây tổn hại phong thái của gia môn. Về sau, vị nữ tử kia bị bang chủ Tứ Phương hội ngắm trúng, trắng trợn đoạt về làm thiếp.
Chỉ là ai có thể nghĩ đến, Tô gia diệt vong là vì chuyện nhỏ này.
Nếu như lão gia Tô gia còn sống, e rằng tuyệt đối sẽ không do dự, trực tiếp vung tay, cưới đi, nhanh chóng cưới luôn đi, chỉ sợ ngươi yêu đương vụng trộm, liên lụy đến Tô gia.
Ngô Thanh Thu cảm thấy sư huynh thật lề mề.
Nàng tận mắt thấy Lâm sư đệ đã không ngủ hai đêm, rất đau lòng. Giải quyết sớm chút nào, sư đệ có thể nghỉ ngơi sớm chút đó.
Đã như vậy.
Ngay khi Ngô Thanh Thu chuẩn bị ra tay, Lý Đạo Đoan ngăn nàng lại.
“Sư muội chờ đã.”
Ngô Thanh Thu nghi hoặc nhìn Lý sư huynh.
Hạ Hầu phát hiện dường như bản thân không đánh lại ai. Không đúng, toàn bộ trong phòng, hình như có thể đánh thắng Tô Tuệ Dung, càng chắc chắn, tuyệt đối có thể đánh thắng đứa bé kia.
Lý Đạo Đoan nhìn Hạ Hầu, dò hỏi: “Bang chủ hiện tại của Tứ Phương hội các ngươi tên gì?”
“Trương Hạc.” Hạ Hầu vội vàng trả lời, không dám chần chừ chút nào.
Lý Đạo Đoan cau mày nói: “Tại sao là Trương Hạc? Đồ Thiên đâu rồi?”
“Đồ Thiên là lão bang chủ của bọn ta. Trương Hạc là nghĩa tử của lão bang chủ.” Hạ Hầu cảm thấy tình hình dường như có chút chuyển biến tốt, sau đó chầm chậm ngẩng đầu lên nói: “Ngài quen biết lão bang chủ của bọn ta?”
“Quen biết? Đâu chỉ là quen biết, nói đơn giản là quá quen thuộc.” Lý Đạo Đoan trầm giọng nói.
Sau đó hắn ta đứng dậy, gọi Ngô sư muội cùng Lâm sư đệ qua một bên, nói khẽ:
“Sư muội, sư đệ, lão bang chủ Đồ Thiên của Tứ Phương hội là người quen của ta. Ta muốn giữ lại tính mạng của hắn ta.”
Ngô sư tỷ không nói gì mà nhìn Lâm Phàm. Nếu như sư đệ không đồng ý, nàng sẽ nói với sư huynh, không được, phải giết.
Lâm Phàm nói: “Nếu là người quen của sư huynh, vậy là một sự hiểu lầm. Đến lúc đó xin sư huynh nói với vị lão bang chủ kia rằng không muốn liên lụy đến Vương huynh ta là được. Nếu sự việc đã xảy ra, lại không cách nào quay lại, kết thúc ở đây cũng tốt.”
Hắn không quen biết Tô gia, cũng bởi vì Vương Bảo Phong bị vướng vào trong, hắn là bằng hữu, có thể giúp đương nhiên là phải giúp, chỉ cần không liên quan đến Vương huynh là được.
Thù diệt môn là việc người Tô gia nên nghĩ.
Lý Đạo Đoan cười nói: “Sư muội, sư đệ hiểu lầm rồi. Ta nói quen thuộc, không phải muốn nói giúp bọn họ, mà là nếu như giết chết những tên này, lại cần phải tự mình đến Tứ Phương hội một lần, vĩnh viễn trừ hậu họa.”
Chương 140 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]