“Cho nên, giữ lại Hạ Hầu này, ta muốn để hắn đưa tin. Đến lúc đó tất cả mọi chuyện đều có thể giải quyết. Sư muội với sư đệ đợi mà xem, nhiều nhất ba ngày, bảo đảm kết quả khiến các người hài lòng.”
Lâm Phàm nói: “Tất cả nghe theo sư huynh.”
Ngô Thanh Thu nói: “Sư huynh, huynh không thể gạt ta với sư đệ, nếu không ta có thể nổi nóng với huynh.”
“Ha ha. Tốt, tốt. Sư muội yên tâm. Ngươi mời sư huynh xuống núi, sư huynh sao có thể để các người thất vọng.” Lý Đạo Đoan nói.
…
Lúc này, đám người Hạ Hầu toàn thân khó chịu, trong lòng chịu đủ giày vò, giống như đang đón nhận sự phán xét cuối cùng.
Những tên này đều là kẻ ác mà.
Nhất là cái vị vừa nói chuyện với hắn ta, hoàn toàn không theo thứ tự gì cả. Hẳn là nói một chút về bang chủ, ai biết hắn lại nói đến lão bang chủ.
Trực tiếp nhảy qua cấp một, nhắc đến nhân vật khủng bố nhất.
Quả là muốn dọa chết người.
Ngay lúc đang đau khổ, đối phương rốt cuộc để ý tới hắn ta.
“Hạ Hầu.”
“Có. Có.”
“Ở đây có phong thư, ngươi đưa thư này cho lão bang chủ của các ngươi. Không được nhìn lén, cũng không được đưa cho Trương Hạc. Ta chỉ chờ ba ngày. Nếu không gặp được người ta muốn gặp, ba ngày sau, Tứ Phương hội các ngươi cũng không cần phải tồn tại nữa.”
Lời vừa dứt, liền thấy phong thư được gói kỹ kia bay đến trước mặt Hạ Hầu.
Hạ Hầu vội nói: “Ta đã biết.”
"Cút đi."
"Vâng."
Hạ Hầu mang theo đám ô hợp này vừa bò vừa lăn ra khỏi nhà Vương gia. Hít thở được luồng không khí mới, bọn họ lập tức có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.
Vương Bảo Phong nhìn tình huống trước mắt với vẻ mặt nghi hoặc.
Nói thật, hắn ta nhìn không hiểu.
Sao đang yên lành lại thả người ra?
“Lâm huynh, tình huống gì đây?”
“Vương huynh đừng vội. Ba ngày sau, ngươi sẽ biết.” Lâm phàm nói.
Vương Bảo Phong cái hiểu cái không gật đầu, nhìn như hiểu, thật ra không hề hiểu, nhưng Lâm huynh nói ba ngày sau, vậy thì ba ngày sau.
Sau đó.
Trong sảnh lại vang lên tiếng trao đổi.
“Ngô sư muội, chuyện này chỉ cần Lý sư huynh đến là có thể giải quyết, cần gì gọi bọn ta ra chứ, đến chỉ làm nền. Tuy nói có lá xanh làm nền cũng không tệ, nhưng bọn ta đều muốn làm nhân vật chính.”
“Ha ha, Hạ sư huynh nói rất đúng.”
Mọi người chỉ nói đùa thế thôi.
Ý nói.
Là sư muội quá lo lắng cho vị Lâm sư đệ trắng nõn này, lại gọi hết bọn họ tới đây áp trận.
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ.
Xem ra mọi người đều cho rằng hắn là người của sư tỷ.
Nhưng cảm giác này thật ra không tệ.
Sơn môn hài hòa hơn.
Thật là tràn đầy yêu thương.
Ngoài thành.
Sau khi thoát chết, sắc mặt Hạ Hầu vẫn không thể bình tĩnh lại được. Cảm giác run như cầy sấy chưa bao giờ có giống hôm nay thật đáng sợ.
Cúi đầu nhìn phong thư trong tay.
Hắn ta biết, tất cả những chuyện này không phải là mơ mà xảy ra thật.
Muốn mở thư ra xem rốt cuộc là cái gì. Chỉ là lúc chạm vào miệng phong thư, một cỗ kình đạo đánh đến, đánh ngón tay hắn ta đau đớn, lộ ra vẻ sợ hãi.
Rốt cuộc là mạnh tới mức nào chứ.
Lão bang chủ…
Ba ngày sau…
Từng câu nói này giống như bùa đòi mạng, liên tục vang lên trong đầu hắn ta.
"Đi…"
Hắn ta lắc lắc đầu, hét lên một tiếng, cưỡi ngựa rời khỏi.
Hắn ta biết, chuyện này dù trốn thế nào cũng không tránh khỏi.
Với địa vị của hắn ta, muốn gặp lão bang chủ rất khó, nhưng bất kể khó thế nào, liên quan đến mạng nhỏ của bản thân, dù là lên trời cũng phải nghĩ cách leo lên.
Tiếng ầm ầm không dứt.
Sấm rền gầm thét trong mây đen, nước mưa rơi ào ào, Hạ Hầu giấu thư trong ngực, lại phát hiện nước mưa cũng không thể rơi vào phong thư. Điều này khiến hắn càng thêm sợ hãi.
Thực lực của đối phương sâu không lường được.
Hắn ta ở trong mắt đối phương chỉ là con kiến mà thôi.
Thậm chí.
Hắn ta hiểu sâu sắc, đối phương không giết bọn hắn, cũng vì muốn để hắn đưa phong thư này cho lão bang chủ. Vậy chuyện này cũng đã không phải chuyện bọn hắn có thể nghĩ rồi.
Ai!
Tô gia.
Mẹ kiếp, đúng là có bệnh. Có thân thích họ hàng siêu xa lại còn biết đánh đấm này thì nói sớm đi, sao phải bị diệt khẩu mới trốn tới đây.
Sớm có quan hệ này, chắc chắn đích thân bang chủ của bọn ta dùng kiệu tám người khiêng đưa thiếp cho nhà các ngươi.
Thật là có bệnh.
…
Ba ngày sau.
Tại Ninh thành phồn hoa, nơi các bá tánh an cư lạc nghiệp, nhưng vào lúc này đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dày đặc, sau đó lập tức thấy từng con tuấn mã chạy như điên từ ngoài thành vào. Người ngồi trên lưng ngựa trong mắt các bá tánh bình dân trông chẳng khác gì người trong chốn giang hồ, dựa vào liếm máu trên lưỡi đao mà sống.
Không dám trêu chọc, rời xa.
Vương phủ.
Hai tên thị vệ đứng ở cửa trông coi, nhìn thấy một đám người thần bí hùng hổ đánh úp lại, bọn họ sợ tới mức vội vàng chạy vào trong phủ thông báo cho thiếu gia nhà mình.
Trong phòng khách.
Vương Bảo Phong nghe thị vệ báo cáo, nhìn về phía Lý Đạo Đoan đang tĩnh tọa ở một bên, không ngờ thật sự giống như lời đối phương nói, thật là ba ngày sau đã đến.
Sau ba ngày này, hắn ta rốt cuộc có thể ngủ đủ giấc.
Quá tuyệt vời.
Mà bây giờ là thời điểm mấu chốt nhất, trong lòng thật thắc mắc, không biết kết quả sẽ ra sao.
Lúc này, không chỉ riêng trong lòng Vương Bảo Phong nghi hoặc.
Lâm Phàm cũng như thế.
Hắn không biết Lý sư huynh chỉ viết một lá thư, rốt cuộc sẽ tạo thành kết quả ra sao, Tứ Phương hội sẽ làm thế nào?
Những chuyện đó như bí ẩn bao phủ trong đầu hắn.
“Có người tới.” Lý Đạo Đoan đứng lên nói.
Vẻ mặt hờ hững nhìn ra bên ngoài, sau đó thong thả đi tới cửa phòng.
Mọi người đi theo.
Tiếng bước chân truyền đến.
Rất gấp.
Lâm Phàm nghe được tiếng bước chân, tiếng bước chân truyền tới có vẻ như rất hoảng loạn, nhưng thật ra lại rất trầm ổn, cực kỳ mạnh mẽ, người đến là một vị cao thủ.
Rất nhanh.
Một bóng dáng xuất hiện trên sân, từ xa đến gần, là một vị đại hán trung niên cả người tản ra hơi thở hung hãn, làm đám người Vương Bảo Phong sợ đến mức vội vàng lui ra phía sau, chưa từng gặp loại người làm cho người ta sợ hãi đến thế.
“Tới rồi!” Lý Đạo Đoan nhẹ giọng nói.
“Đã tới.”
Đồ Thiên nhìn ân nhân đã mười mấy năm không gặp trước mặt này.
Cũng vừa là thầy vừa là bạn.
Chương 141 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]